Tối hôm đó, sau bữa cơm thân mật cùng gia đình, Trang và Hùng rủ nhau ra ngồi dưới gốc cây sau vườn. Không khí yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng dế kêu và gió thổi nhẹ qua những tán lá. Họ ngồi cạnh nhau, câu chuyện của họ thật đơn giản và đời thường.
“Tôi thấy quê mình yên bình thật, ông có thấy vậy không?” Trang hỏi, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời đầy sao.
“Ừ, bà nói đúng. Ở đây không ồn ào như thành phố, có khi mình cũng nên dành thời gian về đây nhiều hơn,” Hùng đáp, mắt anh cũng hướng theo ánh nhìn của Trang.
Cả hai im lặng một lúc, tận hưởng sự bình yên của buổi tối quê nhà. Bất chợt, Hùng quay sang và nhẹ nhàng hôn lên má Trang. Cô giật mình, khuôn mặt đỏ bừng lên, vội vàng nói: “Ông làm gì vậy, lỡ mọi người phát hiện thì sao?”
Hùng chỉ cười, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và trêu chọc. “Không sao đâu, chỉ có tôi và bà thôi mà.”
“Ông có dự định gì sau khi tốt nghiệp chưa?” Trang hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Hùng ngả người ra sau, tựa lưng vào thân cây, suy nghĩ một lúc rồi trả lời, “Tôi muốn theo đuổi ngành chính trị. Ông nội và bố tôi đã truyền cảm hứng rất lớn cho tôi về việc này. Tôi muốn góp phần xây dựng đất nước.”
Trang gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, “Ước mơ của ông thật lớn lao. Tôi tin là ông sẽ làm được.”
“Còn bà thì sao? Bà muốn làm gì trong tương lai?” Hùng hỏi, ánh mắt chăm chú nhìn cô.
“Tôi muốn theo đuổi ngành báo chí. Tôi luôn có đam mê viết lách và muốn mang những câu chuyện chân thật đến với mọi người. Nhưng mà…” Trang ngập ngừng, “Bố tôi nhiều khả năng sẽ cho tôi học quản trị kinh doanh để sau này tiếp quản công ty của gia đình.”
Hùng nắm lấy tay Trang, nhẹ nhàng nói, “Dù lựa chọn nào, tôi tin là bà sẽ thành công. Bà luôn biết cách làm tốt mọi việc mà.”
Trang mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp từ tay Hùng, “Cảm ơn ông, điều đó có ý nghĩa rất lớn với tôi.”
Họ tiếp tục trò chuyện về những ước mơ và hy vọng trong tương lai, thảo luận về những thách thức mà họ có thể gặp phải. Những lời nói chân thành và sự đồng cảm khiến không gian quanh họ trở nên yên bình và ấm áp hơn.
Ở một góc nhà, ông Sơn đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Ông mỉm cười, nét mặt đầy sự hiểu biết và hài lòng.
Trong khi Trang và Hùng đang trò chuyện dưới gốc cây, ông nội Phạm Hồng Sơn từ xa gọi hai người vào phòng khách. “Trang, Hùng, hai đứa vào đây ông có chuyện muốn nói,” ông nội gọi lớn.
Cả hai rời gốc cây và bước vào trong nhà. Trang hơi lo lắng, nhưng Hùng vẫn giữ nét bình thản. Họ ngồi xuống ghế trước mặt ông nội.
“Ông muốn hỏi hai đứa là gì của nhau?” ông nội hỏi thẳng, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp.
“Chúng cháu chỉ là bạn thôi ạ,” Trang nhanh chóng đáp, ánh mắt liếc nhìn Hùng.
Ông nội bật cười, “Trang, con giống hệt bố con ngày xưa, cũng giấu ông để yêu mẹ con. Ông biết hai đứa là người yêu nhau mà.”
Cả hai im lặng, không biết nói gì. Ông nội đứng dậy, đi tới chiếc tủ trưng bày trong góc phòng. Ông mở tủ và lấy ra một hộp nhỏ, rồi đưa cho Trang và Hùng.
“Đây là một món quà nhỏ, giống như kỷ vật mà ông đã tặng cho bố mẹ Trang lúc họ mới yêu nhau. Ông muốn nếu trong nhà có con cháu có người yêu, ông sẽ tặng quà như vậy,” ông nói, ánh mắt hiền từ nhìn hai đứa.
Trang mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng cổ tinh xảo, được chế tác cẩn thận. “Ông…”
“Ông không cấm hai đứa yêu nhau, nhưng nhớ phải đặt việc học lên hàng đầu và không được đi quá giới hạn,” ông nội nhắc nhở, giọng điệu nghiêm túc.
Trang và Hùng cùng gật đầu, cảm nhận sự ấm áp và tình yêu thương từ ông nội. Họ cảm ơn ông và hứa sẽ tuân theo lời ông dặn. Buổi tối hôm đó, căn nhà ngập tràn niềm vui và tình thân, để lại trong lòng Trang và Hùng những kỷ niệm đáng nhớ.
Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khe cửa, đánh thức mọi người trong nhà. Trang tỉnh dậy sớm, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Cô bước vào bếp, nhẹ nhàng nấu nướng với những nguyên liệu tươi ngon từ vườn nhà ông nội.
Trong khi đó, Hùng và ông nội đã ngồi trước bàn cờ tướng ngoài hiên. Họ chăm chú vào từng nước cờ, không khí trở nên căng thẳng nhưng đầy hứng khởi.
“Cháu chơi cờ rất tốt đấy, Hùng,” ông nội khen ngợi, dù trong lòng cảm thấy ngạc nhiên trước tài năng của cậu thanh niên trẻ.
“Cháu cũng chỉ mới học chơi gần đây thôi ạ,” Hùng khiêm tốn trả lời, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú vào bàn cờ.
Nước đi của Hùng ngày càng sắc bén, từng bước khiến ông nội phải suy nghĩ kỹ lưỡng. Ông cố gắng tìm ra những chiến lược phản công, nhưng Hùng luôn có cách đáp trả thông minh và khéo léo.
Cuối cùng, ông nội phải thừa nhận thất bại, nhìn bàn cờ với một nụ cười đầy tự hào. “Đây là lần đầu tiên ông thua thảm như vậy. Cháu thật sự rất giỏi.”
Hùng cười khiêm tốn, “Cháu còn phải học hỏi nhiều từ ông. Hôm nay chỉ là may mắn thôi ạ.”
Trang từ bếp bước ra, mang theo đĩa thức ăn nóng hổi, mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt. “Hai ông cháu lại đánh cờ tướng sao? Ông thua rồi à?”
Ông nội gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi bàn cờ. “Ừ, lần này ông thua thật. Hùng giỏi lắm, cháu à.”
Trang đặt đĩa thức ăn xuống bàn, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Cháu không ngờ Hùng lại giỏi cờ tướng như vậy. Hôm nào ông dạy cháu với nhé, để cháu có thể đấu với Hùng.”
Ông nội cười lớn, “Tất nhiên rồi. Gia đình mình sẽ có thêm một kỳ thủ mới.”
Buổi sáng hôm đó, không khí gia đình trở nên ấm cúng và vui vẻ. Những câu chuyện, tiếng cười nói, và hương thơm từ bữa sáng tạo nên một khung cảnh đầy yêu thương và hạnh phúc. Hùng và Trang biết rằng, dù tương lai có nhiều thử thách, họ luôn có gia đình và tình yêu để làm động lực vững bước.
Sau bữa sáng đầy ấm cúng, Trang và Hùng quyết định đi dạo quanh làng. Họ bước qua những con đường nhỏ, cảm nhận sự yên bình của vùng quê. Những cánh đồng xanh mướt, tiếng chim hót líu lo và không khí trong lành khiến cả hai cảm thấy thư thái.
“Trang này, tôi thấy quê bà thật đẹp và yên bình. Ở đây có điều gì mà tôi chưa biết không?” Hùng hỏi, ánh mắt đầy tò mò.
Trang cười nhẹ, “Quê tôi có nhiều điều thú vị lắm. Như kia kìa, cái cây đa lớn ở đầu làng, nghe nói là nơi linh thiêng, có nhiều truyền thuyết lắm.”
Hùng chăm chú lắng nghe, “Thế bà đã bao giờ thử khám phá những câu chuyện đó chưa?”
Trang lắc đầu, “Không hẳn. Tôi chỉ nghe kể lại thôi. Nhưng nếu ông muốn, chúng ta có thể đi dạo quanh và tôi sẽ kể cho ông nghe thêm.”
Họ tiếp tục đi dạo, qua những cánh đồng lúa chín vàng và những ngôi nhà cổ kính. Trang kể về những kỷ niệm thời thơ ấu, những trò chơi dân gian và những ngày lễ hội vui nhộn.
“Ông biết không, hồi nhỏ tôi hay cùng lũ bạn trong làng chơi trò trốn tìm dưới gốc cây đa đó. Có lần tôi bị lạc, mãi đến khi trời tối mới tìm thấy đường về,” Trang kể, đôi mắt ánh lên niềm vui và hoài niệm.
“Thật thú vị. Tôi thấy bà đã có một tuổi thơ đầy màu sắc,” Hùng nói, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.
Khi mặt trời bắt đầu lên cao, họ quay trở về nhà ông nội. Vừa về đến cổng, ông nội đã đứng chờ sẵn, ánh mắt hiền từ nhìn hai đứa.
“Hai đứa đi dạo vui không?” ông nội hỏi, cười mỉm.
“Dạ, vui lắm ông ạ. Chúng cháu được khám phá nhiều điều thú vị ở đây,” Trang đáp, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Ông nội gật đầu, “Tốt lắm. Quê hương luôn là nơi bình yên và đầy kỷ niệm. Ông hy vọng hai đứa sẽ luôn trân trọng và yêu quý nơi này.”
Hùng và Trang cùng nhau gật đầu, cảm nhận sâu sắc sự ấm áp từ lời dạy bảo của ông nội. Họ biết rằng, dù cuộc sống có nhiều thử thách, quê hương và gia đình luôn là nơi trở về, là điểm tựa vững chắc cho mọi hành trình.
Đang lúc trò chuyện vui vẻ với ông nội, bỗng nhiên Lan, Nam, Phúc và Hải chạy đến, khuôn mặt lo lắng.
“Trang, Hùng! Con Hạnh vừa bị ngất ở cây đa đầu làng, mới được đưa về nhà xong!” Lan nói, giọng gấp gáp.
Phúc tiếp lời, “Bố mẹ đem nó vào trạm xá, bác sĩ nói không bị sao, chắc chỉ là suy nhược cơ thể thôi. Bố mẹ nó vừa đưa về nhà, chúng tôi đến đây rủ hai người đi thăm nó.”
Trang và Hùng lo lắng nhìn nhau, rồi cả hai nhanh chóng quyết định đi thăm Hạnh. “Chúng tôi sẽ đi ngay. Để chúng tôi ra chợ mua ít trái cây đã,” Trang nói.
Cả nhóm cùng nhau ra chợ. Trang và Hùng chọn một cân trái cây tươi ngon nhất, rồi tất cả cùng nhau đến nhà Hạnh.
Khi đến nơi, họ thấy Lan cũng vừa tới. Bố mẹ Hạnh ở đó, trông họ khá lo lắng.
“Chúng cháu chào bác,” Trang và Hùng đồng thanh nói, rồi đưa túi trái cây cho mẹ Hạnh. “Chúng cháu mua ít trái cây đến thăm Hạnh. Bác đừng lo, chúng cháu sẽ chăm sóc bạn ấy.”
Mẹ Hạnh gật đầu, cảm kích, “Cảm ơn các cháu. Hạnh nó chỉ bị suy nhược thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn.”
Nhìn thấy Hạnh nằm trên giường, vẫn bất tỉnh. Lông mày cô khẽ nhíu lại, cảm nhận điều gì đó không ổn. Cô tiến lại gần giường, giả vờ xem tình hình của Hạnh. Trong lúc đó, cô bí mật thò tay xuống dưới gầm giường, dán một lá bùa trừ tà.
Hùng và các bạn không nhận ra hành động của Trang, chỉ thấy cô lặng lẽ kiểm tra tình trạng của Hạnh. Trang đứng lên, nở nụ cười nhẹ để trấn an mọi người, “Hạnh chỉ cần nghỉ ngơi thôi, chắc không có gì nghiêm trọng.”
Thằng Hải hỏi:
“Ủa Trang biết xem bệnh hả?”
Trang lắc đầu đáp:
“Không, tôi tới xem cho có thôi à”
Cả đám được một phen bất ngờ, chúng nó thầm nghĩ sao con nhỏ này nó tài lanh quá hà.
Sau khi trò chuyện và an ủi một lúc, cả nhóm chào tạm biệt gia đình Hạnh rồi ra về. Trang canh lúc Hùng không để ý, liền kéo Lan, Nam, Phúc và Hải lại một góc và nói thầm, “Mọi người có muốn cứu Hạnh không?”
Cả bọn gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng và quyết tâm. “Muốn chứ! Nhưng phải làm sao?” Lan hỏi.
Trang hạ giọng, “Hạnh bị quỷ bắt mất hồn rồi. Nếu muốn cứu Hạnh, 12 giờ đêm nay canh lúc cả nhà đi ngủ, cầm đèn pin ra sân bóng trước, khi đủ quân số chúng ta sẽ chạy sang nhà Hạnh. Nhưng nhớ, không được để ai biết. Sau khi đến đó, chúng ta sẽ bàn tiếp.”
Phúc nhíu mày, hỏi dò, “Sao bà biết chuyện này, Trang?”
Trang thở dài, “Chuyện này dài lắm, chỉ cần biết nếu muốn cứu Hạnh thì cứ làm như tôi nói.”
Cả nhóm gật đầu đồng ý, cố tỏ ra không có gì bất thường. Sau đó, họ tách nhau ra, trở về nhà với tâm trạng lo lắng nhưng quyết tâm. Trang nhìn theo các bạn, lòng đầy quyết tâm phải cứu Hạnh bằng mọi giá.
Đêm nay sẽ là một đêm dài và đầy thử thách cho cả nhóm, nhưng tình bạn và lòng dũng cảm sẽ giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
Đêm đó, khi cả nhà đã yên giấc, Trang lặng lẽ thức dậy. Cô nhẹ nhàng bước ra khỏi giường, cố gắng không gây ra tiếng động. Trang mặc áo khoác, cầm lấy đèn pin và những vật dụng cần thiết, rồi lẻn ra khỏi nhà.
Bước ra ngoài, ánh trăng mờ ảo soi sáng con đường nhỏ. Trang cẩn thận từng bước, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm quê. Cô nhanh chóng đi về phía sân bóng, nơi đã hẹn với các bạn.
Khi Trang đến sân bóng, Lan, Nam, Phúc và Hải đã đứng đợi sẵn, đèn pin trong tay. Ánh mắt của cả bọn lóe lên sự lo lắng nhưng đầy quyết tâm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Trang đến sân bóng gặp lại Lan, Nam, Phúc và Hải. Cô nhanh chóng đưa cho mỗi người một lá bùa, ánh mắt nghiêm trọng.
“Các cậu phải giữ lá bùa này trong tay, đừng để rơi mất,” Trang nói nhỏ.
Lan nhìn Trang với ánh mắt ngạc nhiên, “Trang, cậu là pháp sư hả?”
Trang gật đầu xác nhận, “Đúng vậy. Chuyện này mình chưa từng kể với ai, nhưng bây giờ không phải lúc giấu giếm nữa. Để cứu Hạnh, chúng ta cần phải hợp sức.”
Cả nhóm im lặng, ngỡ ngàng trước sự thật vừa biết. Tuy nhiên, họ đều hiểu rằng lúc này không phải là thời điểm để đặt câu hỏi nhiều. Trang tiếp tục, “Chúng ta sẽ qua nhà Hạnh. Tôi sẽ dùng bùa đánh ngất mọi người trong nhà, rồi Phúc và Nam lẻn vào cõng Hạnh ra đây. Sau đó, chúng ta sẽ chạy đến cây đa đầu làng. Tôi nghi ngờ linh hồn của Hạnh bị nhốt ở đó.”
Nam hỏi, “Làm sao chúng ta biết chắc Hạnh ở đó?”
Trang nhìn Nam, ánh mắt đầy quyết tâm, “Tôi cảm nhận được. Chỉ cần các cậu tin tôi và làm theo kế hoạch.”
Cả nhóm gật đầu đồng ý, rồi cùng nhau tiến về nhà Hạnh trong sự im lặng tuyệt đối. Khi đến nơi, Trang ra hiệu cho mọi người dừng lại. Cô rút ra lá bùa lớn hơn từ trong túi, bắt đầu đọc chú, rồi nhẹ nhàng đặt bùa lên cửa nhà Hạnh.
Một luồng khói mờ thoáng qua, và tiếng ngáy đều đều của bố mẹ Hạnh từ trong nhà chứng tỏ bùa đã có hiệu quả. Trang quay lại, ra hiệu cho Phúc và Nam, “Nhanh lên, vào cõng Hạnh ra ngoài.”
Phúc và Nam lẻn vào trong nhà, cẩn thận nhấc Hạnh lên và mang ra ngoài. Lan và Hải đứng bên ngoài canh chừng, mắt nhìn xung quanh đề phòng.
Khi tất cả đã tụ tập lại trước nhà Hạnh, Trang ra hiệu cho mọi người di chuyển nhanh về phía cây đa đầu làng. Họ đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường làng vắng vẻ.
Đến cây đa, Trang bắt đầu đặt những lá bùa xung quanh và rắc bột trắng để tạo vòng bảo vệ. Cô ngồi xuống, tập trung đọc chú, trong khi các bạn đứng xung quanh, bảo vệ cô và Hạnh.
Trang nhắm mắt, cầu nguyện và chú nguyện, hy vọng sẽ giải thoát linh hồn của Hạnh. Các bạn nhìn nhau, lòng đầy lo lắng nhưng cũng quyết tâm, tin tưởng vào khả năng của Trang và sức mạnh của tình bạn.
Thời gian trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Liệu họ có thể cứu được Hạnh? Liệu linh hồn của bạn ấy có thể trở về? Tất cả đều đặt cược vào sự dũng cảm và tình bạn của họ trong đêm định mệnh này.
Trang mở mắt, cô bắt đầu lấy các ngọn nến xếp thành vòng tròn và đốt lên, ánh sáng lung linh lan tỏa khắp không gian. Cô dùng sợi chỉ đỏ nối các ngọn nến lại, rồi nối các đầu dây tạo thành một hình ngôi sao năm cánh bên trong vòng tròn. Trang cẩn thận dặn dò, “Đặt Hạnh vào chính giữa và nhớ không được chạm chân vào sợi chỉ đỏ.”
Phúc và Nam nhẹ nhàng đặt Hạnh vào vị trí. Trang bắt đầu bắt ấn và đọc chú nhằm kêu gọi hồn của Hạnh trở về: “Hồn ở đâu, về đây ngay. Hồn về xác hợp, tình nghĩa không phai.”
Nhưng sau khi đọc xong, linh hồn của Hạnh vẫn chưa nhập xác. Trang quyết định dùng tối đa sức mạnh của đôi mắt âm dương để nhìn rõ hơn. Cô ngẩng đầu lên, bỗng tái mặt khi thấy linh hồn của Hạnh đang bị treo trên cây đa, xung quanh đầy rẫy những âm tà đang níu giữ.
“Không xong rồi,” Trang nói, giọng đầy lo lắng. “Mọi người, xếp hàng lại.”
Cô nhanh chóng tổ chức lại đội hình, “Lan sẽ dẫn đầu, cầm một que hương. Phúc và Hải khiêng Hạnh, đứng ở giữa. Nam đứng cuối, cầm ba que hương. Tôi sẽ buộc sợi chỉ đỏ quanh bụng mọi người để nối lại.”
Trang hướng dẫn tiếp, “Khi tôi nói ‘Hồn ơi hồn ở nơi đâu thì về nơi đó’, Phúc và Hải sẽ đồng thanh nhắc lại. Lan và Nam cầm que hương vái. Chúng ta sẽ lặp lại nhiều lần, nhớ không được quay đầu lại dù có ai gọi. Nếu gặp điều gì lạ cũng không được la. Chỉ dừng lại khi tôi nói là xong rồi.”
Mọi người thực hiện theo hướng dẫn của Trang, bước đi trong đêm tối. Mỗi câu nói của Trang là một lần lặp lại câu nhắc, một lần vái và một lần chuông trên tay cô được lắc. Cứ mỗi hai phút, họ lặp lại một lần.
Họ vừa đi thẳng hàng, vừa làm theo từng bước chỉ dẫn. Trên đường đi, họ nghe thấy tiếng gọi của Hạnh, “Mọi người ơi, tôi ở đây,” nhưng không ai dám quay đầu lại. Lan nhìn thấy một gương mặt quỷ dị hiện ra trước mắt, nhưng cô cắn răng, không dám la lên.
Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại như vậy cho đến khi họ tới cửa nhà Hạnh. Trang ra hiệu cho tất cả dừng lại và nhẹ nhàng đặt Hạnh xuống.
“Mọi người đã làm tốt lắm,” Trang nói, giọng đầy quyết tâm. “Giờ chúng ta cần một chút thời gian để linh hồn của Hạnh có thể trở về và hợp nhất với cơ thể.”
Cả nhóm đứng xung quanh, chờ đợi trong im lặng và hy vọng, ánh sáng từ những ngọn nến vẫn lấp lánh, soi rọi hy vọng của họ trong đêm tối mịt mùng.
Trang hít một hơi sâu, tập trung toàn bộ năng lượng vào lòng bàn tay. Cô bắt đầu đọc chú, giọng nói vang vọng trong không gian yên tĩnh, “Hồn ơi, hồn ơi, hồn ở nơi đâu thì về nơi đó.”
Cô chỉ thẳng vào Hạnh, và một luồng chỉ lực từ tay Trang phát ra, hướng thẳng vào người Hạnh. Chỉ có Trang mới thấy luồng sáng này, một sợi dây nối linh hồn và cơ thể Hạnh, dần dần kéo hồn trở về.
Phúc và Hải vẫn giữ Hạnh nằm yên, trong khi Lan và Nam đứng xung quanh với que hương, vái lạy theo nhịp của lời chú. Từng khoảnh khắc trôi qua, không khí căng thẳng tột độ.
Bỗng nhiên, Hạnh mở mắt, thở hổn hển và kêu la, “Mọi người, tôi ở đây! Tôi thấy rất nhiều bóng đen xung quanh mình!”
Trang vội vàng tiếp tục giữ tập trung, tay vẫn chỉ vào Hạnh, giữ vững luồng chỉ lực. “Không sao đâu, Hạnh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Phúc và Hải cùng Lan và Nam không dám ngừng lại, tiếp tục thực hiện các bước như Trang đã dặn, để bảo vệ Hạnh khỏi những âm tà.
Trang hét lớn, “Hồn ơi, hồn ơi, hồn ở nơi đâu thì về nơi đó!” Luồng chỉ lực mạnh mẽ hơn, ánh sáng từ tay cô chiếu rọi khắp không gian, làm mờ nhạt những bóng đen xung quanh Hạnh.
Hạnh dần dần yên lặng, thở đều hơn. Trang từ từ hạ tay xuống, mồ hôi thấm đẫm trán. Cô ngồi xuống, mắt nhìn Hạnh với ánh mắt hy vọng.
“Chúng ta đã thành công,” Trang nói, giọng đầy mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. “Hồn của Hạnh đã trở về.”
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau với ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự tin tưởng. Hạnh, dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng đã thoát khỏi sự kìm hãm của những bóng đen.
Trong đêm tối, dưới ánh sáng lung linh của những ngọn nến, tình bạn và lòng dũng cảm đã chiến thắng, mang lại sự bình yên và cứu rỗi cho Hạnh.
Hết
Updated 37 Episodes
Comments