Chương 20 Oan Gia

Thế là nguyên một buổi sáng này, Âu Tư Đình bày đủ trò để có thể lấy được nụ cười của Đường Di. Nhưng sự thật lại quá khó.

Đường Di mất đi luôn tâm trạng, cô vẫn nét mặt buồn buồn, chắc là do chứa nhiều tâm sự mà chẳng thể chia sớt với ai.

Nguyên nhân chính chẳng phải do Âu Tư Đình, cô biết là anh muốn tốt cho cô, anh cũng không cố ý quát cô, cô cũng chẳng phải là con người thù dai hay là không hiểu chuyện như vậy. Mà cô bị hụt hẫng tâm trạng.

Trên bàn ăn vào buổi xế chiều. Cả hai ngồi ăn nhưng vẫn giữ vững một khoảng yên lặng nhất định. Âu Tư Đình ngồi ăn mà rầu rĩ, lo âu đầy mình.

Anh không biết phải như thế nào mới có thể kéo Đường Di ra khỏi được những suy nghĩ không mấy tích cực kia, làm cách nào mới có thể cho Đường Di trở lại là một người vui vẻ, hoạt bát bình thường đây.

Âu Tư Đình suy nghĩ mãi nhưng vẫn không thể tìm ra câu trả lời cho vấn đề mà anh đang gặp phải. Đường Di luôn giữ tâm sự trong lòng và không chia sẻ cho một ai khác, đây chính là mấu chốt cho câu chuyện.

Sau khi ăn xong, Đường Di đi về phòng còn anh thì ngồi vào sô pha ở phòng khách.

Âu Tư Đình ngồi trên ghế sô pha, gục đầu vào hai lòng bàn tay, khóe miệng nhếch lên trong nỗi buồn chán. Trong đầu anh luôn vang lên câu hỏi "Làm sao để kéo lại tâm sự cho cô ấy?". Anh đưa mắt nhìn ra hướng cửa, ánh nắng chiều ấm áp nhẹ nhàng nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy bế tắc.

Nhìn vào điện thoại, anh nhận ra rằng, để kéo lại tâm sự của Đường Di, anh cần phải thật lòng lắng nghe và hiểu biết nhiều hơn để cùng chia sẻ mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ. Anh quyết định sẽ nỗ lực hơn nữa và không bao giờ từ bỏ tình cảm đáng quý mới nở của mình.

Đường Di ngồi trong căn phòng tối tâm, ngồi một mình trên giường, cõng trọn trong lòng mình một đống cảm xúc lẫn lộn. Trái tim cô như chứa đựng một biển cả bi ai, những suy nghĩ u sầu cuồn cuộn khiến cô không thể tìm thấy bình yên. Cô cảm thấy mình đang lạc trong mê cung của cảm xúc, không biết phải làm sao để thoát ra.

Trái tim Đường Di rộn lên những bi thương, những lời nói không thoải mái, và những hồi tưởng về quá khứ đau buồn.

Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều đau nhói khi Đường Di nhìn lại quãng thời gian đã qua.

...----------------...

Dưới màng đêm đen phủ của buổi tối, hai con người khắc khẩu lại một lần nữa chạm mặt. Hai người gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ ở trung tâm thành phố. Đường Nhuệ cao lớn, lưng thẳng, ánh mắt nghiêm túc của anh nhìn thẳng vào đôi mắt cay đắng của Phó Tuệ Yên đang ngồi đối diện. Phó Tuệ Yên, với nụ cười gượng gạo, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Đường Nhuệ với vẻ tự tin và quyết liệt.

Không gian xung quanh trở nên im lặng, chỉ có tiếng nhạc du dương từ loa nhỏ chứa âm nhạc sôi động. Sự căng thẳng và ánh mắt châm chọc giữa hai người tạo nên một khung cảnh gặp gỡ đầy khó chịu.

- Tôi thật xui xẻo đấy.

Đường Nhuệ lên tiếng trước, giọng nói rõ ràng và chắc chắn, không che giấu sự khó chịu.

- Hôm nay tôi cũng thật đen đủi, gặp toàn những con người khó ưa, ích kỷ.

Phó Tuệ Yên cũng không thua kém mà đáp trả ngay lập tức, với từng lời nói cay đắng và sắc bén, tạo ra một bức tranh rõ ràng về sự căng thẳng và xung đột giữa hai người họ.

Những gì đang diễn ra trước mặt không chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, mà còn là sự đối đầu giữa hai con người có cái tôi mạnh mẽ, đầy quyết đoán. Sự đấu tranh, sự châm chọc và sự khắc khẩu đã tạo nên một khung cảnh gặp gỡ oan gia.

Hôm nay cả hai đều không biết bản thân sẽ gặp phải cảnh này, trên bàn ngồi lúc này có tổng cộng sáu người.

Đường Nhuệ được một người bạn cũ lúc nhỏ mời vào ngồi cùng khi anh đang trên đường đi mua sắm phụ kiện để trang trí cho căn nhà anh vừa mới mua.

Trên bàn này toàn là bạn bè của Phó Tuệ Yên. Cô vốn dĩ là đi du học chứ vẫn sống mười mấy năm ở mảnh đất này.

Bốn người còn lại ngồi trên bàn từ nãy đến giờ ai cũng đều ngơ ngác, không hiểu chuyện gì.

- Nè, Đường Nhuệ cậu quen Tuệ Yên sao?

- Đúng rồi, Tuệ Yên, cậu quen với người này à?

Cả hai cùng cười đểu, rồi từ từ trả lời.

- Không quen, mà là oan gia thì có!

- Cô tưởng tôi thích gặp cô chắc.

- Nè, anh muốn gì hả?

- Cô mới muốn gì ấy.

- Thôi mà, được rồi, hai người có gì từ từ nói rồi giải quyết nhẹ nhàng nè, đừng manh động.

- Hứ...

Phó Tuệ Yên cay đến khuôn mặt đỏ bừng bừng, cô thật tức đếch chịu được, tưởng hôm nay gặp bạn bè sẽ vui vẻ, nhưng không, sự thật cô đã sai, lòi đâu ra thêm cái tên khó ưa này, thật đáng ghét!

Đường Nhuệ cũng tức không kém, đâu ngờ lại gặp người không thích ở đây.

- Hmm... hai người sao mà quen biết được nhau vậy?

Một người trong nhóm lên tiếng tò mò hỏi.

Phó Tuệ Yên, cười nửa miệng mà lườm nguýt Đường Nhuệ rồi từ từ trả lời.

Hot

Comments

Khuee(R)

Khuee(R)

Đường Di buồn Đường Di k sai, độc giả đọc độc giả suy độc giả k sai, thế ai sai? Tác giả sai

2024-08-07

0

Khuee(R)

Khuee(R)

Phải làm sao đây, Di buồn mất tiêu rồi chị oei vui lên

2024-08-07

0

Phong Linh

Phong Linh

e ơi, cắt mất câu trả lời gòi, ghét e ghê

2024-07-16

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 Vết Thương
2 Chương 2 Hợp Đồng Hôn Nhân
3 Chương 3 Không Thể Nói
4 Chương 4 Những Vị Khách Không Mời Mà Đến
5 Chương 5 Lại Suy Nghĩ Tiêu Cực
6 Chương 6 Chị Chủ Tiệm Hoa Soili
7 Chương 7 Đường Nhuệ Về Nước
8 Chương 8 Một Người Tủi Thân, Một Người Khó Ở
9 Chương 9 Hôm Nay Cô Rất Buồn
10 Chương 10 Cha Mẹ Rất Gai Mắt Cô
11 Chương 11 Tủi Thân
12 Chương 12 Đường Di Phát Sốt
13 Chương 13 Yếu Lòng
14 Chương 14 Đồ Ngốc
15 Chương 15 Hoa Hướng Dương
16 Chương 16 Âu Lão Gia Và Con Trai Bị Cho Ra Rìa
17 Chương 17 Con Người Cơ Hội
18 Chương 18 Cô Quan Trọng Hơn
19 Chương 19 Tự Bê Đá Đập Chân
20 Chương 20 Oan Gia
21 Chương 21 Bar Taris
22 Chương 22 Tiêu Chuẩn Cao
23 Chương 23 Trường Đại Học
24 Chương 24 Có Anh Ở Đây Rồi
25 Chương 25 An Ủi
26 Chương 26 Vườn Hoa
27 Chương 27 Đường Gia 1
28 Chương 28 Đường Gia 2
29 Chương 29 Tinh Thần Bất Ổn
30 Chương 30 Nhắc Lại Bản Hợp Đồng
31 Chương 31 Nụ Hôn Chuồn Chuồn
32 Chương 32 Chỉ Ôm Không Chạm
33 Chương 33 Chiếm Tiện Nghi
34 Chương 34 Tập Đoàn Âu Thị
35 Chương 35 Cùng Đi
36 Chương 36 Rung Động Với Anh
37 Chương 37 Vợ Tôi!
38 Chương 38 Tham Quan
39 Chương 39 Cưng Chiều Hết Mực
40 Chương 40 Dụ Dỗ 1
41 Chương 41 Dụ Dỗ 2
42 Chương 42 Mật Ngọt Lan Tỏa
43 Chương 43 Giúp Đỡ
44 Chương 44 Trầm Cảm
45 Chương 45 Buổi Tiệc Sinh Nhật
46 Chương 46 Nỗi Đau
47 Chương 47 Ngất
48 Chương 48 Đủ Mệt, Thì Buông
49 Chương 49 "Con Buông Tay Nha...
50 Chương 50 Mãn Nguyện
51 Chương 51 Hạnh Phúc Viên Mãn (End)
Chapter

Updated 51 Episodes

1
Chương 1 Vết Thương
2
Chương 2 Hợp Đồng Hôn Nhân
3
Chương 3 Không Thể Nói
4
Chương 4 Những Vị Khách Không Mời Mà Đến
5
Chương 5 Lại Suy Nghĩ Tiêu Cực
6
Chương 6 Chị Chủ Tiệm Hoa Soili
7
Chương 7 Đường Nhuệ Về Nước
8
Chương 8 Một Người Tủi Thân, Một Người Khó Ở
9
Chương 9 Hôm Nay Cô Rất Buồn
10
Chương 10 Cha Mẹ Rất Gai Mắt Cô
11
Chương 11 Tủi Thân
12
Chương 12 Đường Di Phát Sốt
13
Chương 13 Yếu Lòng
14
Chương 14 Đồ Ngốc
15
Chương 15 Hoa Hướng Dương
16
Chương 16 Âu Lão Gia Và Con Trai Bị Cho Ra Rìa
17
Chương 17 Con Người Cơ Hội
18
Chương 18 Cô Quan Trọng Hơn
19
Chương 19 Tự Bê Đá Đập Chân
20
Chương 20 Oan Gia
21
Chương 21 Bar Taris
22
Chương 22 Tiêu Chuẩn Cao
23
Chương 23 Trường Đại Học
24
Chương 24 Có Anh Ở Đây Rồi
25
Chương 25 An Ủi
26
Chương 26 Vườn Hoa
27
Chương 27 Đường Gia 1
28
Chương 28 Đường Gia 2
29
Chương 29 Tinh Thần Bất Ổn
30
Chương 30 Nhắc Lại Bản Hợp Đồng
31
Chương 31 Nụ Hôn Chuồn Chuồn
32
Chương 32 Chỉ Ôm Không Chạm
33
Chương 33 Chiếm Tiện Nghi
34
Chương 34 Tập Đoàn Âu Thị
35
Chương 35 Cùng Đi
36
Chương 36 Rung Động Với Anh
37
Chương 37 Vợ Tôi!
38
Chương 38 Tham Quan
39
Chương 39 Cưng Chiều Hết Mực
40
Chương 40 Dụ Dỗ 1
41
Chương 41 Dụ Dỗ 2
42
Chương 42 Mật Ngọt Lan Tỏa
43
Chương 43 Giúp Đỡ
44
Chương 44 Trầm Cảm
45
Chương 45 Buổi Tiệc Sinh Nhật
46
Chương 46 Nỗi Đau
47
Chương 47 Ngất
48
Chương 48 Đủ Mệt, Thì Buông
49
Chương 49 "Con Buông Tay Nha...
50
Chương 50 Mãn Nguyện
51
Chương 51 Hạnh Phúc Viên Mãn (End)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play