Một lúc sau Từ Húc Kiệt và Phong Viễn cũng ra về, để trả lại bầu không khí thoải mái cho đôi vợ chồng mới cưới.
Nhất là Từ Húc Kiệt, anh là một bác sĩ giỏi nhưng cái miệng rất chi là lanh chanh, ngồi tiếp lời cả buổi, cái miệng cứ luyên thuyên không ngớt, được cái là tính tình rất tốt bụng. Không biết cái miệng này sau này có lấy được vợ hay không đây?
Còn về Phong Viễn, anh là CEO của tập đoàn Phong Thị, chuyên về các chuỗi cung ứng hàng hóa lớn nhất nước S này, tính tình cũng hòa đồng chứ không lạnh lùng khó gần như các vị CEO khác.
Còn nói về Âu Tư Đình, anh là một chàng trai rất chi là soái ca à nha, tính tình thì cũng ổn áp, nhưng đó là đối với người thân thôi, còn đối với người ngoài cái mỏ hỗn vô cùng. Anh sở hữu một gia tài khủng, độ giàu có và nhạy bén trong công việc thì khỏi phải bàn cãi. Năm anh lên hai mươi hai tuổi, khi vừa ra trường cha đã giao tập đoàn cho anh quản lí, anh cũng không phụ lòng cha mình mà đẩy tập đoàn lên một tầm cao mới và vương lên đứng đầu trong và ngoài nước với các chuỗi khách sạn nhà hàng cùng với các trung tâm thương mại.
F3 này mạnh ai nấy giỏi mạnh ai nấy giàu rồi mạnh ai nấy đẹp trai.
Quay lại thực tại. Anh và cô đang ngồi trên bàn ăn, mà ánh mắt của Đường Di mãi nhìn vô hồn trong một khoảng không vô định, cô cầm đũa trên tay nhưng mãi chẳng chịu ăn. Thức ăn trên bàn rất nhiều và cũng rất ngon nhưng trong mắt Đường Di nó không hề ngon một chút nào!
Anh thấy cô mãi cầm đũa mà không ăn liền lên tiếng hỏi thăm:
- Là thức ăn không ngon sao? Hay là không hợp khẩu vị?
Ánh mắt Đường Di nặng trĩu dần. Không phải là không ngon, lại càng không phải không hợp khẩu vị, mà vì mỗi lúc cô lạc vào những dòng suy nghĩ tối đen thì nhìn mọi thứ xung quanh đều chẳng thể nhét nổi vào người.
- Kh... không phải!
Nói rồi cô nhích đôi đũa gắp đại một món trên bàn đặt vào bát, để một lúc rồi mới ăn, Đường Di cố nuốt thức ăn vào nhưng sao thức ăn cô nuốt vào nó lại đắng mà chẳng hề ngon chút nào cả!
Không phải vì thức ăn đắng mà là vì mỗi lúc cô lạc lõng, trống rỗng thì ăn bất cứ món gì vào cũng chẳng có chút vị ngon, thay vào đó là những vị đắng ngắt.
Anh nhìn cô mà thở một hơi dài, anh cũng chẳng biết phải làm gì vào lúc này, thật sự chăm sóc một người khó quá đi mất!
Đường Di ăn được nửa bát cơm rồi đặt đũa xuống, anh thấy vậy có chút không vừa ý.
- Ăn ít vậy, cô ăn thêm đi, ăn thế thì làm sao mà no được!?
- Cảm ơn, nhưng tôi thật sự no rồi.
Anh có hơi hoài nghi nhân sinh, ăn có nửa bát cơm mà no được sao? Nhìn cô ốm và gầy lắm, lại xanh xao nhợt nhạt nữa.
Bữa tối kết thúc với bầu không khí lặng thinh, ai về phòng nấy, anh về đến phòng liền ngồi xuống bàn làm việc mà liên tục lướt trên bàn phím với thao tác rất nhanh nhạy.
Bên này Đường Di vừa về đến phòng liền thở ra một hơi thật dài thật mệt mỏi, cô mệt mỏi lê thân đến chiếc giường êm ái mà ngã nằm xuống. Khẽ đưa tay sờ vào nệm giường mà nghĩ: cả cuộc cô, đây cũng là lần đầu được ngồi ăn trên bàn một cách tử tế, được ngủ trên một chiếc giường ấm áp và tốt đến như vậy...
Cô lại suy nghĩ về bản thân mình một cách tệ hại đầy tiêu cực rồi cười khổ bản thân mình, nếu cô không được sinh ra trên cuộc đời này có lẽ sẽ tốt hơn!
Nếu như cô có được một chút quan tâm và tình yêu thương của cha mẹ thì tốt biết mấy!
Mãi suy nghĩ tiêu cực cô dần mệt và rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay. Gương mặt Đường Di khi ngủ rất chật vật, nó hiện lên biết bao nhiêu sự tủi thân và thất vọng về cuộc sống này. Cái thế giới này nó thật sự rất nhẫn tâm làm sao.
Âu Tư Đình làm việc mãi đến tận khuya khoắt, anh vung vai đầy vẻ mệt mỏi song bước ra khỏi bàn làm việc. Không hiểu sao anh lại đi đến phòng cô gái nhỏ, đứng trước cửa phòng cô anh có hơi do dự, sợ rằng khi mở ra cô mà còn chưa ngủ thì anh không biết phải đối mặt như thế nào.
Nhưng rồi anh cũng mở nhẹ cánh cửa ra, nhìn thấy cô đã ngủ nhưng tư thế ngủ lại rất cô đơn làm sao, cô nằm nghiên với tư thế co rúm thân lại. Anh thấy thế liền bước lại gần bên cô, nhưng thứ anh thấy ngạc nhiên hơn lại là khuôn mặt cô lúc ngủ nó lại mang đến một cảm giác cô rất mệt mỏi, hai đầu mày cứ nhíu lại vẻ mặt chật vật đầy sự khổ sở.
Anh có cảm giác mình có chút giao động với cô gái này, anh rất tò mò muốn biết rốt cuộc cô đã phải chịu và trải qua những gì để rồi mệt đến như vậy, đến tư thế ngủ mà cũng chật vật không thoải mái đến như thế.
Tuy rằng cuộc hôn nhân này dưới một bản hợp đồng, chỉ mới ở chung với nhau được mấy ngày nhưng cảm giác của anh rất thật, anh không biết đây có phải là rung động hay không. Vậy cứ để thời gian trả lời vậy!
Chỉ cần có niềm tin, thì chắc chắn thời gian sẽ trả lời và cho đáp án!
Updated 51 Episodes
Comments
Khuee(R)
Hơ.. lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nha:))
2024-08-07
0
Khuee(R)
Ảnh không có tổng tài lạnh lùng phải hơm
2024-08-07
0
Thanh Thanh
Quá khứ tăm tối vẫn luôn là nỗi ám ảnh trong lòng Đường Di, để rồi khi cô được người khác quan tâm và đối tốt thì ko thể mở lòng ra được nữa. Phải cần bao nhiêu yêu thương thì cô mới mở lòng ra được đây.
2024-06-28
1