Quay trở lại câu chuyện, sau khi bị Trang chỉ trích rằng thanh kiếm của hắn là đồ ăn cắp, gương mặt tên thầy bói trở nên méo mó trong cơn giận dữ. Hắn rút ra thanh Hắc Cổ Chi Kiếm, nhìn Trang với ánh mắt đầy thách thức.
“Đúng, thanh kiếm này là đồ ăn cắp. Nhưng đừng nghĩ rằng thanh kiếm chính nghĩa kia của ngươi có thể thắng được kiếm của ta!”
Trang rút Thiên Phong Kiếm từ túi Bách Bảo, cảm nhận được sức mạnh tinh thuần tỏa ra từ nó. Cô đứng vững, nhìn thầy bói với ánh mắt kiên định.
“Thanh kiếm của ngươi chỉ đại diện cho sự phản bội và tà ác. Ta sẽ chứng minh sức mạnh của chính nghĩa.”
Hai người đứng đối diện, khí thế áp đảo tỏa ra khắp căn phòng. Thầy bói bắt đầu khai triển pháp thuật tà ác của mình. Hắn dùng Huyết Cầm Thuật, biến máu trong cái vại thành những con gà quỷ dữ, chúng lao tới tấn công Trang.
“Ngươi sẽ chết dưới tay ta và trở thành một phần trong tà thuật của ta!”
Trang nhanh chóng khai triển pháp thuật của mình, sử dụng Thiên Phong Kiếm để chém tan những con gà quỷ. Cô vận dụng luồng đạo lực của mình, làm sáng bừng cả căn phòng.
“Phong Linh Trảm!”
Thanh Thiên Phong Kiếm phát ra một luồng sáng mạnh mẽ, cắt qua đám gà quỷ. Thầy bói không chịu thua, hắn tiếp tục dùng Hắc Cổ Chi Kiếm để phản công, đâm mạnh về phía Trang.
“Hắc Ma Kiếm Pháp!”
Một luồng khí đen tỏa ra từ thanh kiếm, lao thẳng vào Trang. Cô phải vận dụng toàn bộ khả năng để né tránh và phản đòn. Cả hai người đấu kiếm một cách quyết liệt, tiếng kim loại va chạm vang lên liên tục.
“Ta sẽ không để ngươi tiếp tục hại người vô tội!”
Cô xoay người, tung ra một đòn mạnh mẽ.
“Thiên Phong Trảm!”
Luồng sáng xanh từ Thiên Phong Kiếm bùng lên mạnh mẽ, đánh bật thầy bói ra xa. Hắn lảo đảo, nhưng vẫn đứng vững, ánh mắt đầy thù hận.
“Ngươi… Ngươi sẽ phải trả giá!”
Hắn lao tới lần nữa, quyết không từ bỏ. Trang tập trung toàn bộ sức mạnh của mình, chuẩn bị cho một đòn cuối cùng để kết thúc cuộc chiến.
Trang quyết định thử một phép thuật mới mà cô vừa học được , tên là “Thần Phong Kết Giới”. Cô tụng niệm một câu chú phức tạp, kết hợp với động tác tay nhanh như chớp. Một luồng sáng xanh tạo thành một kết giới bảo vệ quanh cô.
Thầy bói cười khẩy, không chịu thua, hắn thi triển một cấm thuật vô cùng nguy hiểm.
“Để xem ngươi chống đỡ thế nào với Hắc Long Huyễn Ảnh!”
Hắn cất tiếng niệm chú, và từ trong Hắc Cổ Chi Kiếm, một con rồng đen to lớn xuất hiện, lao thẳng về phía Trang. Kết giới của cô rung chuyển mạnh, nhưng vẫn đứng vững.
“Ngươi không thể phá được kết giới này đâu! Phong Linh Thần Thuật!”
Cô tập trung toàn bộ đạo lực của mình vào Thiên Phong Kiếm, tung ra một đòn chém mạnh mẽ. Thanh kiếm phát ra một luồng sáng xanh chói lòa, đâm thẳng vào con rồng đen, làm nó tan biến trong không khí.
Thầy bói không tin vào mắt mình, hắn điên cuồng tung ra hàng loạt đòn tấn công, nhưng mỗi lần đều bị Trang chặn đứng. Cô thấy cơ hội để phản công.
“Kết thúc rồi! Thiên Phong Trảm Tuyệt Kỹ!”
Với toàn bộ sức mạnh, Trang lao tới, thanh kiếm trong tay phát ra một luồng sáng mạnh mẽ, chém thẳng vào thầy bói. Hắn bị đánh bật ra xa, ngã gục xuống đất, thanh Hắc Cổ Chi Kiếm rơi khỏi tay.
“Không thể nào… Ngươi… làm sao có thể mạnh như vậy…”
“Bởi vì ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì tất cả những người ngươi đã hại.”
Thầy bói cố gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, hắn biết mình đã thua. Hắn nhìn Trang với ánh mắt đầy thù hận.
“Ngươi có thể thắng lần này, nhưng ta sẽ trở lại… mạnh mẽ hơn bao giờ hết…”
Nói xong, hắn biến mất trong một làn khói đen, để lại căn phòng yên tĩnh với ánh sáng của Thiên Phong Kiếm vẫn còn lấp lánh.
Trang đứng giữa căn chòi, nhìn quanh một lượt sau khi tên thầy bói biến mất trong làn khói đen. Cô vẫn cảm nhận được một chút dư âm của tà thuật, chứng tỏ hắn chưa đi xa. Chắc chắn, hắn đang trốn ở đâu đó gần đây để phục hồi và tiếp tục kế hoạch đen tối của mình.
Trang (thầm nghĩ): “Hắn chưa luyện thành công Huyết Cầm Thuật. Nếu không giải được cấm thuật này, hắn sẽ tiếp tục gây hại cho mọi người.”
Trang nhớ lại những gì ông nội đã dạy, cô nhanh chóng họa một lá bùa đặc biệt. Cô cầm lá bùa trong tay, miệng bắt đầu niệm chú, ánh mắt tập trung cao độ.
“phá tà chú, giải cấm thuật!”
Lá bùa bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu vàng, rồi tự động bay lên, lơ lửng trong không trung. Sau đó, lá bùa phát ra một luồng sáng mạnh mẽ, lan tỏa khắp căn phòng và rồi biến mất. Trang cảm thấy một luồng năng lượng phản hồi mạnh mẽ, báo hiệu rằng cấm thuật đã bị hủy bỏ.
Ở một khu vực đen tối không xác định, tên thầy bói đang ngồi ẩn mình trong bóng tối, hít thở nặng nhọc. Hắn cầm tay lên ngực, cố gắng bình tĩnh lại. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một cơn đau đớn khủng khiếp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn ôm bụng, ộc ra một bãi máu tươi, thảng thốt nhận ra điều gì đã xảy ra.
“Chết rồi… bị chúng quật rồi… nó giải được thuật rồi sao…”
Hắn ngã quỵ xuống, cơ thể run rẩy vì đau đớn. Những vết thương do phản lại cấm thuật khiến hắn yếu đi rõ rệt. Hắn biết rằng mình phải tìm cách phục hồi, nhưng thời gian không còn nhiều. Nếu không nhanh chóng tìm ra giải pháp, hắn sẽ không thể tiếp tục kế hoạch đen tối của mình.
Trang thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã thành công trong việc phá giải cấm thuật. Cô cảm thấy một niềm vui nhỏ trong lòng, nhưng cũng biết rằng tên thầy bói vẫn còn ở đâu đó ngoài kia.
“Mình đã làm được, nhưng mọi chuyện chưa kết thúc. Hắn vẫn còn ở ngoài kia, và mình phải sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.”
Cô cất Thiên Phong Kiếm vào túi và rời khỏi căn chòi, quyết tâm bảo vệ ngôi làng và những người thân yêu khỏi những mối đe dọa tà ác.
Lúc này, công an đã vào cuộc vì cái chết bí ẩn của một số người trong xóm bị tên thầy bói cắt cổ. Những sự việc kỳ lạ và các vụ giết người man rợ đã khiến mọi người trong làng hoang mang và lo lắng. Khi tới khám nghiệm hiện trường vụ án mới nhất, các nhân viên pháp y và điều tra viên nhận thấy có một con dao dính máu khô gần đó. Vết máu và vị trí của con dao đều gợi lên nhiều nghi vấn.
Điều tra viên Minh: “Con dao này có vẻ như là hung khí. Chúng ta cần kiểm tra dấu vân tay và DNA trên đó để xác nhận thêm.”
Nhân viên pháp y: “Đã rõ, thưa anh. Tôi sẽ xử lý ngay.”
Điều tra viên Minh bước đi xung quanh hiện trường, ánh mắt anh dừng lại khi nhìn thấy cái chòi nhỏ gần rừng - nơi mà gã thầy bói thường xuyên xuất hiện.
Điều tra viên Minh: “Chòi đó trông đáng nghi. Nó nằm quá gần hiện trường.”
Anh ra lệnh cho đội của mình tiến tới kiểm tra chòi. Khi vào trong, họ thấy nhiều dấu hiệu bất thường. Nơi này trông như một nơi trú ngụ tạm bợ, nhưng có nhiều vật dụng liên quan đến bói toán và những thứ kỳ lạ.
Điều tra viên Minh: “Tất cả dấu hiệu này càng khiến chúng ta nghi ngờ hơn,hắn lại mới biến mất nữa. Gã thầy bói phải bị đưa vào diện nghi phạm số một.”
Sau khi thu thập đủ chứng cứ từ hiện trường và từ chòi của tên thầy bói, công an quyết định tạm giữ hắn để điều tra. Những dấu vết và chứng cứ họ tìm thấy đều chỉ về cùng một hướng: tên thầy bói này có liên quan trực tiếp đến những vụ giết người bí ẩn.
Tại đồn công an, sau khi nhận được các báo cáo về việc mất tích của tên thầy bói, các điều tra viên quyết định hành động ngay lập tức. Họ triệu tập một cuộc họp khẩn cấp để lên kế hoạch truy tìm kẻ tình nghi.
Điều tra viên Minh: “Chúng ta không thể để gã thầy bói đó lẩn trốn lâu hơn. Hắn ta là nghi phạm chính trong các vụ giết người này. Chúng ta cần tìm ra hắn ngay lập tức.”
Đội trưởng: “Đúng vậy. Hãy huy động toàn bộ lực lượng trong khu vực. Chúng ta sẽ rà soát từng ngõ ngách, từ làng đến rừng, để tìm hắn.”
Các nhân viên điều tra được phân chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một khu vực cụ thể để tìm kiếm. Trang, sau khi biết tin công an đang truy lùng tên thầy bói, cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng lo lắng.
Trang (nghĩ thầm): “Tên thầy bói đó không phải là người thường. Hắn có thể trốn thoát dễ dàng. Mình phải cảnh giác và sẵn sàng nếu hắn quay lại.”
Trong khi đó, ở khu vực rừng rậm gần làng, một nhóm công an đang tiến hành tìm kiếm cẩn thận. Họ sử dụng đèn pin để soi sáng mọi ngóc ngách và lùng sục từng bụi cây, tảng đá.
Nhân viên công an 1: “Chúng ta phải kiểm tra kỹ từng chỗ một. Tên này không dễ bắt đâu.”
Nhân viên công an 2: “Rõ. Nếu thấy bất cứ dấu hiệu gì, báo ngay lập tức.”
Sau nhiều giờ tìm kiếm không kết quả, một nhóm khác ở phía xa đột nhiên phát hiện ra một số dấu vết khả nghi. Họ thấy một lối mòn nhỏ dẫn sâu vào rừng, dường như ít được sử dụng, nhưng có dấu chân mới.
Nhân viên công an 3: “Đây rồi! Tôi tìm thấy dấu chân mới. Chắc chắn hắn đang trốn ở đâu đó gần đây.”
Họ nhanh chóng báo cáo lại và tất cả các nhóm đều tập trung vào khu vực đó. Công an tiến hành lùng sục kỹ lưỡng hơn, kiểm tra mọi chỗ ẩn nấp có thể.
Trang, trong lúc này, quyết định tự mình điều tra thêm về tên thầy bói. Cô cảm thấy có một mối liên hệ nào đó giữa việc hắn biến mất và những sự kiện kỳ lạ xảy ra gần đây. Cô cầm thanh “Thiên Phong Kiếm” và đeo chiếc túi “túi linh bảo”, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.
Trang (nghĩ thầm): “Mình không thể ngồi yên. Nếu hắn thực sự liên quan đến những cái chết này, mình phải giúp tìm ra sự thật.”
Trang tiến vào rừng, nơi công an đang tìm kiếm. Cô cẩn thận lắng nghe và quan sát, sử dụng những kỹ năng pháp thuật của mình để cảm nhận sự hiện diện của tên thầy bói.
Trang (thì thầm): “Mình có thể cảm nhận được một luồng khí tà ác ở đâu đây. Hắn phải ở gần đây thôi.”
Trang tiếp tục tiến sâu vào rừng, cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của tên thầy bói. Tuy nhiên, khi cô đi gần đến một khu vực đã được công an phong tỏa, một người công an phát hiện ra cô.
“Cô gái kia! Dừng lại ngay! Đây là khu vực cấm, cô không được vào.”
Trang quay lại, nhận ra tình huống không ổn, cô cố gắng giải thích.
“Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Tôi biết có thể tìm được tên thầy bói ở đâu.”
Người công an nghiêm giọng:
“Cô đang cản trở công vụ. Nếu không ra khỏi khu vực này ngay lập tức, tôi buộc phải tạm giam cô.”
Trang biết rằng tranh cãi chỉ làm tình hình tồi tệ hơn. Cô thở dài, ngậm ngùi quay lưng bước ra khỏi rừng, ánh mắt vẫn hướng về phía khu vực mà cô tin chắc tên thầy bói đang ẩn nấp.
Trang (nghĩ thầm): “Mình phải tìm cách khác. Hắn không thể trốn mãi được.”
Khi Trang quay về xóm, cô cảm thấy bất an. Mặc dù không thể trực tiếp tham gia vào cuộc tìm kiếm, cô quyết định sẽ theo dõi sát sao diễn biến sự việc và tìm cách giúp đỡ từ xa.
Trong rừng, các nhân viên công an vẫn tiếp tục lùng sục kỹ lưỡng. Một nhóm phát hiện ra một số dấu vết mới, họ tiến sâu hơn vào khu vực hoang vắng. Ánh đèn pin lướt qua từng tảng đá, từng bụi cây, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
Nhân viên công an 1: “Chúng ta phải cẩn thận. Hắn có thể ở bất kỳ đâu.”
Nhân viên công an 2: “Rõ. Nếu thấy bất cứ dấu hiệu gì, báo ngay lập tức.”
Tại một tảng đá lớn, tên thầy bói vẫn đang nấp, theo dõi mọi động tĩnh. Hắn biết rằng công an đang tiến gần, nhưng hắn không dễ gì bị bắt.
Thầy bói (nghĩ thầm): “Ta còn một con bài chưa lật. Chúng sẽ phải trả giá nếu dám lại gần.”
Cuộc truy tìm vẫn tiếp tục, và tên thầy bói biết rằng thời gian của hắn đang dần cạn kiệt. Hắn phải quyết định hành động trước khi quá muộn.
Trong ánh trăng soi sáng, Trang bước nhẹ nhàng ra khỏi nhà, cất bước vào khu rừng sâu vùng quê yên bình. Cô cảm nhận mùi cây cỏ và đất đỏ ẩm ướt trong không khí mát mẻ của đêm.
Với ánh đèn pin nhỏ chiếu sáng, cô tự hỏi liệu mình có thể tìm ra bất kỳ dấu vết nào của tên thầy bói hay không. Mặc dù cảm thấy lo lắng và sợ hãi, nhưng sự tò mò và quyết tâm của Trang vẫn đẩy cô tiến về phía trước.
Tiếng cây lá rơi rụng và tiếng côn trùng kêu vang trong rừng khiến cho Trang cảm thấy hồi hộp hơn. Cô liên tục nhìn xung quanh, cố gắng bắt kịp mọi chuyển động nào có thể là dấu hiệu của tên thầy bói.
Trang tiếp tục tiến về phía trước, dần dần mất dần khỏi tầm nhìn của làng quê, chìm vào bóng tối của rừng sâu. Nhưng cô vẫn không dừng lại, bởi cô biết rằng sự thật phải được tiết lộ, và cô sẽ không ngừng tìm kiếm cho đến khi tìm ra câu trả lời.
Trang dùng mọi khả năng lẻn qua chốt canh gác một cách cẩn thận, nhằm không để bị phát hiện. Cô nhấn chặt bước chân vào đất, tránh xa tầm nhìn của người canh gác, mỗi bước di chuyển đều được tính toán kỹ lưỡng.
Dưới bóng đêm rậm rạp, cô mạo hiểm tiến về phía trước, lẩn vào bóng tối của bụi rậm và cành cây. Tiếng rì rào của lá cây và tiếng côn trùng kêu vang vọng trong rừng, tạo ra âm nhạc tự nhiên cho cuộc phiêu lưu của Trang.
Mỗi bước đi đều là một thách thức mới, nhưng sự quyết tâm và lòng kiên nhẫn của cô không ngừng tiếp tục đẩy cô vượt qua mọi khó khăn. Trong bóng tối, cô cảm thấy mình đang trở thành một phần của rừng, với sự tương tác tự nhiên giữa con người và thiên nhiên.
Dần dần, cô bắt đầu cảm nhận được hơi ấm của sự sống xung quanh mình, biểu hiện cho sự hi vọng và hy vọng trong hành trình của mình. Với tâm trí quyết tâm và trái tim dũng cảm, Trang tiếp tục bước đi, không ngừng tìm kiếm cho cuộc hành trình của mình.
Trang bất ngờ trượt chân và rơi xuống một cái hố nhỏ ẩn sâu trong tán lá. Cô cố gắng giữ thăng bằng, nhưng sức mạnh của cái hố đủ để làm cô mất thăng bằng và ngã lăn ra.
Khi cô cố gắng đứng dậy, cô nhận ra rằng mình đã rơi vào một cái hố nhỏ, nơi mà cành cây và cỏ dại phủ kín. Cảm giác của đất dưới chân cứng rắn và ẩm ướt, cùng với bầu không khí mát mẻ và hơi ẩm của rừng, tạo nên một cảm giác khá ổn tồn trong tình hình này.
Trang nhanh chóng nhìn quanh để đảm bảo không có ai quanh đó, nhìn kỹ hơn, Trang nhận ra rằng cái hố này không chỉ là một cái hố bình thường. Cái hố như là một lối vào tới một căn hầm trú ẩn nào đó. Ánh sáng lòa xòa từ trên cao chiếu sáng xuống, giúp cô nhìn rõ hơn.
Cô thấy một số dấu vết trên các bức tường của căn hầm, cho thấy rằng nơi này đã từng được sử dụng. Mặc dù cô không biết căn hầm dẫn tới đâu, nhưng sự tò mò và cảm giác hồi hộp khiến cô muốn khám phá nơi này.
Với sự cảnh giác, Trang bắt đầu bước dần vào căn hầm, sẵn sàng đối mặt với những bí ẩn mà nó có thể mang lại.
Càng bước xuống sâu, cô càng nhận ra nơi này bùng phát ra tử khí vô cùng lớn. Khi bước xuống nơi cao nhất, trước mắt Trang là một cánh cửa gỗ ẩm ướt, bán đầy rong rêu.
Trang đẩy nhẹ cái cửa ra, tiếng kêu ken két của cái bản lề càng làm nổi bật cái mùi ẩm mốc của nơi này.
Không gian tăm tối bên trong là thứ khiến Trang bất ngờ nhất. Lão thầy bói từng đối đầu với cô nay lại nằm thê thảm trên tấm thảm cũ nát cùng với chiếc đèn dầu lấp loé ánh sáng. Lão thầy bói ho lên từng tiếng sặc sụa, lão nói:
“Khụ khụ, ngươi biến đi, không thì gọi cảnh sát đến bắt ta. Vì ngươi mà giờ ta bị phản vệ, cút đi…mau lên”
Trang vẫn đứng đó, cô lắc đầu ngán ngẩm. Lão thầy bói đầy đặn của mấy hôm trước nay đã trở thành bộ xương thoi thóp. Từ xa, một cánh cửa bí ẩn với làn khói đen hiện ra, ẩn sâu trong làng khói đen là hai con quỷ sai của âm phủ, có lẽ lão ta sắp tận rồi. Nhìn lão ta đau đớn chờ đợi cái chết mà Trang rủ lòng thương, cô nói:
“Thôi để tôi tiễn ông một đoạn vậy, hi vọng ông sẽ không phải chết đau đớn”
Trang đọc khẩu quyết:
“Thiên tâm tĩnh tại, vạn vật an hòa.
Hồn phách thanh tịnh, không còn khổ đau.
Thái thượng từ bi, dẫn dắt linh hồn.
Nam mô Đạo gia, cứu độ bình an.”
Lão thầy bói bắt đầu bớt đi những cơn ho, lão cười lên đầy mãn nguyện nhưng cũng đầy oán trách:
“Hôm nay ta không làm được, nhưng con cháu ta, ‘người sẽ làm được”
Khi vừa dứt câu, hắn trợn mắt lên rồi tắc thở, kết thúc một đời gây nghiệp ác. Trang vốn dĩ thấy hắn sắp chết với cả cô mới học lớp 11, chưa đủ để hiểu hết lời lão ta nói.
Khi lão vừa xuất hồn, hai con quỷ sai chỉ chờ có thế, chúng nó dùng sợi dây xích sắt to còng tay hắn lại lôi xuống âm phủ chịu phạt.
Khi kịp nhận ra mình không nên ở đây quá lâu, Trang liền tức tốc chạy ra khỏi căn cứ này. Cô men theo lối mòn ở các bụi cây mà chở về nhà như chưa có chuyện gì.
Sáng hôm sau, sau một hồi truy lùng khắp khu rừng. Lực lượng điều tra đã tìm ra căn cứ bí mật của lão thầy, cơ quan chức năng bao vây khu vực lại. Khi tiến vào trong họ thấy lão thầy đã chết từ bao giờ, xác thối rữa, dòi bọ bâu quanh thì thể khiến một trong các đồng chí điều tra xuýt không chịu được mà phải buồn nôn. Bên khám nghiệm tử thi sau khi khám nghiệm xong hiện trường thì kết luận:
“Nghi phạm chưa rõ tên chết do đột quỵ, không có dấu hiệu nào đáng nghi”
Trưởng ban điều tra vẫn không tin lắm, anh ấy nói:
“Tôi làm công an chắc cũng gần 20 năm, trưởng ban điều tra cũng ngót nghét chục năm, cái chết này không thể là do đột quỵ được, xác thì thối rữa, tình trạng phân huỷ có lẽ là cả tuần, mà hắn chỉ mới biến mất có khoảng gần 5 ngày. Cộng với ở dưới đất có một số hộp vỏ đồ ăn nhanh tôi nghĩ chắc rằng có kết đứng đằng sau mọi chuyện”
Mọi người nghe có vẻ hợp lý nên đã quyết định đưa lên cấp trên mở rộng chuyên án nhằm tìm ra sự thật.
Trong một góc tối, một nụ cười với hàm răng trắng muốt. Giọng nói khàn khàn vang lên:
“Chưa kết thúc đâu mọi chuyện sẽ còn tiếp diễn, mạng người sẽ còn mất nhiều, hahaha…”
Hết
Updated 37 Episodes
Comments