Tập 8: Đại náo âm ti: part cuối

Trang tiếp tục bước đi trên con đường tối om, xung quanh là những âm hồn vất vưởng, chưa được siêu thoát để đi đầu thai. Những hình bóng mờ ảo, đượm vẻ u sầu và đầy tuyệt vọng, len lỏi trong không gian âm u.

“Ở đây đúng là một thế giới khác,” Trang thầm nghĩ, mắt dõi theo những linh hồn vô định kia. “Nếu là trên dương giới, bọn này chết chắc rồi. Nhưng đây là âm phủ, mình phải cẩn thận. Không khéo, mình còn chẳng đường về.”

Cảm giác lạnh lẽo thấm vào da thịt, Trang rùng mình, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cô biết rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, cô có thể trở thành một trong những linh hồn lạc lối này. Cô hít một hơi sâu, cố gắng trấn an bản thân.

“Phải tập trung. Mình đến đây để cứu ông nội. Không thể để những thứ này làm mình sợ hãi,” cô tự nhủ, bước chân tiếp tục tiến về phía trước.

Càng đi sâu vào con đường, không khí càng trở nên lạnh lẽo và âm u hơn. Trang cảm thấy như có hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo từng bước đi của mình. Những linh hồn xung quanh không làm gì, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt trống rỗng và tuyệt vọng.

Trang bước tới đám quỷ sai gác cổng, những bóng dáng đen đúa, cao lớn với đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cô. Không khí lạnh lẽo, u ám bao trùm quanh họ, nhưng Trang cố giữ bình tĩnh, tiến tới với dáng vẻ tự tin và quyết tâm.

“Chào các vị,” cô nói, giọng lịch sự nhưng đầy quyết đoán. “Tôi muốn gặp Diêm Vương gia.”

Đám quỷ sai nhìn nhau, rồi quay lại nhìn cô. Một trong số họ, có vẻ là thủ lĩnh, tiến lên phía trước. Hắn nhìn Trang từ đầu đến chân, đôi mắt đỏ rực lấp lánh trong bóng tối. “Người dương giới mà dám đến đây? Chắc hẳn đầu trâu mặt ngựa đã bị ngươi đánh cho bầm dập rồi.”

Trang không nói gì, chỉ đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định.

Con quỷ thủ lĩnh gật đầu, như thấu hiểu. “Đợi đây,” hắn nói. “Ta cần thời gian để thông báo.”

Trang gật đầu, đứng lặng im, lòng tràn đầy hy vọng. Cô biết rằng việc xin gặp Diêm Vương gia không hề dễ dàng, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Ông nội của cô đang cần sự giúp đỡ, và cô sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm để cứu ông.

Trong khi đợi, cô cảm nhận được ánh mắt soi mói của đám quỷ sai. Nhưng cô không sợ hãi, chỉ tập trung vào mục tiêu của mình.

Con quỷ thủ lĩnh quay lại, ra hiệu cho cô theo hắn. “Đi theo ta. Diêm Vương gia đồng ý gặp ngươi.”

Trang thở phào nhẹ nhõm, nhưng không để lộ cảm xúc. Cô bước theo con quỷ thủ lĩnh, lòng đầy quyết tâm và hy vọng. Cánh cửa dẫn vào nơi Diêm Vương gia đang chờ đợi mở ra, đón chào cô vào một thế giới mới, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Cô biết rằng chỉ có lòng dũng cảm và quyết tâm mới giúp cô vượt qua được tất cả, để cứu lấy người thân yêu. Và cô sẵn sàng đối mặt với mọi thứ để đạt được điều đó.

Trong điện Diêm Vương, không khí căng thẳng và nặng nề. Lão Diêm Vương ngồi trên ngai, vẻ mặt tức giận, mắt nhìn chằm chằm vào Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường đang quỳ trước mặt.

“Thật là nhục nhã!” Diêm Vương hét lên, giọng trầm và đầy uy quyền vang vọng khắp đại điện. “Có mỗi chuyện bắt hồn mà cũng không xong. Các ngươi lại bắt nhầm hồn, để giờ đây nó tới tận đây đòi mạng. Lão già ấy đã đến lúc tận đâu, vậy mà các ngươi lại dám lôi ông ta về đây.”

Hắc Vô Thường cúi đầu, giọng run run: “Bẩm Diêm Vương, đó là lỗi của chúng thần. Chúng thần xin chịu trách nhiệm.”

Bạch Vô Thường cũng gật đầu, vẻ mặt lo lắng: “Chúng thần thật sự không cố ý. Chúng thần sẽ làm mọi cách để sửa sai.”

Diêm Vương thở dài, đôi mắt lấp lánh giận dữ. “Giờ thì còn mặt mũi nào để nói chuyện với người dương giới nữa. Các ngươi có biết việc này nghiêm trọng thế nào không?”

Ngay lúc đó, Trang bước vào đại điện, ánh mắt kiên định và đầy quyết tâm. Cô không hề nao núng trước sự uy nghiêm của Diêm Vương, tiến thẳng đến trước mặt ông.

“Bẩm Diêm Vương, tôi là cháu gái của ông Phạm Hồng Sơn. Ông tôi chưa phải người đến tuổi tận. Xin ngài xem xét lại.”

Diêm Vương quay sang nhìn Trang, ánh mắt thăm dò. “Ngươi là người dương giới mà dám đến đây, thật là dũng cảm. Nhưng ngươi có biết mình đang đối mặt với gì không?”

Trang không lùi bước, đáp lời mạnh mẽ: “Tôi biết rất rõ. Nhưng tôi không thể để ông tôi chịu oan ức. Xin Diêm Vương xem lại và trả ông tôi về dương gian.”

Diêm Vương nhìn sâu vào mắt Trang, như muốn kiểm tra lòng dũng cảm và quyết tâm của cô. Sau một hồi, ông gật đầu, rồi quay sang Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường. “Đưa Phạm Hồng Sơn trở lại đây. Ta muốn kiểm tra lại.”

Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường lập tức tuân lệnh, nhanh chóng biến mất vào bóng tối. Diêm Vương nhìn Trang, vẻ mặt đã bớt phần giận dữ. “Ngươi thật dũng cảm. Nhưng hãy nhớ, đây không phải là nơi để người dương giới tùy tiện xâm nhập. Ta sẽ xem xét lại trường hợp của ông ngươi.”

Trang cúi đầu cảm ơn, lòng tràn đầy hy vọng. Cô biết rằng cuộc hành trình của mình vẫn chưa kết thúc, nhưng ít nhất cô đã tiến được một bước quan trọng trong việc cứu ông nội.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, khi ông nội Trang, ông Sơn, bị Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường cầm trói bằng dây xích, một cơn giận dữ dâng lên trong lòng Trang. Cảnh tượng này làm cô không thể ngồi yên, và trong tích tắc, cô tung một chỉ thuật về phía hai con quỷ sai.

Ngay lập tức, Diêm Vương giơ tay, pháp lực của ông mạnh mẽ cản lại luồng chỉ thuật của Trang. Ánh mắt Diêm Vương nghiêm nghị nhìn thẳng vào Trang, giọng ông trầm vang nhưng đầy uy quyền: “Không được lỗ mãn! Dù sao họ cũng là quan được âm phủ cử đi bắt hồn. Ngươi làm như vậy là thất lễ.”

Trang cắn môi, giữ lấy bình tĩnh và cúi đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Bẩm Diêm Vương, ông nội tôi không đáng bị đối xử như thế này. Xin ngài hãy xem xét lại.”

Diêm Vương nhìn sâu vào mắt Trang, thấy rõ sự quyết tâm và lòng dũng cảm của cô. Ông quay sang Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường, ra lệnh: “Tháo xích.”

Hai con quỷ sai lập tức làm theo, gỡ bỏ dây xích khỏi ông Sơn. Ông Sơn, tuy mệt mỏi và yếu đuối, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén và đầy lòng tự trọng.

Diêm Vương thở dài, nhìn Trang và ông Sơn: “Lão Sơn, có lẽ đã có sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng việc ngươi có mặt ở đây cho thấy linh hồn ngươi đã bị ghi nhận sai lệch. Ta sẽ điều tra lại.”

Trang bước lên một bước, giọng cô đầy tha thiết: “Diêm Vương, xin ngài cho phép tôi được giúp ông nội trở về dương gian. Ông tôi không phải người đáng bị đày xuống địa ngục.”

Diêm Vương gật đầu, nhìn Trang với vẻ thông cảm: “Ta hiểu lòng hiếu thảo của ngươi. Nhưng âm phủ có luật lệ của nó. Để lão Sơn trở về, cần phải có một lời giải thích rõ ràng. Ngươi có sẵn lòng đối mặt với thử thách này không?”

Trang gật đầu mạnh mẽ: “Tôi sẵn lòng. Dù có phải đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, tôi cũng sẽ làm mọi cách để đưa ông nội trở về.”

Diêm Vương mỉm cười nhẹ, thấy rõ lòng quyết tâm trong mắt Trang: “Vậy thì, hãy chuẩn bị. Ngươi sẽ phải đối mặt với ba thử thách của âm phủ. Nếu vượt qua, ngươi sẽ có cơ hội đưa ông nội ngươi trở về.”

Trang không chút do dự, đáp lời ngay: “Tôi đã sẵn sàng. Hãy cho tôi biết thử thách đầu tiên.”

Diêm Vương đứng dậy, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng đầy thách thức: “Được. Thử thách đầu tiên của ngươi là trở lại Cầu Nại Hà, khắc phục lại tàn dư cuộc chiến của ngươi và đem Ngưu Đầu - Mã Diện về đây. Chỉ khi hoàn thành, ngươi mới có thể tiếp tục thử thách tiếp theo.”

Trang cảm nhận rõ ràng trọng trách đè nặng lên vai mình, nhưng cô không có ý định lùi bước. Cô cúi đầu, đáp lời Diêm Vương: “Tôi sẽ hoàn thành thử thách này. Ngài cứ tin tưởng vào tôi.”

Diêm Vương nhìn theo bóng dáng kiên cường của Trang khi cô rời khỏi điện. Ông Sơn đứng bên cạnh, ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy tự hào. Ông biết, Trang sẽ không để ông thất vọng.

Trang trở lại con đường tối om, nơi cô đã đi qua trước đó. Những âm hồn vất vưởng quanh quẩn, ánh mắt trống rỗng dõi theo cô. Cô giữ lòng mình tĩnh lặng, bước tiếp mà không để bị phân tâm bởi cảnh tượng u ám xung quanh.

Khi cô đến gần Cầu Nại Hà, cảnh tượng hoang tàn hiện ra trước mắt. Những tàn dư của trận chiến vẫn còn đó, khói bụi mờ mịt. Ngưu Đầu và Mã Diện nằm sóng soài, thân thể chúng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Trang tiến lại gần, giọng cô vang lên, mạnh mẽ và quyết đoán: “Ngưu Đầu, Mã Diện, tôi đến để khắc phục sai lầm của mình. Hãy trở về cùng tôi để gặp Diêm Vương.”

Ngưu Đầu mở mắt, giọng hắn khàn khàn: “Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng theo ngươi trở về sao? Ngươi đã gây ra bao nhiêu thương tổn cho chúng ta.”

Trang không lùi bước, cô nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tôi biết lỗi của mình. Nhưng nếu không trở về, các người cũng không thể hoàn toàn hồi phục. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho hành động của mình.”

Mã Diện nhướng mắt, nhìn Trang với ánh mắt hoài nghi: “Ngươi thật sự nghĩ có thể sửa chữa được mọi thứ sao?”

Trang gật đầu, giọng cô chắc nịch: “Tôi sẽ làm mọi cách để đưa các ngươi về và khắc phục mọi tàn dư. Hãy tin tôi.”

Ngưu Đầu và Mã Diện nhìn nhau, rồi đồng ý: “Được, chúng ta sẽ đi cùng ngươi. Nhưng hãy nhớ, nếu ngươi thất bại, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở đây.”

Trang gật đầu, dẫn đầu họ trở lại điện Diêm Vương. Trên đường đi, cô sử dụng pháp thuật của mình để chữa lành những vết thương và tái tạo lại những phần bị phá hủy. Sự quyết tâm và khả năng của cô dần dần thuyết phục Ngưu Đầu và Mã Diện.

Khi họ trở về điện Diêm Vương, mọi người đều ngạc nhiên trước sự kiên trì và tài năng của Trang. Diêm Vương nhìn cô với ánh mắt tán thưởng, giọng ông trầm vang: “Ngươi đã hoàn thành thử thách đầu tiên. Hãy chuẩn bị cho thử thách tiếp theo, nó sẽ còn khó khăn hơn nhiều.”

Trang đứng thẳng, lòng đầy quyết tâm: “Tôi đã sẵn sàng, Diêm Vương. Hãy cho tôi biết thử thách tiếp theo là gì.”

Diêm Vương nhìn Trang, sự tán thưởng trong mắt ông dần nhường chỗ cho sự nghiêm nghị: “Thử thách đầu tiên, ngươi đã vượt qua. Nhưng thử thách thứ hai sẽ không dễ dàng như vậy. Ngươi phải xuống tầng thứ tám của địa ngục, nơi giam giữ những linh hồn tội lỗi nhất. Ở đó, ngươi phải đối mặt với con quỷ hung ác nhất, Xích Diệm Quỷ Vương, và lấy lại Ngọc Tịnh Hồn, một bảo vật đã bị hắn chiếm giữ.”

Trang khẽ rùng mình khi nghe nhiệm vụ, nhưng cô không lùi bước. Cô biết rằng việc này có thể nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lòng quyết tâm cứu ông nội đã khiến cô không thể chùn bước.

“Ngươi phải nhớ,” Diêm Vương tiếp tục, “Xích Diệm Quỷ Vương không dễ đối phó. Hắn là một trong những quỷ vương mạnh nhất dưới địa ngục. Nếu ngươi thất bại, không chỉ ngươi mà cả ông nội ngươi cũng sẽ phải chịu hình phạt nặng nề hơn.”

Trang cúi đầu: “Tôi hiểu. Tôi sẽ làm mọi cách để hoàn thành thử thách này.”

Diêm Vương gật đầu, rồi phất tay mở ra một cánh cổng dẫn đến tầng thứ tám của địa ngục. “Đi đi, và hãy cẩn thận.”

Trang bước qua cánh cổng, một luồng không khí lạnh buốt và u ám ập vào người cô. Trước mắt cô là một cảnh tượng kinh hoàng: những ngọn lửa xanh lè bập bùng, những tiếng gào thét của các linh hồn bị tra tấn, và bóng dáng của Xích Diệm Quỷ Vương cao lớn, dữ tợn.

Trang thầm nghĩ: “Mình phải giữ bình tĩnh, phải tìm cách đối phó với hắn và lấy lại Ngọc Tịnh Hồn.”

Cô tiến từng bước chậm rãi, đôi mắt không rời khỏi Xích Diệm Quỷ Vương. Khi cô tiến đến gần, hắn quay lại, đôi mắt đỏ rực như lửa nhìn cô chằm chằm.

“Ngươi là ai mà dám bước chân vào lãnh địa của ta?” giọng hắn vang lên như sấm rền, đầy uy lực.

“Tôi là Trang, đến đây theo lệnh của Diêm Vương để lấy lại Ngọc Tịnh Hồn,” cô đáp, giọng cứng rắn nhưng vẫn mang chút căng thẳng.

Xích Diệm Quỷ Vương cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp địa ngục: “Ngươi nghĩ ngươi có thể đối phó với ta và lấy lại bảo vật sao? Ngươi đúng là quá ngạo mạn!”

Trang không đáp, cô biết lời nói không thể thuyết phục hắn. Cô lập tức vận khí, hai tay tạo nên những dấu ấn phức tạp, chuẩn bị cho trận chiến khốc liệt.

Xích Diệm Quỷ Vương không chần chừ, hắn phóng tới với tốc độ kinh hoàng, đôi bàn tay đỏ rực như lửa vung lên tấn công. Trang nhanh chóng né tránh, tay phải phóng ra một đạo kiếm khí, nhắm thẳng vào ngực hắn.

“Kiếm khí đạo hồn, truy.”

Kiếm khí bị Xích Diệm Quỷ Vương chặn lại bằng một luồng hắc khí, hắn gầm lên, tấn công dồn dập. Trang lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách, tay tiếp tục biến hóa, tung ra những đòn tấn công liên tiếp.

Trận chiến diễn ra ác liệt, mỗi đòn tấn công đều mang theo sức mạnh khủng khiếp. Trang cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch về sức mạnh, nhưng cô không bỏ cuộc. Mồ hôi rịn trên trán, nhưng cô vẫn kiên cường chiến đấu.

Sau một đợt tấn công mãnh liệt, Trang nhìn thấy một cơ hội. Cô vận toàn bộ khí lực, tập trung vào một điểm, tung ra một đòn tấn công chí mạng.

“La sát cương khí, khai.”

Xích Diệm Quỷ Vương bị trúng đòn, lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức phản công bằng một luồng hắc khí cực mạnh.

Trang bị hất văng, nhưng cô không để mình ngã xuống. Cô nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt quyết tâm. “Mình không thể thua ở đây,” cô tự nhủ.

Cuối cùng, sau một trận chiến căng thẳng và mệt mỏi, Trang nhận ra rằng sức mạnh của cô không đủ để đánh bại Xích Diệm Quỷ Vương bằng vũ lực. Cô cần một kế sách khác.

Trong lúc Xích Diệm Quỷ Vương tạm ngừng tấn công để cười nhạo cô, Trang bí mật lấy một lá phù đặc biệt từ túi linh bảo. Cô đã được ông nội dạy về lá phù này, một lá phù có khả năng phong ấn tạm thời một linh hồn mạnh mẽ.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì với ta?” Xích Diệm Quỷ Vương cười lớn, không nhận ra kế hoạch của Trang.

Cô nhanh chóng đọc chú, ném lá bùa vào không trung. Hét lớn:

“Thiên càng phong ấn, khai.”

Một ánh sáng chói lòa bùng lên, phong ấn Xích Diệm Quỷ Vương trong giây lát. Trang không bỏ lỡ cơ hội, cô nhanh chóng tiến đến lấy Ngọc Tịnh Hồn từ tay hắn.

Xích Diệm Quỷ Vương bị phong ấn nhưng vẫn gầm lên đầy phẫn nộ: “Ngươi sẽ phải trả giá cho điều này!”

Trang biết phong ấn chỉ có thể giữ hắn trong thời gian ngắn. Cô nắm chặt Ngọc Tịnh Hồn, nhanh chóng rời khỏi tầng địa ngục thứ tám, trở lại gặp Diêm Vương.

Khi cô trở lại điện Diêm Vương, tay nắm chặt Ngọc Tịnh Hồn, Diêm Vương nhìn cô với ánh mắt tán thưởng và ngạc nhiên. “Ngươi đã hoàn thành thử thách thứ hai. Sự kiên cường và thông minh của ngươi đã giúp ngươi vượt qua.”

Trang thở phào, nhưng cô biết rằng hành trình của mình vẫn chưa kết thúc. “Thử thách tiếp theo là gì?” cô hỏi, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì để cứu ông nội.

Diêm Vương gật đầu, chuẩn bị đưa ra thử thách cuối cùng, thử thách quyết định số phận của ông nội và Trang.

Diêm Vương nhìn Trang với vẻ mặt nghiêm nghị, giọng ông trầm hẳn xuống: “Ngươi đã vượt qua hai thử thách đầu, nhưng thử thách cuối cùng sẽ là thử thách khó khăn nhất. Nếu ngươi muốn cứu ông nội, ngươi phải đánh bại Hồn Thiên Quỷ, kẻ cai quản lũ quỷ hùng mạnh nhất dưới âm phủ.”

Trang hít một hơi sâu, cô biết thử thách này không hề dễ dàng. Hồn Thiên Quỷ là một trong những quỷ mạnh nhất, có sức mạnh vượt trội và nhiều phép thuật tà ác. Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác.

“Ta sẽ làm,” cô nói chắc nịch, đôi mắt ánh lên quyết tâm.

Diêm Vương vẫy tay, mở ra một cánh cổng dẫn tới đấu trường dưới địa ngục. “Hãy đi, và hãy cẩn thận.”

Trang bước qua cánh cổng, bước vào một không gian tối om, lạnh lẽo. Trước mắt cô là một đấu trường rộng lớn, với những bức tường cao và lạnh lẽo. Ở giữa đấu trường, một sinh vật khổng lồ với hình dáng quỷ dị đang đứng chờ, đôi mắt đỏ rực như lửa.

“Hồn Thiên Quỷ,” Trang thầm nghĩ, lòng cô dấy lên sự căng thẳng.

“Ngươi là ai mà dám thách thức ta?” giọng Hồn Thiên Quỷ vang lên, đầy quyền uy và đe dọa.

“Tôi là Trang, và tôi đến đây để đánh bại ngươi,” cô đáp, tay nắm chặt, sẵn sàng chiến đấu.

Hồn Thiên Quỷ cười lớn, tiếng cười của hắn rung chuyển không gian. “Ngươi thật ngạo mạn! Để ta xem ngươi có gì đặc biệt!”

Hắn tung ra một đợt sóng năng lượng đen tối, lao thẳng về phía Trang. Cô nhanh chóng tạo ra một lớp bảo vệ, nhưng sức mạnh của đợt sóng khiến cô bị đẩy lùi vài bước. Trang biết rằng mình không thể cầm cự lâu nếu chỉ sử dụng pháp thuật thông thường.

Cô quyết định sử dụng Thiên Phong Kiếm, món quà mà ông nội đã tặng cho cô, một thanh kiếm có sức mạnh vô song nhưng tiêu tốn rất nhiều pháp lực. Cô mở túi linh bảo, rút ra thanh kiếm sáng chói, ánh sáng từ kiếm tỏa ra làm cho không gian xung quanh sáng rực.

“Hồn Thiên Quỷ, hãy chuẩn bị,” Trang nói, giọng cô chắc nịch.

Hồn Thiên Quỷ nhìn thấy Thiên Phong Kiếm, đôi mắt hắn thoáng hiện lên sự ngạc nhiên. “Thiên Phong Kiếm? Ngươi nghĩ rằng thanh kiếm đó có thể giúp ngươi đánh bại ta sao?”

Trang không đáp lời, cô lao tới với tốc độ kinh hoàng, Thiên Phong Kiếm phát ra những tia sáng chói lòa. Cô dùng kiếm tấn công Hồn Thiên Quỷ, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh và sự quyết tâm.

Hồn Thiên Quỷ cũng không kém phần, hắn sử dụng ma lực tạo ra những đòn tấn công mãnh liệt. Những luồng hắc khí lao về phía Trang, nhưng cô sử dụng Thiên Phong Kiếm để cản lại, mỗi lần kiếm chạm vào hắc khí, một luồng sáng mạnh mẽ bùng lên.

“Ngươi đã chọn sai kẻ để đối đầu!” Hồn Thiên Quỷ gầm lên, tung ra một đòn tấn công chí mạng. Trang nhanh chóng né tránh, nhưng đòn tấn công mạnh mẽ khiến cô bị thương nhẹ.

Cô không bỏ cuộc, tập trung toàn bộ pháp lực vào thanh kiếm, đọc những câu chú để tăng cường sức mạnh. “Thiên Phong Kiếm, ma lực sát quỷ, khai.”

Thanh kiếm phát sáng mạnh mẽ hơn, sức mạnh từ nó lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi hắc khí và tạo ra một vùng an toàn cho Trang. Cô tiếp tục tấn công, mỗi đòn đánh càng mạnh mẽ và chính xác hơn.

Hồn Thiên Quỷ bắt đầu cảm nhận được sự áp đảo, nhưng hắn không lùi bước. Hắn vận toàn bộ ma lực, tạo ra một đòn tấn công cuối cùng, quyết tâm tiêu diệt Trang. “Ngươi sẽ phải trả giá!”

Trang không chần chừ, cô lao tới với tất cả sức mạnh, Thiên Phong Kiếm chém thẳng vào đòn tấn công của Hồn Thiên Quỷ. Một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng chói lòa và hắc khí tan biến.

Khi ánh sáng tắt, Hồn Thiên Quỷ ngã gục, sức mạnh của hắn bị tiêu diệt hoàn toàn. Trang đứng đó, hơi thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng. Cô đã chiến thắng.

Diêm Vương xuất hiện, nhìn Trang với ánh mắt tán thưởng. “Ngươi đã làm rất tốt. Ngươi đã vượt qua thử thách cuối cùng. Ông nội ngươi sẽ được giải thoát.”

Trang cúi đầu cảm ơn, trong lòng tràn đầy niềm vui và sự nhẹ nhõm. Cô biết rằng hành trình của mình vẫn còn dài, nhưng cô đã chứng minh được sức mạnh và lòng kiên định của mình.

Diêm Vương dùng pháp lực giải thoát ông nội Trang, ông từ từ tỉnh lại, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm vui khi thấy cháu gái mình. “Trang, cháu đã làm rất tốt.”

Trang ôm chặt ông nội, nước mắt rơi xuống. “Ông nội, cháu đã cứu được ông.” Lúc này cô đưa hồn của ông nội vào trong túi linh bảo, rồi ra dấu hiệu với Diêm Vương.

Diêm Vương gật đầu, mở cánh cổng đưa hai người trở về dương gian. “Hãy đi, và nhớ rằng sức mạnh thực sự đến từ lòng kiên định và tình yêu thương.”

Ở trên dương giới, đã gần qua bảy ngày, mọi người dường như mấy ngày không ngủ. Họ luôn mong Trang tỉnh dậy nhưng cô bất tỉnh đã quá lâu. Mẹ cô, bà Lan, nhìn vào đồng hồ thấy chỉ còn vài giây nữa là qua ngày mới, bà bật khóc trong bất lực. Ánh mắt mọi người tràn đầy lo lắng và nỗi buồn sâu thẳm, cảm giác hy vọng dần tan biến.

Bố của Trang, ông Minh, ngồi lặng lẽ bên cạnh, tay run rẩy cầm lấy ngọn nến. Chú Thanh và thím Dung cũng đứng bên cạnh, ánh mắt họ đầy lo âu. Lúc mọi người định bỏ cuộc và tắt ngọn nến, thì bất ngờ, Trang mở mắt tỉnh dậy.

“Trang!” Bà Lan thốt lên, nước mắt rơi lã chã.

Trang từ từ ngồi dậy, ánh mắt cô kiên định và tràn đầy sức mạnh. Đồng hồ cũng vừa điểm sang ngày mới, đánh dấu sự kết thúc của bảy ngày đầy thử thách.

Trang tiến tới bàn thờ, thắp ba nén hương rồi quay ra phía xác ông nội. Cô lôi ra một lá bùa từ túi linh bảo, ánh sáng của nó tỏa ra rực rỡ. Cô hét thật lớn, giọng cô vang dội trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà:

“Khai triển hồn thuật, nhập thể!”

Ánh sáng từ lá bùa bừng lên, bao phủ cơ thể ông nội. Mọi người nhìn thấy cảnh tượng kỳ diệu trước mắt, ông nội Trang từ từ cử động, ánh mắt ông dần mở ra, tràn đầy sự sống.

“Ông nội!” Trang gọi, giọng cô nghẹn ngào.

Ông nội từ từ ngồi dậy, nhìn quanh một lượt rồi nở một nụ cười ấm áp. “Trang, cháu đã làm rất tốt. Ông đã trở về.”

Cả gia đình vỡ òa trong niềm vui và hạnh phúc. Bố mẹ Trang ôm chầm lấy cô, nước mắt lăn dài trên má. Chú Thanh và thím Dung cũng xúc động không kém, mọi người đều cảm nhận được sức mạnh và lòng kiên định của Trang đã đem lại sự kỳ diệu này.

“Cháu đã vượt qua tất cả để cứu ông,” ông nội nói, đôi mắt ông rạng ngời niềm tự hào.

Nhìn cảnh tượng hạnh phúc của gia đình, mọi người hiểu rằng tình yêu thương và sự kiên định đã giúp họ vượt qua mọi thử thách. Họ biết rằng từ nay, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ luôn ở bên nhau, mạnh mẽ và đoàn kết.

Rất may là việc ông nội mất cả xóm chưa biết, rạp vừa dựng thì cũng được hạ xuống. Ông Minh lúc này tiến tới chỗ Trang, ánh mắt ông tràn đầy hối lỗi và sự biết ơn.

“Trang, bố xin lỗi. Bố đã không hiểu và ủng hộ con. Bố đã sai,” ông Minh nói, giọng ông trầm ấm và chân thành. “Bố hứa sẽ cho con học đạo, nhưng con phải có điều kiện là không được đi sâu vào lẽ tự nhiên. Việc gia đình hôm nay, chúng ta hãy giữ kín, không để ai biết.”

Trang nhìn bố, mắt cô ươn ướt. “Con hiểu rồi bố. Con cảm ơn bố mẹ đã tin tưởng và ủng hộ con.”

Bà Lan bước tới, ôm lấy cả hai người, nước mắt hạnh phúc rơi xuống. “Chúng ta là một gia đình. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ luôn bên nhau.”

Ông nội ngồi trên giường, nhìn cảnh tượng hạnh phúc trước mắt, lòng ông tràn đầy niềm tự hào và tình yêu thương. “Các con, hãy luôn đoàn kết và mạnh mẽ như thế này. Chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn.”

Chú Thanh và thím Dung cũng gật đầu đồng ý, mọi người hiểu rằng sự thống nhất và đoàn kết là điều quan trọng nhất. “Chúng ta sẽ giữ kín chuyện này,” chú Thanh nói.

Từ hôm đó, mọi chuyện dần trở lại bình thường. Trang tiếp tục con đường học đạo của mình, nhưng với sự kiểm soát và hỗ trợ từ gia đình. Cô biết rằng dù có khó khăn đến đâu, gia đình sẽ luôn ở bên cô, là nguồn sức mạnh và niềm tin lớn nhất.

Trong lòng Trang, cô cảm thấy tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Cô sẽ không để những thử thách ngăn cản mình, và với tình yêu thương của gia đình, cô biết mình có thể vượt qua mọi chông gai.

Hết

Chapter
1 Tập 1: Pháp sư tuổi học trò
2 Tập 2: part 1: Lạc về quá khứ
3 Tập 2: part 2: Đền cổ ngàn năm
4 Tập 2: part cuối: Đấu chiến tà sư
5 Tập 3: Giao chiến nơi Thăng Long thành
6 Tập 4: Đứa trẻ đặc biệt
7 Tập 5: Huyết cầm thuật: part 1
8 Tập 5: Huyết cầm thuật: part 2
9 Tập 5: Huyết cầm thuật: Part cuối
10 Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part 1
11 Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part cuối
12 Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part 1
13 Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part cuối
14 Một vài thông báo nhỏ:
15 Tập 8: Đại náo âm ti: part 1
16 Tập 8: Đại náo âm ti: part cuối
17 Tập 9: Thu nhận học trò
18 Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part 1
19 Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part cuối
20 Tập 11: Hành trình mới: part 1
21 Tập 11: Hành trình mới: part 2
22 Tập 11: Hành trình mới: part cuối
23 Tập 12: Gặp lại "người quen"
24 Tập 13: Trở lại
25 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 1
26 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 2:
27 Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 1
28 Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 2
29 Tiền truyện: Đứa trẻ thất lạc: part cuối
30 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 3
31 Tập 15: Người dạy mới
32 Tập 16: Cuộc ra mắt bất ổn
33 Tập 17: Hỷ sự
34 Tập 18: Chuyến du lịch đáng quên
35 Tập 19: Trở lại Chân Tông phái
36 Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng Part 1
37 Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng part cuối
Chapter

Updated 37 Episodes

1
Tập 1: Pháp sư tuổi học trò
2
Tập 2: part 1: Lạc về quá khứ
3
Tập 2: part 2: Đền cổ ngàn năm
4
Tập 2: part cuối: Đấu chiến tà sư
5
Tập 3: Giao chiến nơi Thăng Long thành
6
Tập 4: Đứa trẻ đặc biệt
7
Tập 5: Huyết cầm thuật: part 1
8
Tập 5: Huyết cầm thuật: part 2
9
Tập 5: Huyết cầm thuật: Part cuối
10
Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part 1
11
Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part cuối
12
Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part 1
13
Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part cuối
14
Một vài thông báo nhỏ:
15
Tập 8: Đại náo âm ti: part 1
16
Tập 8: Đại náo âm ti: part cuối
17
Tập 9: Thu nhận học trò
18
Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part 1
19
Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part cuối
20
Tập 11: Hành trình mới: part 1
21
Tập 11: Hành trình mới: part 2
22
Tập 11: Hành trình mới: part cuối
23
Tập 12: Gặp lại "người quen"
24
Tập 13: Trở lại
25
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 1
26
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 2:
27
Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 1
28
Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 2
29
Tiền truyện: Đứa trẻ thất lạc: part cuối
30
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 3
31
Tập 15: Người dạy mới
32
Tập 16: Cuộc ra mắt bất ổn
33
Tập 17: Hỷ sự
34
Tập 18: Chuyến du lịch đáng quên
35
Tập 19: Trở lại Chân Tông phái
36
Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng Part 1
37
Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng part cuối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play