Cả hai rời khỏi nhà khi ăn nốt xong bữa sáng.
Trên con đường dẫn vào bệnh viện Tâm An, Âu Tư Đình nắm lấy tay Đường Di đi dần đến phòng khám với vẻ thanh lịch và chăm sóc.
Đường Di với ánh mắt nhỏ nhẹ và nụ cười nhẹ nhàng, tạo ra một sự ấm áp và yên bình trong lòng cho đối phương.
Dù chỉ là mối quan hệ hợp đồng hôn nhân thời hạn, nhưng Âu Tư Đình không thể ngừng cảm thấy những cảm xúc muốn biết mà Đường Di đánh thức trong anh.
Mỗi ánh nhìn, mỗi hành động nhỏ của cô đều khiến trái tim anh rung động. Anh cảm thấy trong lòng mình vào lúc này như tung hoành giữa biển cả, một cổ cảm xúc mà bản thân chưa từng trải qua.
Lần đầu biết yêu nên khó tránh khỏi trong lòng Âu Tư Đình sẽ dâng trào lên nhiều dạng cảm xúc khác nhau...
Bước vào phòng khám, Đường Di ngồi tựa vào ghế một cách nhút nhát và e ngại.
Âu Tư Đình cảm thấy bản thân anh vào lúc này như hòa vào bầu không khí khép kín và yên bình của phòng khám, nhưng trong lòng anh đang háo hức muốn chia sẻ những cảm xúc về cô gái dịu dàng bên cạnh.
- Cô không sợ hãi chứ?
Âu Tư Đình cất giọng hỏi nhẹ nhàng, ánh mắt chú tâm đầy quan sát dành cho Đường Di.
Đường Di khẽ lắc đầu, mỉm cười, nhưng trong ánh mắt vẫn tỏ ra mơ hồ và nhút nhát, khiến Âu Tư Đình cảm thấy một chút ngọt ngào và bất ngờ trước vẻ đẹp dịu dàng và tinh tế này của cô.
Trong khoảnh khắc yên bình ấy, anh lại nhận ra rằng, mỗi lần Đường Di nhút nhát, cô lại khiến trái tim anh phải loạn nhịp, từ tận đáy lòng muốn bảo vệ và che chở cho cô.
Hôm nay anh cảm thấy bản thân mình rất hạnh phúc, anh đã nhận ra cảm xúc thật của bản thân khi đối diện với cô vợ nhỏ bên cạnh, cũng là lần đầu anh thực sự quan tâm một ai đó nhiều đến như vậy.
Những phút giây im lặng, nhưng đầy ý nghĩa cho cả hai. Đường Di hiện tại không đơn giản chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân bình thường, mà còn là người đầy ý nghĩa trong cuộc đời anh hiện tại và sau này.
Bây giờ hay sau này, tình cảm của anh sẽ vẫn có lúc phải thay đổi, nhưng chắc chắn một điều nó sẽ càng to lớn hơn chứ không hề nhỏ lại.
- Đợi một chút khám xong, chúng ta trở về nhà nhé!
Đường Di nhẹ nhàng nói, giọng cô nhỏ nhí nhưng trông thật đáng yêu.
Nhưng ở phía này, Âu Tư Đình lại suy diễn ra một hướng khác. Trong câu nói của Đường Di anh lại chỉ chú ý đến mỗi hai từ "chúng ta", vậy mà trong lòng anh lúc này lại vui đến lạ thường.
Anh vui vì cô dùng hai từ này, anh cảm thấy anh sắp không xong rồi, anh gục ngã, anh đốn tim vì Đường Di mất thôi.
Không lâu sau, cuối cùng Đường Di cũng khám sức khỏe xong và nhận được kết quả. Đường Di bị thiếu chất và tuột đường nên mới có hiện tượng như sáng ngày hôm nay.
Âu Tư Đình cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng may cô không bị gì quá nghiêm trọng, còn về phần thiếu chất, anh chỉ cần bồi bổ và điều dưỡng cho cô hàng ngày là được.
Đặc biệt lần này anh phải nghiêm khắc hơn với cô trong việc ăn uống, không thể để tình trạng bỏ ăn như trước diễn ra được nữa.
Trên đường về nhà, Đường Di và Âu Tư Đình đều rất yên lặng, Đường Di thì ít nói, còn anh thì chả biết nên bắt chuyện gì với cô đây. Vì thế mà anh chỉ biết nhìn ngắm cô qua mặt gương trước mặt.
Chạy được một khoảng thời gian thì cũng về đến nhà, hai người bước xuống xe rồi đi dần vào bên trong. Đường Di đi trước còn anh thì đi phía sau lưng cô.
Đường Di định đi lên trên phòng. Âu Tư Đình thì từ lúc bước vào nhà đến giờ vẫn cứ một mạch đi theo phía sau cô. Anh không hề biết ngay lúc này anh rất bám người đâu ha.
Đường Di cảm nhận thấy có cái gì đó sai sai, cô quay người lại thì nguyên thân đã úp thẳng vào người anh, mặt cô úp vào lòng ngực săn chắc vững vàng của anh. Cho đến khi cô hoàn hồn lại thì mọi chuyện đã vỡ lẽ ra.
Âu Tư Đình thì như chúng tà mà cười tủm tỉm, Đường Di sau đó liền nhanh chóng rời khỏi người anh, cô như bé cún nhút nhát bất giác xin lỗi như bản thân vừa vô tình làm chuyện không nên.
- Tôi... tôi xin lỗi.
Âu Tư Đình tắt hẳn đi nụ cười, anh ôn nhu nói ngay sau lời nói của cô.
- Cô đâu có lỗi gì đâu mà phải xin lỗi.
- Nhưng...
- Tôi nói không có là không có mà!
Câu trước anh ôn nhu bao nhiêu thì câu sau vì lỡ giọng nên đã có phần lớn tiếng quá, cho nên anh khiến cô giật mình.
Lúc anh nhận thức được sự việc thì Đường Di đã mang uất ức nên là khuôn mặt có phần buồn vì vừa bị anh quát.
Thế là anh đành hạ nước xuống xin lỗi, cũng tại cái miệng anh quen thói hỗn nên nhém làm cô gái nhỏ sợ.
- Tôi xin lỗi, tôi không cố ý quát cô đâu, đừng để bụng nhé.
Đường Di vẫn một nét mặt như cũ, anh không biết nên dỗ cô như thế nào, vì anh biết Đường Di rất nhạy cảm, cô rất chậm lấy lại cảm xúc và đặc biệt là hay suy nghĩ nhiều. Vậy mà bây giờ chính anh tự bê đá đập chân mình.
Âu Tư Đình không biết hôm nay nên vui hay nên buồn đây nữa. Thời gian sau này còn dài, chắc chắn sẽ chinh phục và kéo cô thoát ra khỏi được nơi đáy vực tiêu cực trong lòng cô.
Updated 51 Episodes
Comments
Alice
:)))
2024-08-24
1
Khuee(R)
Ảnh chỉ cần lời chị nói đã quắn quéo rồi cơ mà
2024-08-07
1
Khuee(R)
Anh đi ra đi.. em cũng muốn dắt tay chỉ😢
2024-08-07
0