Trong không gian ấm cúng của một nhà hàng nhỏ ven Hồ Tây, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ, tạo nên khung cảnh vừa cổ kính vừa thân thuộc. Tiếng thì thầm trò chuyện của những thực khách hòa quyện cùng tiếng dao nĩa chạm vào đĩa, mang đến một âm thanh nhẹ nhàng, dễ chịu. Ở một góc khuất, Trang ngồi cùng Hùng và nhóm bạn thân thiết hồi cô còn ở quê: Hạnh, Lan, Nam, Phúc và Hải. Trên bàn, các món ăn đặc sản Hà Nội được bày biện đẹp mắt, hòa quyện với hương vị truyền thống.
Không khí buổi tiệc vui vẻ và đầm ấm, tiếng cười nói vang lên không ngớt. Mọi người chia sẻ những câu chuyện vui, những kỷ niệm khó quên trong suốt thời gian qua. Bên ngoài, trời đã nhá nhem tối, ánh đèn đường phản chiếu lên mặt hồ tạo nên những vệt sáng lung linh, huyền ảo. Đây là bữa ăn cuối cùng của họ trước khi Trang lên đường sang Mỹ, và từng khoảnh khắc đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Trang đứng dậy, nhìn quanh bàn một lượt, ánh mắt lướt qua từng người bạn thân thiết và dừng lại ở Hùng. Cô mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lấp lánh chút buồn:
“Chắc mọi người cũng biết hôm nay là buổi tiệc chia tay trước khi tôi lên đường sang Mỹ. Tôi biết rằng quyết định này không dễ dàng, đặc biệt là khi phải rời xa mọi người, gia đình và quê hương. Nhưng đây là cơ hội mình không thể bỏ lỡ, và bố mẹ mình đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình.”
Trang dừng lại một chút, hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh trước khi tiếp tục:
“Tôi rất cảm ơn mọi người đã luôn bên cạnh, động viên và hỗ trợ mình suốt thời gian qua. Tôi sẽ nhớ từng kỷ niệm, từng nụ cười và từng khoảnh khắc chúng ta đã trải qua cùng nhau. Mình hứa sẽ học thật tốt để không phụ lòng mọi người.”
Trang kết thúc bài phát biểu bằng một nụ cười, nhưng đôi mắt cô đã ngân ngấn nước. Những người bạn xung quanh cũng cảm thấy xúc động, không khí buổi tiệc trở nên lắng đọng hơn. Nhưng tất cả đều hiểu rằng đây chỉ là tạm biệt, không phải chia tay mãi mãi.
Trong khi mọi người lắng nghe Trang phát biểu, Phúc và Hải vẫn ngồi ăn ngấu nghiến như không có chuyện gì. Lan không thể chịu nổi cảnh tượng đó, nhắc khéo:
“Phúc, Hải, lịch sự một chút được không?”
Hai thằng giật mình, ngước lên nhìn mọi người rồi gãi đầu xin lỗi. Trang chỉ cười, nhẹ nhàng nói:
“Mọi người cứ tự nhiên đi, hôm nay là tiệc tôi mời mọi người mà.”
Quỳnh đứng dậy, bước đến cạnh Trang và tặng cô một bức ảnh. Đó là bức ảnh mà Trang và Quỳnh từng chụp bằng điện thoại, ghi lại khoảnh khắc hai người vui đùa ở lớp. Dù đơn giản, nhưng bức ảnh thật quý giá đối với cả hai.
“Giữ lấy nhé, Trang. Để nhớ đến những kỷ niệm đẹp của chúng ta,” Quỳnh nói, mắt ngấn lệ.
Cuối buổi tiệc, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại Trang và Hùng. Trang và Hùng ngồi lại trong góc quán, không gian tĩnh lặng hơn khi mọi người đã ra về. Hùng nhìn Trang, ánh mắt tràn đầy sự luyến tiếc và yêu thương.
“Trang này, bà thật sự phải đi sao? Tôi vẫn không thể tin được,” Hùng khẽ nói, giọng trầm lắng.
Trang lắc đầu cười, nắm lấy tay Hùng:
“Đừng xưng tôi nữa, nghe nó xa lạ lắm. Chúng ta là người yêu mà!”
Hùng cười, đáp: “Thôi được rồi, từ giờ chúng ta gọi nhau là anh và em nha.”
Trang mỉm cười, nhìn Hùng:
“Ừ, em phải đi. Bố mẹ em đã kỳ vọng rất nhiều, em không thể làm họ thất vọng.”
Hùng thở dài, mắt nhìn xa xăm:
“Anh biết… Nhưng anh sẽ nhớ em lắm. Không biết em có nhớ đến anh không?”
Trang nhìn vào mắt Hùng, giọng đầy xúc động:
“Anh đừng nói vậy. Em cũng sẽ nhớ anh rất nhiều. Nhưng chúng ta phải mạnh mẽ, phải cố gắng để sau này có thể bên nhau mà không bị bất kỳ trở ngại nào.”
Hùng siết chặt tay Trang:
“Anh sẽ đợi em, Trang. Dù bao lâu đi chăng nữa, anh cũng sẽ đợi. Anh nhất định sẽ học thật tốt, sẽ thành công để có thể cưới em.”
Trang cười nhẹ, mắt ánh lên niềm tin:
“Em cũng sẽ cố gắng hết sức. Chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách.”
Hùng ngỡ ngàng nhưng rồi cũng mỉm cười:
“Được. Anh nhất định sẽ đợi em trở về.”
Trang cảm thấy lòng ấm áp hơn khi nghe những lời ấy. Cô nhích lại gần, đặt tay lên má Hùng và thì thầm:
“Em tin anh. Em yêu anh, Hùng.”
Hùng khẽ vuốt mái tóc Trang, đôi mắt tràn đầy sự yêu thương:
“Anh cũng yêu em, Trang. Hãy bảo trọng và giữ gìn sức khỏe. Anh sẽ luôn ở đây, chờ đợi ngày em trở về.”
Trang và Hùng trao nhau một nụ hôn, sâu lắng và đầy ý nghĩa. Đó không chỉ là lời tạm biệt, mà còn là lời hứa, là sự gắn kết không thể tách rời. Trong giây phút ấy, cả hai đều hiểu rằng, dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, tình yêu và niềm tin sẽ là sợi dây nối liền họ, mãi mãi.
Sáng hôm sau, sân bay Nội Bài trở nên đông đúc và náo nhiệt. Gia đình và bạn bè của Trang đã có mặt từ sớm để tiễn cô. Ông bà nội, ông bà ngoại, chú Thanh và thím Dung, cùng với các bạn thân của Trang, đều hiện diện, ánh mắt lấp lánh sự luyến tiếc và tự hào.
Mẹ của Trang ôm cô thật chặt, giọng nghẹn ngào:
“Con gái, nhớ giữ gìn sức khỏe và học hành chăm chỉ nhé. Bố mẹ luôn ở đây, chờ đợi con trở về.”
Bố của Trang, dù mắt đã ươn ướt, vẫn cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị:
“Con nhớ phải kiên trì, không được nản lòng. Đường đến thành công không bao giờ dễ dàng, nhưng bố tin con sẽ làm được.”
Trang ôm lấy cả bố và mẹ, nước mắt lăn dài trên má:
“Con sẽ cố gắng hết sức. Con yêu bố mẹ.”
Quỳnh, bạn thân nhất của Trang, cũng đến tiễn cô. Cô bạn không giấu được nỗi buồn:
“Trang, bà nhất định phải trở về sớm nhé. Tôi sẽ nhớ bà nhiều lắm.”
Trang mỉm cười, lau nước mắt của Quỳnh:
“Tôi sẽ cố gắng học thật nhanh để sớm về thăm bà. Bà cũng phải chăm chỉ học hành và giữ sức khỏe nhé.”
Cuối cùng, Hùng tiến đến, đôi mắt chứa đựng nhiều cảm xúc:
“Em phải giữ lời hứa với anh đấy, Trang. Anh sẽ đợi em.”
Trang gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Em sẽ nhớ anh mỗi ngày, và em sẽ trở về. Anh cũng phải giữ lời hứa của mình.”
Hai người ôm nhau thật chặt, cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương từ đối phương. Hùng nhẹ nhàng hôn lên trán Trang, như một lời hứa mãi mãi gắn bó.
Tiếng loa thông báo gọi tên chuyến bay của Trang.
“Kính thưa quý khách, chuyến bay mang số hiệu VN272 của thương hiệu Vietnamairlines từ Hà Nội tới New York sẽ cất cánh vào lúc 7:30 sáng.”
Trang vẫy tay chào mọi người lần cuối, gương mặt rạng rỡ nhưng đôi mắt lại chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm. Khi cô tiến vào đường hầm lên máy bay, hình bóng gia đình và bạn bè dần khuất sau lưng, chỉ còn lại những kỷ niệm thân thương hiện rõ trong tâm trí.
Lên máy bay, Trang tìm chỗ ngồi và nhìn qua cửa sổ. Những áng mây của thành phố Hà Nội như lời chào tạm biệt ấm áp gửi đến cô. Tiếng động cơ bắt đầu rền vang, máy bay từ từ lăn bánh trên đường băng rồi cất cánh.
Trang lặng lẽ nhìn qua cửa sổ, nhìn thấy thành phố nhỏ dần, trở thành những điểm sáng nhỏ bé trong màn đêm. Nỗi buồn trào dâng, cô không thể ngăn những giọt nước mắt rơi lặng lẽ trên má. Trang biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng cô cũng tin tưởng vào khả năng của mình và quyết tâm thực hiện lời hứa với mọi người.
Khẽ thở dài, Trang nhắm mắt lại, cố gắng xua tan nỗi nhớ nhà để tập trung vào hành trình mới. Trong lòng cô tràn ngập quyết tâm và hy vọng, tin rằng một ngày không xa, cô sẽ trở về với những thành công đáng tự hào.
Sau khoảng 19 tiếng bay từ Việt Nam tới các điểm dừng sân bay khác, Trang cuối cùng cũng đặt chân tới nước Mỹ. Bước xuống sân bay, cô cảm nhận ngay sự khác biệt về không khí và môi trường. Trang lấy visa, hộ chiếu và tiến tới cục hải quan làm thủ tục nhập cảnh. Những thủ tục diễn ra suôn sẻ, và cô nhanh chóng hoàn thành xong mọi giấy tờ cần thiết.
Sau đó, Trang tìm đến quầy đổi tiền. Cô đưa một ít tiền Việt và nhận lại những tờ dollar xanh mướt. Cầm tiền trong tay, Trang cảm thấy một phần của hành trình mới đã bắt đầu. Từ đây, cô sẽ phải tự lập và đối mặt với những thử thách mới ở một đất nước hoàn toàn xa lạ.
Trang kéo vali ra khỏi khu vực hải quan, mắt nhìn ngó xung quanh tìm kiếm bảng hướng dẫn để đến khu vực đón xe. Lòng cô tràn ngập sự hứng khởi xen lẫn lo lắng, nhưng cô biết mình đã sẵn sàng cho cuộc sống mới ở Mỹ.
Trang gọi một chiếc taxi ở sân bay, và không mất nhiều khó khăn để giao tiếp với tài xế nhờ tiếng Anh trôi chảy của mình. Cô nói với tài xế: “Đưa tôi đến 123 Maple Street, Cambridge, MA.”
Sau gần 50 phút di chuyển từ sân bay, cuối cùng chiếc xe cũng dừng chân trước một căn hộ 2 tầng có hàng rào trắng và garage rộng rãi.
Trang trả cho tài xế 65 dollar, bao gồm cả tiền boa. Với một nụ cười nhẹ nhàng, cô nói: “Cảm ơn anh, chúc anh một ngày tốt lành.” Tài xế gật đầu, mỉm cười đáp lại rồi lái xe đi. Trang đứng nhìn căn hộ mới của mình một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kéo vali tiến vào bên trong, sẵn sàng bắt đầu cuộc sống mới tại nước Mỹ.
Trang kéo vali lên phòng ngủ, một căn phòng rộng rãi nhưng hiu quạnh. Cô mở vali, cất vài vật dụng cá nhân và quần áo vào trong tủ. Chiếc MacBook được đặt lên bàn học, tạo nên góc làm việc gọn gàng.
Trang bước vào phòng tắm, để dòng nước ấm rửa trôi mọi mệt mỏi sau chuyến bay dài. Sau khi tắm xong, cô chọn cho mình một outfit của các cô gái trẻ bên Mỹ: áo crop top trắng, quần jeans xanh rách gối, và đôi giày thể thao trắng. Cô khoác thêm một chiếc áo khoác denim và buộc tóc cao, tạo nên vẻ năng động, trẻ trung, sẵn sàng khám phá môi trường mới.
Trang bước ra khỏi nhà, cảm nhận không khí mới lạ của một vùng đất xa lạ. Cô muốn tìm hiểu thêm về văn hóa nơi này, quyết định sẽ tới siêu thị mua một chút đồ cá nhân và đồ ăn vặt. Khóa cửa lại, cô dùng bản đồ trên điện thoại để tìm đường tới siêu thị gần nhất. Đi dọc các con đường ở Cambridge, cô ngắm nhìn những ngôi nhà và cửa tiệm hai bên đường, dần dần hòa mình vào nhịp sống của người dân địa phương.
Trang bước vào siêu thị GreenMart, một siêu thị lớn với không gian thoáng đãng và sáng sủa. Ánh đèn LED chiếu sáng rực rỡ khắp nơi, các kệ hàng được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp. Hương thơm nhẹ nhàng từ khu vực bánh ngọt lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi hương tươi mát của các loại trái cây và rau củ.
Trang bắt đầu từ khu vực mỹ phẩm và vật dụng cá nhân. Cô chọn một vài loại sữa rửa mặt, kem dưỡng da và dầu gội đầu, kiểm tra kỹ thành phần để đảm bảo phù hợp với da của mình. Sau đó, cô di chuyển đến khu vực đồ ăn vặt. Các kệ đầy ắp các loại snack, bánh quy, và kẹo ngọt. Trang chọn một túi snack phô mai, một hộp bánh quy sô-cô-la, và một ít kẹo dẻo nhiều màu sắc.
Tiếp tục đi sâu vào siêu thị, cô dừng lại ở khu vực đồ uống. Trang lấy một chai nước trái cây và một vài lon soda. Cuối cùng, cô đến quầy thanh toán, xếp các món đồ lên băng chuyền và chờ đến lượt mình. Khi nhân viên siêu thị thông báo tổng số tiền, cô móc ví ra, đếm đủ số dollar và đưa cho nhân viên. Nhận lại tiền thừa và biên lai, Trang cảm thấy hài lòng với những món đồ mình đã chọn, tự tin rằng chúng sẽ giúp cô cảm thấy thoải mái và quen thuộc hơn trong môi trường mới này.
Cô xách túi đồ rời khỏi siêu thị, nhìn quanh không gian rộng lớn với những hàng cây xanh mát và những con đường lát đá sạch sẽ. Trang cảm thấy một chút hứng khởi và tò mò về cuộc sống mới mẻ đang chờ đợi phía trước.
Cầm theo túi đồ, Trang vừa đi vừa cầm điện thoại lên. Cô chưa có sim nên phải dùng mạng công cộng của siêu thị để gọi qua messenger cho bố. Cô bấm vào gọi thoại, chờ đợi vài giây trước khi nghe giọng bố vang lên ở đầu dây bên kia.
“Bố ơi, con đến Mỹ rồi! Mọi thứ ổn cả, nhưng con hơi mệt vì chuyến bay dài,” Trang nói, giọng pha chút mệt mỏi nhưng đầy phấn khởi.
Bố cô cười nhẹ: “Vậy là tốt rồi. Con nhớ nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân nhé.”
Trang nhanh chóng chuyển đề tài, giọng điệu trở nên nịnh nọt: “Bố ơi, con cần tài khoản ngân hàng bên này để tiện giao dịch. Bố giúp con mở tài khoản được không?”
Bố cô thở dài, nhưng không thể từ chối yêu cầu của con gái: “Được rồi, ngày mai sẽ có bưu kiện của ngân hàng gửi qua. Đó là thẻ ATM và thông tin tài khoản của con.”
Trang cười tít mắt, cảm ơn bố rối rít: “Cảm ơn bố nhiều lắm! Con sẽ chờ. Thôi, con đi mua đồ tiếp đây. Chào bố nhé!”
Cúp máy, cô cảm thấy vui vẻ và yên tâm hơn. Tiếp tục bước đi, cô ngắm nhìn không gian xung quanh, cảm nhận nhịp sống mới nơi đất khách.
Trang đến một cửa hàng dịch vụ viễn thông gần đó, nơi cung cấp các loại sim và dịch vụ mạng. Bước vào cửa hàng, cô nhanh chóng được nhân viên chào đón và hướng dẫn.
“Chào bạn, tôi có thể giúp gì được cho bạn?” một nhân viên trẻ tuổi hỏi, nụ cười tươi tắn trên môi.
Trang mỉm cười đáp lại: “Tôi cần mua một chiếc e-sim và hoàn thành thủ tục để dùng mạng ở đây.”
Nhân viên gật đầu và dẫn cô đến quầy dịch vụ. Sau khi hỏi thêm thông tin cần thiết, nhân viên nhanh chóng thiết lập e-sim cho cô, kết nối với mạng của nhà cung cấp dịch vụ địa phương. Chỉ trong một thời gian ngắn, mọi thủ tục hoàn thành.
“Đây là e-sim của bạn. Bạn có thể bắt đầu sử dụng ngay lập tức,” nhân viên nói, trao cho cô một tờ giấy hướng dẫn sử dụng kèm theo số điện thoại mới.
Trang cảm ơn nhân viên và rời khỏi cửa hàng, cảm thấy yên tâm hơn khi đã có kết nối ổn định tại đất nước mới.
Tại Việt Nam, Quỳnh nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ +1 (652) 542-8824. Nhìn thấy số lạ từ nước Mỹ, cô nghĩ đó là lừa đảo nên không định nghe, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cô nhấc máy lên nghe.
“Alô?” Quỳnh hỏi, giọng đầy thắc mắc.
Bên kia phát ra giọng của Trang: “Quỳnh à, tôi đây, Trang đây! Tôi vừa đến Mỹ và đây là số điện thoại mới của tôi đấy.”
Quỳnh thở phào nhẹ nhõm:“Ủa Trang hả!Cứ tưởng số của lừa đảo. Vậy là bà đã đến nơi rồi à? Mọi thứ ổn chứ?”
“Ừ, tôi vừa đến và cũng mới ổn định chỗ ở thôi. Bà giúp tôi thông báo cho mọi người về số điện thoại mới này được không?,” Trang đáp.
“Haha, tất nhiên rồi. Yên tâm đi,” Quỳnh vui vẻ trả lời.
Hai người trò chuyện thêm một lúc về cuộc sống mới của Trang ở Mỹ. Sau đó, Trang gọi cho Hùng. Chuông điện thoại reo vài lần trước khi Hùng nhấc máy.
“Alô, ai đấy?” Hùng hỏi, giọng đầy tò mò.
“Em đây, Trang đây! Đây là số điện thoại mới của em ở Mỹ,” Trang nói, giọng ấm áp.
“Trang à! Vậy là em đã đến nơi rồi. Mọi thứ ổn chứ?” Hùng hỏi, giọng đầy quan tâm.
“Ừ, em đã ổn định rồi. Nhờ anh thông báo cho mọi người về số điện thoại mới của em nhé,” Trang đáp.
“Được rồi, anh sẽ thông báo cho mọi người,” Hùng đồng ý.
Trang và Hùng bắt đầu cuộc trò chuyện với những câu hỏi quen thuộc, nhưng dần dần, họ đắm mình vào cuộc đối thoại sâu sắc và tình cảm.
“Hùng này, em vừa tới Mỹ và đang dần quen với cuộc sống mới ở đây. Mọi thứ đều rất mới mẻ, từ thời tiết, con người đến cả phong cách sống,” Trang chia sẻ.
“Anh biết em mạnh mẽ mà. Anh tin em sẽ nhanh chóng hòa nhập thôi,” Hùng nói, giọng đầy tin tưởng.
“Nhưng em vẫn nhớ Việt Nam, nhớ mọi người, nhớ anh,” Trang nói, giọng nghẹn ngào. “Ở đây tuy đẹp nhưng cảm giác thật lạ lẫm. Em không thể đi chơi cùng bạn bè hay nói chuyện với anh dễ dàng như trước nữa.”
“Anh hiểu mà, Trang. Anh cũng nhớ em nhiều lắm. Nhưng đây là cơ hội tốt cho tương lai của em. Chúng ta phải mạnh mẽ và kiên trì,” Hùng an ủi.
Trang im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh Hùng, anh còn nhớ những ngày tháng chúng ta cùng nhau ôn thi không? Những lúc em cảm thấy mệt mỏi, anh luôn ở bên cạnh, động viên em.”
“Đương nhiên là nhớ chứ. Anh luôn nhớ những kỷ niệm đẹp đó. Chúng đã làm cho mối quan hệ của chúng ta trở nên đặc biệt hơn,” Hùng đáp, giọng trầm ấm.
“Em sợ rằng khi ở xa, chúng ta sẽ dần quên đi những kỷ niệm đó. Em sợ khoảng cách sẽ làm chúng ta xa cách,” Trang thổ lộ nỗi lo lắng.
“Trang, anh hứa với em, dù ở đâu, anh cũng sẽ luôn giữ gìn tình cảm này. Anh tin rằng tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách,” Hùng nói, giọng chắc nịch.
Cuộc trò chuyện kéo dài hàng giờ, họ chia sẻ về những ước mơ, những dự định tương lai và cả những lo lắng, những cảm xúc chân thành nhất. Khi đồng hồ của Trang điểm đến khuya còn Hùng thì là bắt đầu buổi sáng, họ đành phải tạm biệt nhau, mỗi người đều có những tâm tư, suy nghĩ riêng nhưng dám cá rằng trong suy nghĩ của họ luôn có nửa kia.
Hết part 1
Updated 37 Episodes
Comments