Hôm nay Đường Di được xuất viện. Chiếc xe lái vào sân nhà và nhanh chóng dừng lại. Bước xuống khỏi xe, Âu Tư Đình đi vòng qua mở cửa xe, để cho Đường Di dễ bước xuống.
Vào tới trong nhà, anh nắm lấy bàn tay Đường Di và kéo cô ngồi vào sofa. Còn Đường Di thì khá là ngạc nhiên trước sự chủ động cùng những hành động này của anh.
- Cô ngồi đó đi, chờ tồi vài phút, đừng đi lung tung.
Đường Di còn chưa loát kịp thì lại nghe Âu Tư Đình nói thêm.
- Tôi lấy đồ ăn cho cô.
Đường Di nhìn anh bằng đôi mắt trong veo, trạng thái hửng hờ không rõ.
- Có nghe tôi nói không vậy?
- À...cảm ơn, nhưng tôi không thấy đói.
- Không đói cũng phải ăn.
Nói hết câu, anh trực tiếp đi vào phòng bếp lấy thức ăn cho Đường Di. Vào một lúc thì anh đem ra một khay thức ăn có đầy đủ món thanh đạm, giàu dinh dưỡng.
Đường Di ngơ ngác muốn bật ngửa, cô có thể tự vào trong đó ăn được có mà, tay và chân cô rất lành lặn, đâu cần thiết anh nhiệt tình giúp đỡ như thế!
- Cô ăn một chút đi, ăn đủ chất rồi hẳn về phòng nghỉ ngơi, nhiệm vụ của cô bây giờ là nghĩ ngơi tịnh dưỡng cho thật tốt!
- Nhưng mà...
Âu Tư Đình không để cô nói hết câu liền xoa đầu mỉm cười với cô.
- Ăn đi.
Đường Di ngoan ngoãn ăn mà không nói thêm gì. Dường như dạo này Âu Tư Đình đối xử với cô có chút khác lạ. Đường Di cảm nhận, nhưng cô không rõ.
Thế là người nào đó thấy cô vợ nhỏ của mình ngoan ngoãn như vậy nên trong lòng tâm trạng cũng trở nên tốt hơn. Cả ngày vất vả, nhưng chăm sóc người khác, đặc biệt là vợ anh, cảm giác này cũng không tê.
Hôm nay Âu Tư Đình nghỉ việc ở tập đoàn buổi sáng, nhưng buổi chiều phải đến tập đoàn để xử lí công việc.
Đường Di lủi thủi ngồi trong phòng của mình, cô rảnh rỗi lại suy nghĩ lung tung, một lúc sau, cảm giác bức bối khiến cô hơi ngột ngạt, muốn tìm một nơi nào đó thoáng mát để thả lỏng tâm trạng, cuối cùng quyết định ra sân vườn phía sau biệt thự nhà.
Sân vườn rất trống trải, dường như chỉ được trồng mấy cái cây to, ở góc cây to nhất trong vườn được đặt một chiếc xích đu màu bạc, nhìn khá đơn điệu, nhưng lại nổi bật nhất khu vườn xanh.
Không hiểu sao khi vừa di chuyển ra, những luồng gió mát đem lại cảm giác thoải mái lại khiến Đường Di vô cùng thích thú bầu không khí vào lúc này, cô cảm thấy rất dễ chịu và vô cùng thư thả.
Ngồi vào xích đu, cô nhìn vòng quanh khu vườn rồi suy nghĩ, thật tốt nếu nơi đây trồng thêm nhiều hoa. Có thêm màu sắc sẽ càng lộng lẫy xinh đẹp hơn.
Tự nghĩ rồi cô lại cảm thấy bản thân mình lại suy nghĩ quá nhiều. Đây là đâu chứ, là nhà của người ta nào đâu phải nhà của cô đâu mà cô lại ước ao những chuyện không thể thành hiện thực!
Mãi suy nghĩ vu vơ rồi Đường Di chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết. Tựa đầu vào chiếc dây xích bản to, cô ngủ một giấc rất sâu đến trời trở tối.
Âu Tư Đình từ tập đoàn về nhà, anh đi vào trong nhà rồi lại đi lên phòng mà chẳng thấy Đường Di đâu, anh có chút hơi bồn chồn trong lòng. Anh di chuyển ra ngoài sân vườn tìm thử liền nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Đường Di đang dựa vào xích đu mà ngủ gật.
Âu Tư Đình cũng an tâm một phần nào, anh mỉm cười nhẹ rồi đi đến phía Đường Di.
- Đồ ngốc.
Anh bỏ lại câu nói, song đó là bế Đường Di lên mang cô trở vào trong nhà.
Đặt Đường Di xuống giường, cô vẫn chưa có động thái nào cho thấy cô muốn thức dậy. Âu Tư Đình vô thức ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đơn thuần của cô gái nhỏ. Một cám giác gì đó rục rịch trong lòng ngực chưa rõ.
Được một lúc, Âu Tư Đình rời khỏi phòng và di chuyển xuống nhà. Cầm điện thoại trên tay và gọi một cuộc đi cho ai đó.
Đường Di ngủ một giấc đến tận 20 giờ hơn, cô hơi hơi đau cổ, nên vô thức xoa xoa, như nhớ ra gì đó cô đảo mắt một vòng thì phát hiện mình đang ở trong phòng, nhưng rõ ràng lúc nãy cô ở ngoài vườn kia?
Cửa phòng đột nhiên mở ra, bước vào là Âu Tư Đình. Khi thấy Đường Di đã tỉnh, anh liền cất giọng.
- Thức rồi à, mau đi tắm rồi xuống dưới ăn tối. À, cũng không còn sớm, không được gọi đầu và tắm quá lâu!
Câu nói của Âu Tư Đình chẳng khác gì đang ra lệnh và bắt người nghe phải làm theo. Nhưng phần lớn là ý tốt chứ chẳng có ý nào xấu ở đây.
Đường Di nghe lời anh, vội đi vào phòng tắm của mình tắm rửa. Mà có một điều đáng ngại ở đây đó là...cô hậu đậu quên mang theo quần áo vào phòng tắm mất rồi...
Đường Di mở nhẹ cửa rồi thò cái đầu nhỏ của mình ra xem xét tình hình, xem coi Âu Tư Đình còn ở đây không đã. Quan sát một vòng thì cô mang lại thất vọng, Âu Tư Đình vẫn còn ngồi trên giường của cô, như vậy thì sao có thể ra lấy đồ được?
Đường Di ở trong phòng tắm hơn một giờ đồng hồ, bên ngoài Âu Tư Đình thấy cô tắm quá lâu nên không khỏi lo lắng.
- Đường Di, cô tắm xong chưa vậy?
Đường Di đương nhiên nghe rõ lời anh nói, bỗng dưng trong đầu cô lại lóe lên một ý nghĩ rằng, hay nhờ anh giúp đỡ một chút?
- Tôi... tôi quên mang theo đồ vào... vào rồi.
Âu Tư Đình nghe tiếng vọng ra, anh không khỏi nhếch miệng cười với sự hậu đậu của cô. Hóa ra là vậy, nên Đường Di mới ở trong đó lâu như thế.
Anh lấy từ tủ quần áo của Đường Di ra những thứ đồ cô cần rồi gõ cửa đưa cho cô.
Đường Di hé cửa một khoảng nhỏ rồi thò tay ra lấy vào. Một lúc sau cô bước ra, khuôn mặt từ nãy đến giờ vẫn còn ửng đỏ vì ngại và ngượng.
Âu Tư Đình thấy cô ngại, anh tinh tế cố tình chuyển chủ đề khác để cô phân tâm.
- Xuống nhà ăn cơm thôi.
- Vâng.
Âu Tư Đình bước xuống trước, Đường Di bước theo sau, cả hai xuống bàn ăn và cùng nhau ăn bữa tối như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vừa nãy. À, không phải bữa tối nữa, thành bữa đêm luôn rồi!
"...."
Updated 51 Episodes
Comments
Khuee(R)
Ảnh lo mà tự nhiên t cười là sao:))
2024-08-07
0
Khuee(R)
Cái nết ngang ngược
2024-08-07
0
Zendayy🐸
Mấy nay mgtoon lỗi nên hăm đọc đc sorry bà
2024-07-05
0