Đường Di vừa về đến nhà liền đi lên phòng trùm chăn, cô bật khóc, cứ thế mà cơ thể nhỏ bé run rẩy không ngừng.
Hôm nay rất buồn, cô vốn dĩ thiếu thốn tình thương của cha mẹ, vậy mà hôm nay họ lại như vậy trước mặt cô, thử hỏi xem có đau lòng và tủi thân hay không?
Nỗi buồn không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi nó trở thành thói quen.
Khóc một trận rồi Đường Di ngồi ôm lấy bản thân mình, hiện tại cô đang rất rất tiêu cực.
Nhiều lúc cô chỉ muốn mình là một hồn ma hay là một người không cảm xúc hay là cơn gió vô vị. Hay đơn giản là ước mình chưa từng được sinh ra chưa từng được tồn tại trên đời này có lẽ sẽ tốt hơn.
Vì sao cha mẹ tạo ra cô rồi để cô phải ấm ức như vậy, cô cũng là con người mà, đâu phải lúc nào cũng mạnh mẽ đâu chứ.
Đường Di cứ sống cho gia đình vì sợ họ bị tổn thương. Để rồi khi quay mặt lại, người đáng thương nhất lại chính bản thân cô.
Nỗi đau đớn trong lòng lúc này nó như muốn rút cạn sức lực của Đường Di, cô thật sự sắp trụ hết nổi rồi!
Gánh nặng bây giờ trong lòng Đường Di lúc này là gia đình, nơi gọi là nhà ấy cô không cảm nhận được sự an toàn.
Cô không khóc nổi nữa, dường như bây giờ nếu được ban một cái chết đối với cô có lẽ sẽ tốt hơn bao giờ hết.
Nhưng cô sợ đau! Phải làm sao bây giờ, chính bản thân cô cũng không có cách nào tốt đẹp hơn thì phải thế nào đây?
Căn phòng tối mịt không một chút ánh sáng, thân thể cô gái nhỏ cứ ngồi thơ thẩn nhìn ra hướng cửa sổ cùng ánh mắt vô hồn.
Nhìn sâu vào đôi mắt to tròn của Đường Di lúc này cũng chỉ thấy toàn là những bất lực và đau lòng.
Một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu như vậy lại bị cha mẹ coi thường, không thương yêu lấy. Còn nỗi đau nào bằng được với sự lạnh nhạt xa cách mà cha mẹ mang đến cho bản thân.
Sống cho gia đình thì tội nghiệp bản thân, mà sống cho bản thân thì tệ hại với gia đình. Sống trên đời này sao mà mệt mỏi dữ vậy chứ!
...
Âu Tư Đình vừa về đến nhà, anh đảo mắt nhưng không thấy bóng dáng của Đường Di đâu, cứ nghĩ cô đã ăn tối và lên nghỉ ngơi rồi.
Anh bước vào trong bếp, nhìn bàn ăn vẫn còn nguyên vẹn thức ăn. Mày đen liền nhíu chặt, trôi qua vài giây anh liền duỗi thẳng đôi chân dài bước lên trên lầu.
Đi đến trước phòng của Đường Di anh khẽ gõ cửa. Đường Di ngồi trong phòng vô hồn chẳng thể nghe nổi thứ gì.
Âu Tư Đình đã gõ rất nhiều lần nhưng Đường Di vẫn không lên tiếng, thế nên anh đành tự động mở cửa ra.
Đập vào mắt anh là căn phòng tối đen, mày anh lại một lần nữa nhíu chặt, bật công tắc đèn lên. Anh nhìn thấy Đường Di đang ngồi tự ôm lấy bản thân mà gục đầu xuống gối.
Âu Tư Đình đi đến phía sau lưng Đường Di nhưng cô lại chẳng hề hay biết.
- Di?
- Đường Di?
Hai tiếng gọi tên nhưng Đường Di chẳng nghe. Hết cách nên anh đành đưa tay mình chạm lên vai cô. Cho đến khi này thì Đường Di mới từ từ hoàn hồn lại mà quay ra phía sau nhìn.
Đường Di bị giật mình, cô nhạy cảm liền lùi mạnh ra phía sau, kết quả... cô lọt thỏm xuống sàn nhà, nghe một tiếng "uynh" cho biết Đường Di đã ngã xuống rất mạnh.
- Aaaa...
Âu Tư Đình trợn mắt, liền chạy nhanh qua phía Đường Di.
- Cô có sao không vậy?
Anh lo lắng hỏi han, tay thì đỡ Đường Di ngồi dậy.
Đường Di nhăn nhó vì đau nhưng cô vẫn im bặt.
Đỡ Đường Di ngồi lại lên giường, giọng anh khàn khàn chất vấn:
- Sao lại phản ứng mạnh giữ vậy? Nếu đây không phải là sàn nhà thì cô ngã xuống như thế có biết rất nguy hiểm ha không?
- Tôi...tôi..
- Tôi chỉ nhắc nhở cô vậy thôi, lần sau nên chú ý vào, mà tốt nhất đừng nên có lần sau!
Âu Tư Đình nói rồi khẽ đưa tay lên xoa đầu cô, nhưng còn chưa chạm tới Đường Di đã đỡ tay lên che đi khuôn mặt của mình.
Nhìn thấy hành động của Đường Di anh liền không khỏi nhíu mày. Nhưng không phải vì cô tránh né anh mà là vì hành động này của Đường Di cho thấy cô dường như có chướng ngại tâm lý chăng?
- Tôi không đánh cô, đừng sợ!
Nói rồi anh xoa xoa đầu cô an ủi.
Đường Di ngoảnh mặt lên nhìn anh, cô buồn buồn thiu.
Tại sao anh ta lại tốt với cô như vậy? Cha mẹ cô còn chưa từng xoa đầu cô dịu dàng thế này, cũng chưa từng an ủi cô bằng sự dịu dàng của họ.
Khó tránh khỏi Đường Di lại một lần nữa rơi vào bóng tối tiêu cực rồi suy diễn lung tung.
Đường Di mấp máy đôi môi khô khốc:
- Cảm.. cảm ơn anh!
Âu Tư Đình cười ôn nhu, anh bỏ đi hoàn toàn cái dáng vẻ khi nãy.
- Xuống dưới nhà ăn tối đi, không được bỏ bữa!
Chẳng để cô trả lời, Âu Tư Đình vội nắm lấy tay cô mà kéo xuống lầu, tiến thẳng vào bàn ăn. Anh ấn cô ngồi xuống ghế.
Hên là thức ăn vẫn còn nóng chứ không lại mất công đi hâm.
- Cô ăn trước đi tôi lên tắm rồi xuống ăn sau.
Đường Di vẫn im bặt không nói cũng không đụng đũa, cô nhìn chằm chằm về hướng Âu Tư Đình vừa đi.
Tắm xong anh mặt vội bộ đồ ngủ thoải mái, sau đó bước xuống phòng ăn như lúc đầu đã nói.
Vừa bước đến anh lại cau mày, cô gái này vậy mà vẫn không chịu ăn?
- Sao không ăn?
- Không đói.
- Vậy lại càng phải ăn!
Đường Di "..."
Nói rồi anh ngồi xuống đối diện Đường Di. Không nói không rằng anh cứ gắp thức ăn liên tục vào bát của cô.
Đường Di "..."
- Ăn đi.
- Cảm ơn.
Bữa ăn sau đó kết thúc. Hai người lại mạnh ai nấy về phòng...
Thế là một ngày nữa lại trôi qua, nhưng dường như Đường Di đã có chút quen dần với Âu Tư Đình rồi a.
Updated 51 Episodes
Comments
Alice
nghe nhói nhỉ?
2024-08-23
0
Khuee(R)
Rối loạn âu lo hay chị bị mắc chứng gì vậy?
2024-08-07
0
Khuee(R)
Nỗi buồn có thể thành thói quen
Nhưng chắc chắc sẽ không bao giờ thành cái bóng theo banh suốt đời
Vui lên nàooo
2024-08-07
0