Họ bắt đầu tiến về phía chân núi, đi theo các cầu thang đã xây sẵn.
Khi đến một đoạn, Trang dừng lại và nói nhỏ: “Thiên nhãn, khai.” Trước mắt cô hiện ra một kết giới mà mắt thường cũng như mắt âm dương không thể nhìn thấy.
Nhớ ra Quỳnh không thể nhìn thấy kết giới, Trang mò trong túi linh bảo ra một cái hũ đất nung rất nhỏ. Cô đưa cho Quỳnh và giải thích: “Đây là bột ‘Thiên Nhãn Hương’, được làm từ hương liệu của cây Thiên Mộc và tro của hoa Mạn Đà La. Nó giúp cho mắt âm dương mở ra thiên nhãn tạm thời. Quỳnh, bà hãy bôi một chút vào hai mí mắt đi.”
Quỳnh ngần ngại mở hũ, thấy bên trong là một thứ bột màu nâu với mùi khó chịu. Cô nhăn mặt nhưng vẫn làm theo lời Trang, bôi một chút bột vào hai mí mắt.
Ngay lập tức, trước mắt Quỳnh hiện ra một kết giới mà trước đây cô không thể nhìn thấy. Cô ngạc nhiên thốt lên: “Trang, tôi thấy kết giới rồi!”
Trang mỉm cười: “Tốt lắm. Giờ chúng ta cùng vượt qua kết giới này để tiến sâu vào trong núi.”
Khi tiến vào trong kết giới, cảnh vật xung quanh họ không còn là Tản Viên thanh tịnh nữa mà biến thành rừng núi âm u đáng sợ. Tiếng chim chóc xen lẫn với bóng tối bao trùm khiến mọi thứ trở nên kinh dị.
Quỳnh rùng mình, vừa đi vừa nói: “Trời ơi! Môn phái gì mà lại ở trong cái nơi âm u, chẳng ai biết này chứ?”
Trang nhìn quanh, cố gắng giữ bình tĩnh và giải thích: “Đây giống như một chiều không gian khác. Nó khiến cho mọi thứ bên trong tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Chỉ người có thiên nhãn hoặc có ấn tín môn đồ của môn phái mới vào được. Điều này giúp cho các đệ tử môn phái, khi được tuyển làm ngoại môn, không bị sao nhãng trong tu đạo.”
Quỳnh gật gù, hiểu ra vấn đề: “Vậy là chúng ta đang ở trong một không gian khác. Không ngờ lại có thể tồn tại những thứ như thế này.”
Tiến về phía trước, từ xa xa, họ nhìn thấy một đoàn người chỉ cao bằng trẻ em, mặt trắng bệch và trên đầu là những bông mạn đà la đang phát sáng.
Trang khẽ nói, giọng vội vã: “Chết rồi! Quỷ đồng tuần, trốn đi.”
Cô kéo Quỳnh vào bụi cây gần đó. Quỳnh thắc mắc, thì thầm: “Bà là trưởng môn của cái phái ‘Chân Tông’ gì đó, sao phải trốn chứ?”
Trang ra ký hiệu yêu cầu Quỳnh im lặng, rồi nói nhỏ: “Hiện tại chúng ta đang vào đây trái phép. Tôi không có ấn tín của trưởng môn nên nói đâu có ai tin. Với cả, bọn này cũng không biết được ấn tín trông như thế nào đâu.”
Quỳnh gật đầu, hiểu ra tình thế. Cả hai cố gắng giữ im lặng, ẩn nấp kỹ lưỡng trong bụi cây, quan sát đoàn quỷ đồng tuần từ xa, chờ đợi cơ hội an toàn để tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Khi đoàn quỷ rời đi xa, Trang thở phào nhẹ nhõm, quay sang Quỳnh và nói: “Bọn này xuất phát từ hướng đông, chắc đấy là vị trí của đạo quán rồi.”
Cô tiếp tục dặn dò: “Quỳnh, bà không có vũ khí cận chiến nên phải hết sức cẩn thận. Tôi không chắc nơi đây có những loại bẫy nào đâu.”
Quỳnh gật đầu, mắt chăm chú nhìn về hướng đông. “Được rồi, tôi sẽ cẩn thận. Bà cũng vậy nhé.”
Trang mỉm cười, nắm chặt tay Quỳnh một lần nữa: “Đi thôi!”
Cả hai bắt đầu tiến về hướng đông, cẩn thận từng bước để tránh bất kỳ cạm bẫy nào có thể ẩn nấp trong bóng tối u ám của khu rừng.
Khi tiến tới một vách đá, cả Trang và Quỳnh đều ngỡ ngàng nhận ra đây là điểm cuối cùng. Họ nhìn nhau đầy thắc mắc, tự hỏi liệu mình có đi nhầm đường. Nhưng rồi, Trang nghĩ ngợi một lúc, cô đập mạnh vào vách đá và hét lớn: “Mở cửa!”
Bất ngờ, vách đá từ từ mở ra như một cánh cửa. Quỳnh há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Bên trong, một đứa bé tầm 10-11 tuổi với giọng xấc xược hỏi: “Hai người đến đây tìm ai?”
Trang bình tĩnh trả lời: “Tôi muốn đưa thứ này cho người cai quản môn phái hiện tại.”
Đứa bé, vẫn với thái độ xấc xược, hỏi lại: “Hai người là ai mà lại vào đây?” Rồi nó không đồng ý, tung ra một chỉ lực tấn công Trang. Trang không nao núng, bóp nát chỉ lực trong tay, rồi tức giận cầm cổ đứa bé và ném nó đi.
Đứa bé ngã bịch xuống đất. Đúng lúc đó, một người đàn ông xuất hiện, có vẻ là cấp trên của đứa bé, gọi nó là La Thư và mắng: “Sao lại dùng thái độ đó đón khách?” Người đàn ông này nhìn Trang và Quỳnh, có vẻ là một đệ tử nội môn. Ông ta xoa tay, lịch sự nói: “Mời hai người vào trong.”
Trang và Quỳnh tiến theo đường hầm, đi lên một cái cầu thang. Một cánh cửa bằng đá từ từ mở ra, để lộ một sảnh rộng lớn trước mắt. Trang và Quỳnh nhìn quanh, không khỏi cảm thấy choáng ngợp trước sự uy nghiêm và tráng lệ của nơi này.
Ở phía trên cao nhất, một cái ngai bằng đá trông như vị trí của một vị vua. Hai bên ngai là những vị râu tóc bạc phơ, áo quần trắng muốt, xung quanh tỏa hào quang như những vị tiên. Khi họ nhìn thấy Trang, lập tức đứng dậy, chắp tay cúi đầu cung kính. Đồng thanh, họ cất lên giọng trầm đục: “Kính chào trưởng môn.”
Một cụ già ở đó, tay cầm phất trần, bước lên trước và cung kính nói: “Kính thưa ngài, ngài là trưởng môn đời thứ 9 của Chân Tông phái, nhưng để chứng minh năng lực, ngài phải trải qua các thử thách và được các bô lão ở đây đồng ý thì mới được trao ấn tín trưởng môn.”
Ông lão gọi một đệ tử đến, ra lệnh: “Hãy sắp xếp phòng cho cô gái kia.”. Ông ấy chỉ vào Quỳnh. Sau khi Quỳnh rời đi, ông lão bắt đầu giới thiệu: “Các bô lão ở đây đều là người đứng đầu các nhánh của Chân Tông phái. Gồm 10 vị: Chân Tông Phù Môn Nhánh, Chân Tông Quỷ Đồ Nhánh, Chân Tông Dược Môn Nhánh, Chân Tông Thú Yêu Nhánh, Chân Tông Tiên Nhân Nhánh, Chân Tông Huyền Cơ Nhánh, Chân Tông Hồn Phách Nhánh, Chân Tông Luyện Khí Nhánh, Chân Tông Chiêu Hồn Nhánh và Chân Tông Bảo Vật Nhánh.”
Ông lão tiếp tục: “Tất cả sẽ giao cho ngài các thử thách, và ngài phải vượt qua 10 thử thách này. Khi hoàn thành, ngài sẽ được gặp sư huynh của mình, đệ tử nội môn cuối cùng của trưởng môn đời thứ 8, người sẽ trực tiếp ra quyết định trao ấn tín cho ngài.”
Ông lão tiếp tục: “Thử thách đầu tiên sẽ do Chân Tông Phù Môn Nhánh đặt ra.”
Một người đàn ông, tóc bạc trắng, tiến lên và giới thiệu: “Tôi là người đứng đầu Chân Tông Phù Môn Nhánh. Thử thách của tôi đơn giản nhưng đòi hỏi sự tinh thông và sáng tạo trong việc sử dụng bùa chú.”
Thái Sư giơ lên một lá bùa và nói: “Ngài phải vẽ một lá bùa có khả năng khống chế một hồn ma mạnh mẽ mà tôi sẽ thả ra. Lá bùa của ngài phải hiệu quả ngay lập tức và giữ hồn ma không thoát được trong vòng ba phút. Ngài có ba mươi phút để chuẩn bị.”
Trang gật đầu, nhận lấy giấy và mực từ Thái Sư. Cô ngồi xuống, tập trung tinh thần, bắt đầu vẽ từng nét trên lá bùa. Cô cảm nhận được sức mạnh và ý chí của mình chảy vào từng đường nét, mỗi ký tự đều mang theo sức mạnh của chính cô.
Khi ba mươi phút đã trôi qua, Trang đưa lá bùa cho Thái Sư. Ông gật đầu, hài lòng với sự tự tin và sự tập trung của cô. Thái Sư bước ra phía trước, niệm chú và thả ra một hồn ma đáng sợ, nó bay lượn khắp phòng, tạo ra một luồng khí lạnh lẽo.
Trang không chần chừ, cô dán lá bùa lên trán hồn ma. Ngay lập tức, hồn ma dừng lại, bị khống chế hoàn toàn. Ba phút trôi qua, hồn ma vẫn không thể thoát ra khỏi sự khống chế của lá bùa.
Thái Sư gật đầu, mỉm cười: “Ngài đã vượt qua thử thách đầu tiên. Rất tốt, Trang. Ngài đã chứng tỏ sự tinh thông và sáng tạo trong việc sử dụng bùa chú. Tiếp theo sẽ là thử thách của Chân Tông Quỷ Đồ Nhánh.”
Các bô lão nhìn Thái Sư với ánh mắt nghi ngờ, không tin rằng ông lại ra một thử thách dễ dàng như vậy. Thái Sư chỉ mỉm cười, gật đầu thừa nhận rằng ông đã dễ dàng với Trang.
Một người đàn ông khác, dáng vẻ nghiêm nghị, tiến lên phía trước và giới thiệu: “Tôi là Huyền Trường, người đứng đầu Chân Tông Quỷ Đồ Nhánh. Thử thách của tôi sẽ khác biệt hơn. Ngài sẽ phải đối mặt với một con quỷ mạnh mẽ, không chỉ để khống chế mà còn phải tiêu diệt nó. Đây không chỉ là thử thách về sức mạnh, mà còn là về lòng dũng cảm và sự quyết đoán.”
Huyền Trường ra lệnh cho một đệ tử mang lên một chiếc lồng lớn, bên trong chứa một con quỷ với hình dạng gớm ghiếc, mắt đỏ rực, răng nanh sắc nhọn. Hắn ta mở lồng, con quỷ gầm gừ, vùng vẫy muốn thoát ra.
Huyền Trường nhìn Trang: “Ngài có mười phút để chuẩn bị, sau đó con quỷ này sẽ được thả ra. Ngài phải tiêu diệt nó hoàn toàn.”
Trang cảm thấy căng thẳng, nhưng cô không lùi bước. Cô lấy ra thiên phong kiếm và một số lá bùa mạnh nhất từ túi linh bảo của mình. Cô biết rằng cần phải kết hợp sức mạnh của bùa chú và kiếm thuật để vượt qua thử thách này.
Khi mười phút trôi qua, Huyền Trường thả con quỷ ra. Nó lao tới Trang với tốc độ kinh hoàng, nhưng cô nhanh chóng né tránh và dán một lá bùa lên trán nó. Con quỷ gầm lên, bị khống chế trong giây lát. Trang không để lỡ cơ hội, cô rút thiên phong kiếm ra và chém một nhát mạnh mẽ vào con quỷ, tạo ra một luồng ánh sáng xanh rực rỡ.
Con quỷ gào thét, cơ thể nó dần tan biến trong luồng sáng. Chỉ trong vài giây, con quỷ biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì.
Các bô lão nhìn nhau, ấn tượng bởi sự dũng cảm và kỹ năng của Trang. Huyền Trường bước tới, gật đầu tỏ ý khen ngợi: “Ngài đã vượt qua thử thách thứ hai. Rất tốt, Trang. Tiếp theo sẽ là thử thách của Chân Tông Dược Môn Nhánh.”
Một người đàn bà già nua, tóc trắng xóa, cầm trên tay một bình thuốc nhỏ, tiến lên phía trước. Bà nói: “Tôi là Dược Sư, người đứng đầu Chân Tông Dược Môn Nhánh. Thử thách của tôi sẽ liên quan đến y dược và sự tinh thông trong việc chế tạo thuốc. Ngài sẽ phải giải một bài thuốc phức tạp và pha chế nó trong thời gian giới hạn.”
Thử thách thứ ba của Dược Sư từ Chân Tông Dược Môn Nhánh là một bài thuốc phức tạp cần phải giải quyết và pha chế trong thời gian giới hạn. Dược Sư giới thiệu rằng bài thuốc này có tính chất đặc biệt, cần sự tinh thông về y dược và khả năng phối hợp các thành phần chính xác.
Dược Sư đưa cho Trang một tập sách cũ với những đoạn văn bằng chữ Hán cổ, mô tả về công thức và cách pha chế bài thuốc. Trang nhận thấy bài thuốc này rất phức tạp, yêu cầu sự tinh tế và chính xác trong mỗi bước.
Bắt đầu thử thách, Trang cẩn thận đọc từng chữ, từng câu trong sách. Cô phải dựa vào hiểu biết về các thành phần y học cổ điển và sự tinh thông về môn phái Chân Tông để giải mã các thông tin được truyền đạt từ lâu đời.
Thử thách này không chỉ đòi hỏi kiến thức sâu rộng mà còn yêu cầu sự tỉ mỉ và khả năng đánh giá nhanh trong môi trường áp lực. Trang biết rằng cô phải hoàn thành nó với chính xác tuyệt đối để chứng minh năng lực của mình trước các bô lão và trưởng môn.
Dược Sư nhìn cô chăm chú, giám sát từng bước của Trang. Thử thách tiếp tục kéo dài, trong khi áp lực tăng lên từng phút. Cô phải đảm bảo mỗi thành phần được cân đối và phối hợp một cách hoàn hảo, để tạo ra một bài thuốc có hiệu quả như yêu cầu.
Khi Trang hoàn thành và trình bày bài thuốc của mình, Dược Sư thận trọng đánh giá từng chi tiết. Cô nhìn vào mỗi thành phần với sự chuyên nghiệp của một người thầy thuốc kinh nghiệm, đánh giá không chỉ sự hòa hợp của các thành phần mà còn sự tinh tế trong cách phối hợp.
Cuối cùng, Dược Sư gật đầu và phát biểu: “Trang đã hoàn thành thử thách thứ ba một cách xuất sắc. Bài thuốc của cô đạt yêu cầu và có thể được sử dụng trong điều trị theo phương pháp Chân Tông. Tiếp theo, cô sẽ đối mặt với thử thách của Quỷ Đồ Nhánh.”
Thử thách thứ ba của Trang không gây ấn tượng mạnh với các bô lão. Họ nhìn nhau với sự nghi ngờ, nhận thấy rằng Dược Sư dường như đang ưu ái cho Trang quá mức.
Một trong các bô lão thì thầm với người bên cạnh, “Bài thuốc này không thực sự đặc biệt. Có vẻ như Dược Sư đang ưu ái cô gái này quá.”
Một bô lão khác đứng lên, lên tiếng, “Dược Sư, chúng tôi cần thấy sự công bằng và khách quan trong các thử thách. Hãy để thử thách thứ tư của Thú Yêu Nhánh chứng minh rõ ràng năng lực của trưởng môn.”
Một trong các bô lão đứng dậy, ông là người đứng đầu Chân Tông Thú Yêu Nhánh, tên là Lý Tấn. Với vẻ mặt nghiêm nghị, ông nói, “Tôi là Lý Tấn, người chịu trách nhiệm thử thách thứ tư này. Nhiệm vụ của ngài là phải thuần phục và điều khiển một con thú yêu mạnh mẽ trong vòng một giờ.”
Trang gật đầu, tiến về phía trước. Lý Tấn bước lùi lại, dẫn theo một con thú yêu lớn, hình dáng gớm ghiếc với đôi mắt rực lửa. Thú yêu gầm lên, khiến không khí trong phòng thêm phần căng thẳng.
“Trưởng môn, hãy bắt đầu thử thách,” Lý Tấn nói, giọng lạnh lùng.
Trang hít một hơi sâu, cô bắt đầu vận dụng kiến thức và kỹ năng của mình để tiếp cận con thú yêu. Cô thì thầm những câu thần chú và sử dụng các lá bùa mà cô đã mang theo. Con thú yêu ban đầu phản ứng dữ dội, nhưng dần dần, dưới sự điều khiển của Trang, nó bắt đầu dịu lại.
Sau nửa giờ căng thẳng, con thú yêu đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Trang. Cô ra lệnh cho nó thực hiện một số động tác phức tạp và con thú tuân theo một cách tuyệt đối.
Các bô lão nhìn nhau với sự kinh ngạc. Lý Tấn lên tiếng, “Trưởng môn đã hoàn thành thử thách thứ tư một cách xuất sắc. Chúng ta hãy tiếp tục với thử thách tiếp theo.”
Một trong các bô lão đứng dậy, với dáng vẻ thanh thoát và ánh mắt sắc bén. Ông là người đứng đầu Chân Tông Tiên Nhân Nhánh. Với giọng nói uy nghiêm nhưng không kém phần điềm tĩnh, ông nói, “Tôi là Trương Lập, người chịu trách nhiệm thử thách thứ năm này. Nhiệm vụ của ngài là phải triệu hồi một tiên nhân và nhận được sự chấp nhận của người ấy.”
Trang gật đầu, không chút sợ hãi. Cô tiến lên phía trước, bước vào vòng tròn pháp thuật được vẽ sẵn trên sàn. Cô nhắm mắt, tập trung năng lượng và bắt đầu đọc những câu thần chú cổ xưa, tay cô tạo ra những ấn ký phức tạp trong không khí.
Không khí trong phòng bắt đầu rung chuyển, một ánh sáng trắng rực rỡ hiện ra từ giữa vòng tròn. Từ trong ánh sáng, một vị tiên nhân hiện ra, dáng vẻ uy nghi, tay cầm một cây trượng ánh sáng.
Vị tiên nhân nhìn Trang một lúc, rồi nhẹ nhàng nói, “Ngươi đã triệu hồi ta thành công, nhưng để nhận được sự chấp nhận của ta, ngươi phải chứng minh lòng dũng cảm và trí tuệ.”
Trang không do dự, cô bắt đầu giải thích lý do và mục tiêu của mình, nói về sứ mệnh bảo vệ Chân Tông Phái và nguyện vọng giữ vững truyền thống. Vị tiên nhân lắng nghe, rồi gật đầu hài lòng.
“Ngươi đã chứng minh được tâm ý và trí tuệ của mình. Ta chấp nhận ngươi,” vị tiên nhân nói rồi biến mất trong làn sáng trắng.
Trương Lập mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng, “Trưởng môn đã hoàn thành thử thách thứ năm một cách xuất sắc. Chúng ta hãy tiếp tục với thử thách tiếp theo.”
Bô lão đứng đầu Chân Tông Huyền Cơ Nhánh tiến lên, một người đàn ông có vẻ ngoài thần bí, với ánh mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi điều bí ẩn của thế gian. Với giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền, ông nói, “Tôi là Vương Khải, người chịu trách nhiệm thử thách thứ sáu. Thử thách này sẽ không dễ dàng. Ngài sẽ phải giải quyết một bí ẩn cổ xưa mà ngay cả những bậc tiền bối của chúng ta cũng chưa từng tìm ra lời giải đáp.”
Vương Khải ra hiệu, và một bức tường trong đại sảnh từ từ mở ra, để lộ một căn phòng tối om, tràn ngập những ký tự và hình vẽ kỳ lạ trên tường. Trang bước vào trong, ánh sáng từ ngoài phòng chiếu vào làm lộ rõ những dòng chữ cổ xưa trên các bức tường.
“Đây là Huyền Cơ Đồ, một bí ẩn tồn tại từ khi Chân Tông Phái được thành lập. Ngài phải tìm ra cách mở cánh cửa dẫn đến mật thất phía sau, nơi chứa đựng bí mật của môn phái,” Vương Khải giải thích. “Ngài có một canh giờ.”
Trang nhìn quanh căn phòng, những dòng chữ và hình vẽ cổ xưa đầy phức tạp. Cô cảm nhận được sự thách thức của nhiệm vụ này, nhưng không hề nao núng. Cô bắt đầu đọc và phân tích từng ký tự, từng hình vẽ, cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa chúng.
Thời gian trôi qua, mồ hôi lấm tấm trên trán Trang. Cô đã thử nhiều cách khác nhau nhưng đều không hiệu quả. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Cô nhận ra rằng các ký tự không chỉ là chữ viết mà còn chứa đựng những yếu tố phong thủy và ngũ hành. Cô sắp xếp lại các ký tự theo nguyên lý ngũ hành tương sinh tương khắc.
Sau khi sắp xếp lại các ký tự, Trang nhẹ nhàng chạm vào một điểm trên tường. Một ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ những ký tự, và bức tường từ từ mở ra, để lộ một mật thất bên trong.
Các bô lão đều nhìn nhau, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt họ. Vương Khải bước lên, ánh mắt thể hiện sự thán phục. “Rất tốt! Quả là một vị trưởng môn thông thái! Có vẻ như Đức Cư trưởng môn đã chọn đúng người. Nhưng chưa kết thúc, vẫn còn bốn thử thách nữa, cũng là bốn thử thách khó nhất!”
Một bô lão đứng dậy, dáng vẻ uy nghiêm và đáng sợ, tiến lên phía trước. Ông ta là người đứng đầu Chân Tông Hồn Phách Nhánh. Với giọng nói trầm đục, ông tuyên bố, “Tôi là Ngô Thiên, người chịu trách nhiệm thử thách thứ bảy. Đây là một trong Tứ Đại Thử Thách, từng khiến nhiều người phải bỏ mạng.”
Ngô Thiên ra hiệu, và một cánh cửa lớn khác mở ra, để lộ một căn phòng tối tăm và lạnh lẽo. “Thử thách này là về linh hồn và phách. Ngài sẽ phải bước vào Địa Ngục Hồn Phách, nơi linh hồn của những kẻ đã mất lạc lõng và đầy đau khổ. Ngài phải tìm cách thu phục được một hồn phách và đưa nó trở về nhân gian mà không bị đánh mất chính bản thân mình.”
Trang hít một hơi sâu, bước vào trong căn phòng. Không khí lạnh lẽo và u ám bao trùm xung quanh cô. Trong bóng tối, những tiếng thì thầm và tiếng khóc vang lên, tạo ra một cảm giác ghê rợn. Trang nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để cảm nhận sự hiện diện của các hồn phách.
Cô bắt đầu gọi to, “Hỡi các hồn phách đang lạc lõng, ta đến đây để giúp các người trở về nơi các người thuộc về.” Một luồng ánh sáng xanh mờ ảo bắt đầu xuất hiện, và từ trong bóng tối, một hồn phách tiến lại gần cô. Đó là linh hồn của một cô gái trẻ, ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Trang cảm nhận được sự đau đớn của cô gái, cô nhẹ nhàng nói, “Ta sẽ giúp ngươi trở về. Hãy tin ta.” Cô lấy ra một lá phù, thầm niệm chú, rồi dán lên trán hồn phách. Ánh sáng từ lá phù chiếu rọi, bao phủ lấy hồn phách và bắt đầu dẫn dắt nó trở về nhân gian.
Ngô Thiên và các bô lão đứng ngoài quan sát, ánh mắt họ không rời khỏi Trang. Trong lòng họ đều lo lắng liệu cô có vượt qua được thử thách này hay không. Nhưng họ đã thấy Trang vẫn giữ vững tâm trí, không để bản thân bị lạc lối trong thế giới của hồn phách.
Cuối cùng, ánh sáng từ lá phù dần dần dịu đi, hồn phách của cô gái trẻ biến mất, trở về nhân gian. Trang mở mắt, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt kiên định và đầy quyết tâm. Cô đã hoàn thành thử thách.
Ngô Thiên tiến lại gần, ánh mắt tỏ rõ sự kính trọng. “Ngài đã vượt qua thử thách của Chân Tông Hồn Phách Nhánh. Điều này chứng tỏ ngài có lòng dũng cảm và khả năng kiểm soát tâm trí xuất sắc. Chúc mừng ngài, thử thách tiếp theo đang chờ đợi.”
Tiếp theo là thử thách của Chân Tông Luyện Khí Nhánh, người đứng đầu nhánh có vẻ ngoài trầm tĩnh, đôi mắt sắc bén như thể có thể nhìn thấu mọi thứ. Ông bước ra phía trước, đưa mắt nhìn Trang và nói, “Tôi là Lý Huyền, người đứng đầu Chân Tông Luyện Khí Nhánh. Ngài phải vượt qua thử thách này để chứng minh khả năng luyện khí của mình.”
Ông dẫn Trang và các bô lão tới một lò luyện lớn, nơi ánh lửa bập bùng phản chiếu trên các bức tường đá. Lý Huyền giải thích, “Ngài sẽ phải tạo ra một vật phẩm pháp khí từ nguyên liệu thô. Thử thách này không chỉ đòi hỏi kỹ năng mà còn cần sự kiên nhẫn và tinh thần tập trung cao độ.”
Trang được đưa tới bàn làm việc, nơi có đầy đủ nguyên liệu và công cụ. Cô bắt đầu công việc với sự tập trung cao độ. Trước tiên, cô phải chọn nguyên liệu phù hợp. Cô chọn lấy một khối kim loại hiếm và một số thảo dược đặc biệt để làm pháp khí. Cô bắt đầu đun nóng kim loại trong lò luyện, đến khi nó tan chảy thành dung dịch.
Trang tập trung mọi sức lực và tinh thần để điều khiển nhiệt độ, không để cho dung dịch kim loại quá nóng hay quá nguội. Khi kim loại đã đạt nhiệt độ thích hợp, cô bắt đầu đổ nó vào khuôn, đồng thời niệm chú để truyền vào đó năng lượng của mình.
Kế tiếp, cô bắt đầu làm việc với các thảo dược. Trang nghiền nát chúng và trộn với một số nguyên liệu khác để tạo ra một hỗn hợp đặc biệt. Cô cẩn thận bôi hỗn hợp này lên bề mặt kim loại đã đông cứng, tạo ra một lớp bảo vệ bên ngoài.
Quá trình này kéo dài suốt nhiều giờ, Trang không cho phép mình phân tâm dù chỉ một chút. Các bô lão đứng xung quanh quan sát, ánh mắt họ chăm chú theo dõi từng động tác của cô. Khi công việc gần hoàn tất, Trang niệm thêm một câu chú cuối cùng, truyền toàn bộ năng lượng của mình vào pháp khí. Ánh sáng từ pháp khí phát ra, chiếu rọi cả căn phòng.
Trang đứng lùi lại, thở phào nhẹ nhõm. Trên bàn là một thanh kiếm nhỏ, nhưng rực rỡ và toả sáng với năng lượng mạnh mẽ. Lý Huyền tiến lại gần, cầm lấy thanh kiếm và kiểm tra. Ông ta gật đầu hài lòng, ánh mắt đầy tôn trọng, “Ngài đã thành công. Pháp khí này không chỉ mạnh mẽ mà còn tinh xảo. Ngài đã vượt qua thử thách của Chân Tông Luyện Khí Nhánh.”
Các bô lão khác cũng tỏ vẻ hài lòng và ngưỡng mộ. Thử thách tiếp theo đang chờ đợi Trang, và cô biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng cô quyết tâm không lùi bước.
Thử thách thứ chín đến từ Chân Tông Chiêu Hồn Nhánh, được cai quản bởi một người đàn ông cao lớn với vẻ ngoài uy nghiêm, đôi mắt sắc bén nhưng ẩn chứa sự trầm lặng và bí ẩn. Bô lão bước ra, giọng nói trầm đục và uy quyền, “Tôi là Trần Thanh, thử thách này được chính trưởng môn đời thứ tám nghĩ ra. Cho đến nay, chưa một ai làm được và nó cực kỳ khó khăn.”
Trang nhìn Trần Thanh với ánh mắt quyết tâm. Bô lão Trần Thanh dẫn Trang và các bô lão khác tới một gian phòng u tối, đầy những biểu tượng và bùa chú phức tạp. Ở giữa phòng là một vòng tròn pháp trận lớn, xung quanh được vẽ bằng những đường nét phức tạp và tinh xảo.
“Thử thách của ngài…,” Trần Thanh bắt đầu, “là triệu hồi và kiểm soát linh hồn của một chiến binh đã khuất, và thuyết phục linh hồn đó tiết lộ bí mật cuối cùng của mình. Chiến binh này là một trong những người mạnh mẽ và kiên cường nhất trong lịch sử Chân Tông. Ngươi phải dùng cả kỹ năng chiêu hồn và sức mạnh tinh thần để hoàn thành.”
Trang bước vào vòng tròn pháp trận, cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cô bắt đầu niệm chú, tay đưa lên theo những động tác uyển chuyển và dứt khoát. Bầu không khí xung quanh cô bắt đầu rung động, những làn khói mờ ảo bốc lên từ các đường nét của pháp trận.
Sau một khoảng thời gian, một linh hồn mờ ảo xuất hiện giữa vòng tròn. Đó là một chiến binh oai vệ với áo giáp và vũ khí, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Trang. Linh hồn này tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Trang giữ vững tinh thần, cô dùng hết khả năng và sự tập trung để kiểm soát linh hồn. Cô nói với giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết, “Ta là trưởng môn đời thứ chín của Chân Tông. Ta cần biết bí mật cuối cùng của ngươi để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hãy cho ta biết, chiến binh vĩ đại.”
Linh hồn chiến binh im lặng trong giây lát, như thể đang đánh giá Trang. Cuối cùng, nó cất tiếng nói, giọng trầm đục và vang dội, “Ngươi đã chứng minh được bản lĩnh của mình. Bí mật cuối cùng của ta chính là cách để hoàn thiện và củng cố sức mạnh của Chân Tông, điều mà không ai biết được. Ngươi phải tìm đến Nguồn Sáng Vô Tận, nơi mọi năng lượng tụ hội và truyền sức mạnh vào pháp khí của mình.”
Trang ghi nhớ những lời của linh hồn, cảm nhận được sự quan trọng và giá trị của bí mật này. Cô cúi đầu tạ ơn linh hồn chiến binh và từ từ giải phóng nó trở về thế giới bên kia. Khi linh hồn tan biến, bô lão Trần Thanh tiến tới, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tôn trọng.
“Ngài đã làm được điều mà chưa ai làm được,” ông nói, giọng đầy tự hào. “Ngài đã vượt qua thử thách của Chân Tông Chiêu Hồn Nhánh. Hãy chuẩn bị cho thử thách cuối cùng.”
Sau khi hoàn thành thử thách chiêu hồn, Trang được dẫn đến trước mặt bô lão cuối cùng, người đứng đầu Chân Tông Bảo Vật Nhánh. Ông là một lão nhân nhỏ nhắn, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sáng quắc, ông ta cất lên giọng đầy uy nghị: “Thử thách cuối cùng của ngài thực sự rất quan trọng, nếu vượt qua, 10 nhánh Chân Tông và hàng ngàn đệ tự nội môn và ngoại môn sẽ thuộc về ngài. Ngài sẵn sàng chưa?”
Trang gật đầu, ánh mắt kiên định. Bô lão Vũ Minh dẫn cô và các bô lão khác đến một căn phòng được bảo vệ kỹ càng, cửa lớn bằng đá khắc những ký hiệu cổ xưa. Khi cửa mở ra, bên trong là một căn phòng rộng lớn, ánh sáng từ những viên đá phát quang trên trần nhà chiếu xuống tạo nên một không gian kỳ ảo.
Ở giữa phòng, trên một bệ đá cao, là một bảo vật lấp lánh – một viên ngọc sáng rực, tỏa ra năng lượng mạnh mẽ và huyền bí. Vũ Minh chỉ vào viên ngọc và nói, “Thử thách cuối cùng của ngài là vượt qua tất cả các cạm bẫy bảo vệ và lấy được viên ngọc này. Viên ngọc này là bảo vật của Chân Tông, nó chứa đựng sức mạnh và bí mật của môn phái. Chỉ người xứng đáng mới có thể lấy được nó.”
Trang nhìn viên ngọc, rồi quay lại nhìn bô lão Vũ Minh và các bô lão khác. Cô hít một hơi sâu, bước vào căn phòng. Ngay khi cô tiến vào, những cạm bẫy bắt đầu kích hoạt – những mũi tên lao ra từ các khe hở, những viên đá rơi xuống và những tia sáng cắt ngang không khí. Trang di chuyển một cách nhanh nhẹn và cẩn thận, sử dụng tất cả kỹ năng và kinh nghiệm của mình để tránh né và vô hiệu hóa các cạm bẫy.
Khi cô tiến gần đến bệ đá, một luồng năng lượng mạnh mẽ chặn đường cô. Trang nhớ lại những bài học của mình, cô tập trung năng lượng, sử dụng phù chú và khả năng của mình để phá vỡ rào cản. Cuối cùng, cô chạm được vào viên ngọc, cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ với nó. Cô nhẹ nhàng lấy viên ngọc ra khỏi bệ đá, ngay lập tức tất cả cạm bẫy dừng hoạt động.
Trang trở ra ngoài, tay cầm viên ngọc sáng rực. Các bô lão nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ và tôn trọng. Bô lão Vũ Minh tiến tới, giọng nói đầy cảm xúc, “Ngài đã vượt qua tất cả các thử thách. Ngài xứng đáng trở thành trưởng môn đời thứ chín của Chân Tông. Từ nay, Chân Tông sẽ thuộc về sự lãnh đạo của Phạm Hồng Trang trưởng môn.”
Trang cúi đầu cảm ơn, cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm mới. Cô biết rằng, từ giờ phút này, cô sẽ phải nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với vị trí này và đưa Chân Tông phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Các bô lão nhìn Trang, giọng nói trầm ổn và tôn kính, “Thưa ngài, những thử thách vừa rồi không chỉ là để kiểm tra khả năng của ngài mà còn là những bài học mà chúng tôi muốn ngài lĩnh hội. Qua đó, ngài đã không chỉ vượt qua mọi khó khăn mà còn tăng đạo cấp từ Chân Nhân lên đến Thiên Sư, điều mà chưa từng ai có thể làm được trong thời gian ngắn như vậy.”
Trang gật đầu, lòng tràn đầy niềm tự hào nhưng cũng nhận thức sâu sắc về trách nhiệm nặng nề trước mắt. Cô và các bô lão tiến ra sảnh chính, nơi Quỳnh đã được mời đến. Từ đằng sau ghế trưởng môn, một thân hình to lớn vạm vỡ xuất hiện, chằng chịt các vết sẹo và mặc một bộ đồ nhuốm màu trận chiến. Hắn tự xưng là Lục Giáp, đệ tử nội môn cuối cùng của Đức Cư trưởng môn đời thứ 8.
Lục Giáp bước tới, tay cầm một cái hòm gỗ cổ. Hắn mở hòm, lấy ra một ấn tín bằng vàng, khắc chữ Hán cổ màu đỏ. Giơ cao ấn tín, Lục Giáp hô lớn, “Tất cả quỳ xuống nhận chỉ.” Ngay lập tức, tất cả mọi người trong sảnh, kể cả Trang và Quỳnh, đều quỳ xuống.
Lục Giáp cầm một tờ giấy vải giống như chiếu của vua ngày xưa, giọng nói đầy uy nghi, “Chiếu theo lệnh truyền của Đức Cư trưởng môn, ta, Lục Giáp, chính thức trao ấn tín và lệnh bài trưởng môn cho Phạm Hồng Trang. Từ nay, ngài sẽ là trưởng môn đời thứ 9 của Chân Tông, có trách nhiệm và quyền thống lĩnh 10 nhánh Chân Tông và hàng ngàn đệ tử nội môn, ngoại môn. Tiếp chỉ:”
Trang nhận ấn tín và lệnh bài từ tay Lục Giáp, cảm nhận sự trang trọng và sức nặng của vật phẩm. Cô cảm ơn Lục Giáp và các bô lão, biết rằng từ giờ phút này, cô sẽ phải nỗ lực hết mình để xứng đáng với vị trí này.
Các bô lão đứng dậy, chắp tay cúi đầu trước Trang, thể hiện sự tôn kính tuyệt đối. “Chức mừng trưởng môn,” họ đồng thanh nói, giọng trầm hùng vang vọng khắp sảnh.
Lý Huyền, người đứng đầu Chân Tông Luyện Khí nhánh, tiến tới gần Quỳnh với vẻ trang nghiêm. Ông mang theo pháp khí mà Trang vừa chế tạo ở thử thách thứ tám. Lý Huyền trao cho Quỳnh pháp khí đó, giọng nói ôn tồn nhưng đầy uy nghi, “Quỳnh, ngươi là môn đồ của trưởng môn Phạm Hồng Trang, do đó cũng được coi là một phần của Chân Tông phái. Pháp khí này sẽ là món quà từ trưởng môn dành cho ngươi.”
Quỳnh nhận pháp khí với ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn. Cô nhìn Trang, cảm nhận sâu sắc sự quan tâm và tình cảm mà Trang dành cho mình. Pháp khí này không chỉ là một công cụ hữu ích mà còn là biểu tượng của sự gắn kết và sự tin tưởng giữa họ.
Trang mỉm cười, cảm thấy hạnh phúc vì có Quỳnh bên cạnh trong hành trình đầy gian nan phía trước. Cô biết rằng, với sự hỗ trợ và đồng hành của Quỳnh, họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách, xây dựng và phát triển Chân Tông phái ngày càng vững mạnh.
Các bô lão đồng loạt đứng lên, một người trong số họ nói, “Từ nay, trưởng môn đã có thể sử dụng pháp thuật của cả 10 nhánh mà không mất quá nhiều đạo lực. Tất cả những bí thuật và pháp môn đều được ghi chép đầy đủ trong quyển sách này.”
Một đệ tử được triệu tập, cẩn trọng bước đi và mang theo một cái khay phủ vải đỏ. Trên khay, quyển sách lớn được đặt trang trọng. Khi tấm vải đỏ được kéo ra, mọi người đều chăm chú nhìn vào quyển sách. Trên bìa sách, chữ vàng nổi bật lên dòng chữ “Chân Tông Bí Pháp.”
Bô lão tiếp tục nói, “Quyển sách ‘Chân Tông Bí Pháp’ này chứa đựng toàn bộ kiến thức và tinh hoa của Chân Tông phái. Đây sẽ là công cụ đắc lực giúp ngài trên con đường tu luyện và dẫn dắt môn phái.”
Trang nhận quyển sách với đôi tay run run vì xúc động. Cô biết rằng trọng trách lớn lao đang đợi cô phía trước, nhưng với sự hỗ trợ của quyển sách và lòng tin của các bô lão, cô cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết.
Cô ngồi xuống ghế trưởng môn, cảm giác quyền lực và trọng trách đan xen trong lòng. Cô nhìn quanh sảnh, nơi các bô lão và đệ tử đang chờ đợi lời của mình. Cô bắt đầu nói với giọng uy nghiêm của một trưởng môn:
“Xin mời mọi người ngồi xuống.” Cô nhìn các bô lão và đệ tử, ánh mắt kiên định.
Sau khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, Trang triệu tập các đại diện của các đệ tử nội môn. Lần lượt, 50 đệ tử ưu tú nhất bước vào, đứng thành hàng ngay ngắn trước mặt cô.
“Trước tiên, tôi muốn cảm ơn mọi người đã tin tưởng và lựa chọn tôi làm trưởng môn của Chân Tông phái. Đây là một vinh dự lớn lao và cũng là một trách nhiệm nặng nề mà tôi sẽ hết lòng gánh vác.” Trang ngừng lại, nhìn quanh một lượt để chắc chắn mọi người đang lắng nghe.
“Tuy nhiên, như các vị cũng biết, tôi vẫn còn việc học ở thế giới ngoài kia và không thể trực tiếp lãnh đạo môn phái trong thời gian này. Do đó, tôi quyết định tạm giao quyền lãnh đạo cho các bô lão cai quản. Tôi mong rằng mọi người sẽ cùng hỗ trợ và giúp đỡ để chúng ta có thể phát triển mạnh mẽ hơn.”
Tất cả đồng thanh đáp lại, “Chúng tôi đồng tình và sẽ hết lòng hỗ trợ trưởng môn.”
Sau buổi lễ nhậm chức, Trang và Quỳnh tạm biệt các bô lão và đệ tử, rời khỏi sảnh uy nghiêm. Họ đi ngược lại con đường qua vách đá, vượt qua kết giới và quay trở về thế giới bên ngoài.
Trang thở phào nhẹ nhõm, nhìn Quỳnh với nụ cười nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng xong rồi.”
Quỳnh cười đáp lại, “Vậy là bà đã chính thức trở thành trưởng môn. Giờ thì chúng ta có thể tận hưởng nốt hai ngày còn lại ở đây rồi.”
Trang gật đầu, “Đúng vậy, chúng ta sẽ đi chơi một chuyến trọn vẹn trước khi trở về.”
Hai người vui vẻ cùng nhau bước về phía chân núi, sẵn sàng khám phá và tận hưởng khoảng thời gian còn lại của chuyến đi. Những lo lắng và căng thẳng đã qua, giờ đây họ có thể thư giãn và tận hưởng niềm vui.
Hết
Updated 37 Episodes
Comments