Lòng ngực trái Đường Di bỗng chốc nhói lên, cô chỉ cần suy nghĩ đến cha mẹ ruột liền bi thương đả kích đến tan nát lòng.
Có những chuyện tốt nhất càng không nên nhớ lại càng tốt, lúc này chính bản thân Đường Di hiểu rõ nhất câu nói này.
Hmm... phải làm sao đây? Khi bản thân Đường Di vốn dĩ chưa từng có lỗi. Nhưng dường như đối với họ, chỉ cần có liên quan đến cô thì họ đều thấy phiền phức và ghét bỏ.
Sống cho người khác thì bản thân lại thảm hại đến mức sức cùng lực kiệt, bất lực nhưng chẳng có một chút cơ hội nào để ngoi lên mà vùng vẫy phản kháng.
Thế giới này là vậy, không bao giờ có hai chữ "công bằng", bất kỳ ai cũng thế.
Đường Di hay nghĩ nhiều, cô rất nhạy cảm, khó mở lòng để tiếp nhận những đều tốt đẹp và hạnh phúc đến với bản thân cô.
Là do ám ảnh tâm lý, hay do vết thương của quá khứ lẫn hiện tại quá sâu?
Đường Di thất thần nhìn vào khoảng không vô định. Mọi người trong nhà hiện tại ai cũng đều biết Đường Di rất hay suy nghĩ. Họ cũng bất lực lắm chứ, vì không biết phải giúp cô từ điểm nào, cô thực sự khó tiếp cận.
...----------------...
Nằm trên chiếc giường king size, Đường Di chìm vào giấc ngủ sâu, cô lại mơ thấy ác mộng.
- Đừng...đừng...đừng mà, đừng đối xử với con như vậy...
- Đừng...hức...đừng mà...hức...
Đường Di vừa nói mớ, vừa khóc, cơ thể nhỏ không ngừng run lên bần bật. Khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi hòa trộn vào nước mắt.
Đến cả giấc ngủ, Đường Di cũng chẳng được thoải mái...
Âu Tư Đình mơ màng tỉnh giấc sau những tiếng khóc nấc của Đường Di. Anh cứ tưởng là cô bị làm sao cho đến khi đi đến cạnh giường mới phát hiện ra Đường Di đang gặp phải ác mộng. Anh lo lắng vì thấy cơ thể Đường Di đang không ngừng run rẩy.
- Đường Di...Đường Di....
Anh lo lắng đến mức cả cơ thể anh cũng muốn run theo cô, sau một lúc, cuối cùng thì cũng đánh thức được Đường Di tỉnh giấc, nhằm để cô thoát ra khỏi cơn ác mộng kia.
Đường Di ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn đang run lên từng đợt. Hơi thở nặng nề được giải phóng mà thở ra từng đợt gấp rút. Nước mắt cô vậy mà vẫn cứ thi nhau rớt xuống.
- Đường Di, không sao rồi đừng khóc nữa, ngoan đừng khóc...
Âu Tư Đình ôm chầm lấy Đường Di vào lòng, bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ về trên tấm lưng ước đẫm mồ hôi của cô, trấn an để cô bình tĩnh.
- Ngoan, đã không sao rồi...
Đường Di như được cứu vớt từ một giấc mộng kinh khủng, cô cho đến bây giờ vẫn còn chưa hoàn hồn hoàn toàn khỏi cơn ác mộng ấy.
Đường Di không còn khóc nữa, lúc này cô mới phát giác ra là mình đang nằm trong vòng tay của một ai đó. Nhưng...cảm giác này rất ấm áp, lại rất dễ chịu.
Cô ngoảnh mặt lên nhìn, sau đó mới đẩy mạnh người anh ra theo phản xạ. Kết quả, Âu Tư Đình mất thế mà ngả nhào ra phía sau vì lúc ban đầu anh vốn dĩ đang ngồi ở phía mép giường.
Đường Di có chút lo sợ vì cô không nghĩ bản thân lại đẩy anh mạnh đến như vậy. Vội đứng lên đi đến bên cạnh Âu Tư Đình mà đỡ anh ngồi dậy.
- Tôi...tôi xin lỗi, tôi không có cố ý...
Đường Di nói với chiếc giọng nhỏ nhí, vừa nói vừa lắp. Âu Tư Đình mỉm cười ôn nhu khoảng chừng vài giây sau đó thì anh ta bắt đầu diễn xuất.
- Aaa...đau quá...
-Anh...anh bị làm sao vậy, đau ở chỗ nào, tôi...tôi xin lỗi.
Âu Tư Đình muốn cười lắm chứ, đáng lý ra anh đây phải trấn an cô mới đúng, ngược lại bây giờ tình thế lại đi ngược. Mà thôi vậy, lỡ rồi thì diễn luôn cho nốt.
- Ưm, tôi không biết, nhưng ở phía lưng hơi đau một chút.
- Vậy...vậy phải làm sao, tôi cần làm gì?
- Trước tiên, cô đi vào rửa mặt đi đã rồi ra tính tiếp.
Đường Di nghe lời, cô đi vội vào trong nhà vệ sinh mà rửa mặt, sau đó liền vội vàng bước trở ra.
Anh thì ngồi đấy mà bày mưu tính kế, tận dụng hết sức cơ hội trời ban cho anh vào lúc này.
- Ừm, lưng tôi bây giờ đau quá, chắc là không ngủ sofa được nữa rồi.
- Tôi thật sự xin lỗi, vậy anh lên ngủ trên giường đi, tôi sẽ ngủ sofa...
- Không!
Đường Di "..." ??
- Sao ạ?
- Tôi bị như vậy là do cô, nên cô phải có trách nhiệm với tôi chứ?
Đường Di khó hiểu, nhưng rõ ràng ban đầu là do anh mà, mà nghĩ đi nghĩ lại lỗi lớn cũng là ở cô.
- Vậy tôi cần nên làm gì cho anh?
- Đương nhiên là ng.. ehèm...cô nằm cùng giường với tôi, yên tâm, tôi không làm gì quá phận, lý do chỉ đơn giản là cô nằm bên cạnh thôi.
Đường Di "..."
Đường Di đứng ngơ hết cả ra, điều anh muốn chỉ đơn giản như vậy thôi à? Thế là cô không do dự liền gật đầu đồng ý mà chẳng suy nghĩ gì thêm.
*Có phải Đường Di hơi ngây thơ quá không ta*?
Âu Tư Đình như đạt được ý nguyện, nên trong lòng lúc này vui như hoa nở rộ, vậy là bước đầu thuần phục trái tim vợ nhỏ mở màn từ đây!
Thế rồi hai người thật sự vậy mà đã nằm trên cùng một chiếc giường cùng nhau, Âu Tư Đình có chút hồi hộp, còn về phía Đường Di thì chẳng có một chút động tĩnh gì cho thấy cô hồi hộp hay là sợ sệt gì cả.
Dường như Đường Di đã quên mất một việc rằng là vừa rồi cô còn đang gặp phải ác mộng cơ đấy, mà người có ảnh hưởng để Đường Di quên đi lại gần ngay trước mắt xa tận mười xăng ti mét.
Updated 51 Episodes
Comments
Khuee(R)
Có đáng k Di ơiii, đừng nhớ nữa mà
2024-08-07
0
Thanh Thanh
Sao xa thế, nhích gần thêm tí nữa đi anh
2024-07-09
0
Thanh Thanh
Vết thương tâm lý quá sâu, ko có cách nào buông bỏ được
2024-07-09
0