...¤¤¤°°° TÁI▪︎TẠO°°°¤¤¤...
Tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra từ những lần con sâu bò đi trong đêm đặc biệt vang vọng, Trung đứng yên không dám nhúc nhích bởi không biết con sâu này có ăn chay hay không. Chờ đợi chốc lát con sâu cũng đã đi mất Trung mới bước lại gần quan sát cây nấm, trong lòng suy nghĩ dùng nó làm đèn là hợp lí nhất một cây nấm đèn. Trung đứng suy tư rồi quyết định quay lại bởi về đêm sắc trời khá mờ một mình đi quá xa ở nơi lạ lẫm dễ bị lạc và không biết sẽ có nguy hiểm gì hay không, đồ ăn còn không kiếm được lại chết vì lí do khác.
- Anh Can, anh thấy sao rồi?
- Em hỏi lần thứ mấy rồi? Anh vẫn rất bình thường chưa có gì bất ổn.
- Hay em cũng ăn thử.
- Em điên hả!
...
- Sao Trung chưa quay lại nữa, hay để em đi kiếm.
-...
- Em đi lại chỗ Yến nha?
- ...
- Em đói bụng lắm rồi, aaaaaa...
- Anh mày chưa chết vì đồ ăn lạ cũng chết vì mày làm phiền đó.
- Em sốt ruột quá, giờ em thấy tay chân muốn run hết rồi.
Vừa dứt lời Bảo hướng tới đám tảo rêu màu xanh bứt vài lá rồi bỏ vô miệng nhai ngấu nghiến.
- Em điên hả, anh đã thử nó rồi em phải cố mà đợi kết quả sao lại lãng phí cơ hội như vậy hả?
Can tức muốn nổ phổi vì cậu em này. Không phải Can không biết rằng Bảo đang đói nhưng mạng sống chỉ có một, hiện tại Can đang đem mạng mình ra để thử vậy mà thằng nhóc này lại làm bừa ăn bất chấp vì cơn đói.
- Em mà không ăn là em chết trước cả anh luôn đó.
- Anh Can bỏ đi, dù sao anh ấy cũng ăn rồi.
Trung sau khi quay lại nghe được hai người to tiếng với nhau cũng đã hiểu vấn đề, từ lúc Trung đi tới khi quay lại cũng đã bốn mươi phút nhìn thấy Can vẫn không có gì khác thường nên cũng muốn làm dịu bầu không khí.
- Em đi phía đó có phát hiện gì không?
Bảo thấy Can im lặng bèn quay qua hỏi Trung.
- Khu này chủ yếu là nấm và rêu còn các loại cây hay dây leo có lá khá ít nên có thử thì chỉ có các loại nấm và rêu thôi. Nấm thì phải làm chín mới thử được, tiếc là giờ không có gì để tạo ra lửa.
- Được rồi nghỉ ở đây cho hết đêm rồi sáng chúng ta quay lại chỗ tập trung. Xem tình hình của anh rồi hái số rêu đó rồi quay về.
Can vừa nói vừa chỉ về đám rêu màu xanh ngọc. Trung và Bảo gật đầu rồi tự tìm chỗ nghỉ ngơi.
...
Cái kén bằng dây leo đang từ từ héo đi không bao lâu thì đã mục nát bắt đầu rơi rớt lả tả xuống đất, đặc biệt khi vừa chạm đất những mảnh vụn liền hóa thành ánh sáng trắng nhỏ li ti nằm trên mặt đất. Cả quá trình trôi qua rất chậm chạp và yên lặng đến khi sắc trời sáng dần, bầu trời là một màu cam đỏ xuất hiện như mọi khi thì Yến đang nằm trong kén đã hoàn toàn nằm trên mặt đất xung quanh là các ánh sáng li ti. Khi gốc của dây leo là nơi cuối cùng hóa thành ánh sáng thì đồng loạt những ánh sáng nhỏ hướng vào người Yến mà bay vào rồi tan trong cơ thể cô. Cả người Yến nằm trên đất lúc này giữa trán lóe lên ánh sáng hiện lên hoa văn của một bông hoa, bông hoa chỉ lóe lên rồi biến mất. Yến bừng tỉnh ngay sau đó điều đầu tiên làm Yến kinh ngạc là cả người nhẹ nhàng thư thái, cảm giác đói khát mệt mỏi hoàn toàn biến mất. Yến đứng lên hít một hơi thật sâu nhắm mắt tận hưởng cảm giác thoải mái. Bất ngờ cảm giác chao đảo quay cuồng ập tới làm Yến chới với vội vã tựa vào thân cây nấm, liền sau đó Yến giữ nguyên tư thế dựa vào cây nấm không động đậy nhưng đôi mắt mở to khuôn mặt tràn ngập hoang mang và sợ hãi.
- Chết...chết hết rồi...chết hết ....rồi...
Yến thều thào trong miệng rồi nước mắt tuôn trào. Yến nhớ lại được cảnh tượng kinh hoàng vào ngày tận thế đó, ngày mà toàn nhân loại, toàn thế giới, toàn bộ tinh hà tan vỡ. Những đốm lửa đầy trời là những vật thể không xác định trong không gian lao thẳng về trái đất, khói lửa khắp nơi tiếng la hét, tiếng khóc thét,tiếng kêu cứu tiếng va chạm đỗ vỡ của những tòa nhà kèm theo những chấn động chao đảo là tiếng nứt vỡ của mặt đất. Điều kinh khủng nhất làm Yến cảm nhận được là cảm giác tuyệt vọng không chỉ của mình mà cả những người xung quanh, khi bất chợt trên nền đất xuất hiện bóng đen đang lớn dần che khất cả khoảng không bao la khiến lòng người tuyệt vọng là trên trời từng tảng đá lửa to lớn gấp trăm lần những tảng đá trước đó. Mỗi tảng đá nhìn từ dưới lên như một ngọn núi đang lao về phía họ, mỗi ngọn núi bao phủ diện tích cả mười hecta trở lên. Mỗi một cú va chạm làm nền đất tan vỡ sụt lún, con người và vật thể xung quanh bị hất lên khỏi mặt đất, liên tiếp những va chạm nặng nề làm xuất hiện vết nứt cực lớn trên mặt đất. Điều khủng khiếp này được nhìn từ bên ngoài không gian thì Trái Đất như một viên đá nhỏ bị bắn liên tiếp đến tan vỡ, còn đối với con người trên Trái Đất họ thật sự nhìn thấy mặt đất đang nứt ra sụp xuống và vỡ nát, hàng trăm hàng nghìn con người lọt xuống khe nứt như cát chảy qua kẽ tay.
Tuyệt vọng chỉ có tuyệt vọng!
Sợ hãi chỉ có sợ hãi!
Và chỉ có cái chết!
...
Trung, Can, Bảo sau một đêm nghỉ ngơi lúc sắc trời có dấu hiệu sáng hơn thì bắt đầu hái thêm lá diệp lục mang về để mọi người chia nhau dùng làm mẫu để đi tìm. Sau khi hái xong cả ba theo hướng cũ quay lại.
- A..a..aa....a..!
Một tiếng la vang lên cách họ không xa.
- Giọng con gái!
Can nghe tiếng la không do dự hướng về phía trước chạy vọt đi.
- Nhanh, có thể là em ấy.
Trung và Bảo cũng không do dự lao theo. Mất vài phút để chạy tới nơi, trước mắt họ là hình ảnh Yến đang quỳ trên đất hai tay túm lấy tóc ghì chặt đầu chính mình cả người run không ngừng. Bảo nhanh chân chạy tới gần Yến nắm lấy hai tay cô đang ghì chặt đầu tóc gọi to.
- Em bình tĩnh, bình tĩnh, có nghe anh nói gì không?
Trung và Can cũng kịp thời lao tới gỡ hai bàn tay đang túm tóc của cô ra, Bảo đem hai tay giữ mặt Yến rồi nâng lên. Một đôi mắt đờ đẫn nhưng tràn ngập nước mắt.
- Yến, Yến?
Bảo ra sức vừa lắc khuôn mặt cô vừa gọi tên cô. Yến dường như bị lắc đến tỉnh ra cô ngừng run đôi mắt có tiêu cự nhìn Bảo chớp chớp.
- Em sao vậy, em thấy đỡ hơn chưa?
Can thấy Yến có vẻ đã nhận thức lại được liền hỏi cô. Yến rút hai tay mình ra khỏi tay của Can và Trung rồi nghiêng mặt né ra khỏi tay Bảo ngồi bệt xuống đất dựa lưng vào cây nấm. Yến gục đầu hai bàn tay nắm chặt đến phát run, cô nghẹn ngào nói.
- Sao lại là tôi chứ? Để tôi nhớ lại làm gì, để tôi biết mọi thứ để làm gì chứ?
-Em biết được chuyện gì?
- Chúng ta sẽ chết, chết để bảo vệ nơi này, phải có sự hi sinh để phát triển...Chưa đến lúc để nói ra tất cả...Chưa được.
Yến bắt đầu nói mê man đột nhiên lại im bặt đi.
Khoảng hai tiếng sau tại nơi tập trung xung quanh người nằm la liệt cũng chưa rõ là người chết hay người sống nhóm của Trung, Can, Bảo, Yến đã quay lại nhưng họ không tiến lại vào khu tập trung mà ngồi lại một khu cách họ khoảng trăm mét. Họ ngồi đợi nhóm của Kiên, Tiến, Khoa, Bình quay trở lại. Lúc này Trung, Can, Bảo đang ngồi gần nhau đều hướng mắt nhìn về Yến, cô ấy chỉ ngồi một mình cách họ cả chục mét với vẻ trầm tư.
- Anh qua hỏi chuyện em ấy đi.
Bảo nói với Can.
- Nói gì bây giờ? Lúc nãy cũng đã hỏi rồi, em cũng thấy thái độ của em ấy rồi mà hoàn toàn im lặng.
Haizz... Cả ba người đều thở dài trong lòng. Khoảng nửa tiếng sau thì nhóm còn lại cũng đã quay về Trung đi đến chỗ họ rồi đưa cả nhóm đến chỗ đang đợi. Cả bốn người thoáng sững người khi nhìn thấy dáng vẻ Yến.
- Em ấy sao vậy, nhìn bên ngoài em ấy có cảm giác tốt hơn với chúng ta nhưng cảm giác có gì không đúng lắm nha.
Khoa hướng về Can hỏi.
- Em cũng không biết, từ lúc gặp lại là em ấy đã như vậy.
- Gặp lại?
...
Sau khi kể lại chuyện của cả hai nhóm đồng thời cũng đưa Cam Ngọc và rau Diệp Lục cho mọi người ăn chống đói thì Trung đem một ít cho Yến.
- Em cũng ăn một chút đi.
- Em có chuyện muốn nói với mấy anh.
Yến không nhận đồ từ Trung cũng không ngẩng đầu nhìn anh, cô ấy vẫn cúi đầu trầm mặc nhưng lần này đã mở miệng nói chuyện.
- Nói chuyện cũng được nhưng em ăn trước đi.
- Em không đói.
Trung quay đầu hướng mọi người đang ngồi nói lớn.
- Mấy anh em tới đây đi, em ấy gọi nè.
Mọi người hướng mắt nhìn nhau rồi lần lượt tiến tới chỗ Yến.
- Em vẫn ổn chứ Yến?
Can lo lắng hỏi Yến.
- Em không sao.
- Em có chuyện gì vậy?
Bảo hỏi cô.
- Mọi người có tin vào thế giới khác không?
- ....
- Anh thì cũng có chút ngờ ngợ bởi chúng ta là những người ngủ đông thức dậy ở nơi xa lạ này. Nếu nói không tin cũng không được mà tin thì nó hơi siêu nhiên một chút. Ha ha...
Trung vừa nói vừa không khỏi gãi đầu cho câu trả lời của anh. Mọi người nghe câu trả lời cũng phải gật gù đồng ý và cười khổ, bởi tất cả đều hiểu đây là nơi chưa từng xuất hiện trong cuộc đời họ, một nơi chưa từng thấy trên Trái Đất bao giờ.
- Chúng ta đang sống trên một cây hoa Địa Lan.
- Hả???
Cả bảy con người há hốc miệng, nghe như mấy bộ phim truyện viễn tưởng phi khoa học về một thế giới khác vậy, và bây giờ họ chính thức được trải nghiệm hơn mười ngày.
- Em chỉ có thể nói cho mọi người biết cái đó thôi và một điều này nữa đây là bí mật đừng ai tiếc lộ. Bây giờ từng người đưa cho em một ít máu đi. Không cần nhiều đâu một giọt thôi là được. Cứ hiểu như là để bảo vệ mọi người đi.
Cả đám lâm vào trầm tư, việc đưa máu cho một người khác là việc phải đắn đo cũng bởi họ với cô cũng chỉ mới biết nhau một hai ngày rồi bây giờ nhìn trạng thái của cô làm ai cũng ái ngại. Đặc biệt là Trung, Can và Bảo chính mắt họ nhìn thấy hình ảnh cô quằn quại đờ đẫn mới đây vào tối hôm qua. Kiên trong lòng cũng rối rắm nhưng vì còn nhỏ tuổi nên chưa có sự lo lắng là bao, bước tới gần Yến ngồi xuống chìa bàn tay tới trước mặt Yến.
- Em không biết lấy máu kiểu gì chị làm cho em đi. Đừng kêu em cái kiểu cắn ngón tay cho chảy máu nha, kiểu đó chỉ có phim thôi. Cắn đầu ngón tay cho chảy máu, thật tào lao hết sức đau chết luôn á.
- Ừ.
Kiên vừa dứt lời Yến đã đưa ngón trỏ và ngón giữa chạm vào ngón trỏ của Kiên đang xòe trước mặt cô. Kiên cảm giác ngứa ở nơi bị chạm rồi sau đó tròn mắt nhìn tay Yến đang nhấc lên, bên dưới thật sự là một giọt máu.
- Chị...chị làm được á?
Yến không trả lời cậu mà xoay ngón tay làm động tác hất giọt máu bay lên, giọt máu chỉ bay lên tới trán cô rồi dừng lại. Kiên nhìn thấy từ trán cô có một bông hoa lan màu trắng hiện ra rồi giọt máu như một sinh vật sống uốn éo vặn vẹo rồi tiếng đập thịch thịch vang lên dồn dập. Qua khoảng mười giây bông hoa biến mất Yến mở mắt rồi đem bàn tay nắm lấy giọt máu rồi sau đó không chút do dự thẳng tay đập lên trán của Kiên.
"Bốp"
Kiên bật ngửa ra sau,cậu kêu lên.
- A... chị muốn em lõm trán hả. Đau chết luôn ấy. Trời ơi.
Kiên đưa tay xoa xoa cái trán của mình, trước mắt vẫn còn thấy choáng váng nhưng cậu vẫn kịp nhìn rõ nơi khóe miệng Yến vẫn còn dính máu mà cô đang vội lau đi.
- Chị không sao chứ?
Cậu lắc lắc cái đầu cho đỡ choáng rồi gượng ngồi dậy ân cần hỏi Yến.
- Ừ. Chị không sao.
Cả đám người hốt hoảng chạy về phía hai người chỉ nghe Kiên la lên một tiếng chứ không hề thấy Yến làm gì cậu nhóc cả. Từ đầu đến cuối chỉ nhìn thấy Yến cuối đầu sau đó Kiên đưa tay ra rồi Yến chạm vào tay cậu chỉ vài giây sau đó là Kiên bất ngờ té ngã ra sau. Mọi người chạy đến dồn dập hỏi han Kiên nên không ai thấy Yến đang lau vội vệt máu nơi khóe miệng. Sau một chốc cảm giác choáng váng cũng biến mất Kiên được mọi người đỡ lấy cũng đã đứng lên cậu cười nói.
- Em không sao chỉ là bị chị ấy bất ngờ đánh một cái cho choáng váng nên không đứng dậy nổi thôi. Giờ em ổn rồi, cảm giác còn rất khỏe nữa đó.
- Yến làm gì có đánh em chứ, tự nhiên em té ngửa ra sau mà. Tụi anh nhìn từ nãy giờ mà?
-...????
- Ai tiếp theo? Nếu không nghi ngờ gì em thì người tiếp theo lại đây đi.
...
- Giờ cái vụ đồ ăn mình nên làm gì đây?
Bình vừa nhai Cam Thảo vừa hỏi mọi người.
- Đem chia cho mọi người chứ để thêm nữa chắc không còn bao nhiêu người sống nữa đâu.
Trung đáp lời rồi nhìn mọi người.
- Bảo họ vào rừng tự tìm đồ ăn đi, đem số đồ ăn mình mang về làm dẫn chứng chứ không thể để họ chết hết như vậy được.
Mọi người gật đầu rồi chia đồ cho nhau mang đến khu tập trung. Lúc cả nhóm đang giải thích cho mọi người ý định của cả nhóm thì Yến vẫn ngồi một góc nhìn họ, đừng nói trong lòng họ đầy rẫy thắc mắc mà đối với Yến trong lòng cô còn sóng gió ngập trời bởi bản thân cô còn biết những điều mà họ không biết nhưng lại không thể nói. Mười ngày sau số lượng người sống chỉ còn hơn ba trăm người nhìn khắp nơi toàn là xác người nhưng có một điều kỳ lạ là chỉ sau hai ngày thì xác người sẽ hoàn toàn phân hủy đã rất nhiều người chứng kiến những cái xác hoàn toàn rã ra thành bột phấn rồi chỉ trong vòng một ngày sẽ thấm hết vào đất. Điều này xảy ra cũng giải quyết được vấn đề xác chết ở đây nếu cứ để những cái xác ở đây không xử lý thì đừng nghĩ đến dịch bệnh có thể xảy ra mà mùi hôi thối cũng làm những người còn sống không thể thở được. Ba trăm người còn sống hợp lực xây dựng một khu vực sinh sống, theo thời gian thấm thoắt mười năm đã trôi qua.
Đội mười hai sau khi quay về khu sinh sống từ hai bên đường vào trung khu là những ngôi nhà bằng cây nấm Tổ, khung cảnh như một xóm nhỏ êm đềm.
- Mọi người mang đồ đếm kho nộp đi, anh sang ông Minh một chút.
Những người còn lại gật đầu rồi rẽ sang một hướng thẳng về kho, mọi người biết anh ấy đến thư viện gặp ông Minh để nói chuyện gì. Trên đường đến thư viện Hào gặp vài đứa trẻ năm đến bảy tuổi đang đùa giỡn rượt đuổi nhau, tiếng cười trẻ nhỏ vang lên làm khung cảnh thật thanh bình khiến trong lòng anh ao ước được sống như thế này mãi mãi. Hào trong lòng không khỏi tự nhủ phải cố gắng thu về nhiều đồ dự trữ trong kho để tụi nhỏ không phải đói. Sau hơn mười lăm phút đi bộ trước mặt Hào là một dãy nấm tổ xếp hàng ngang liền nhau, tất cả có năm cái trên cửa của cây nấm tổ ở giữa có treo một tấm bản "thư viện" nét chữ và tấm bản đơn giản được treo lên. Hào bước đến trước cửa có treo tấm bản gõ nhẹ.
- Chú Minh, chú minh, chú có trong đó không cháu là Hào đội mười hai.
- Cháu vào đi.
Bên trong vọng ra lời đáp Hào mở cửa bước vào. Bên trong là một người đàn ông bảy mươi mốt tuổi đang bận sắp xếp lại những trang giấy trên bàn, những trang giấy màu nâu nhạt với những dòng chữ màu đen chi chít.
- Có việc gì sao cháu?
Ông Minh hướng về Hào đang khép cửa lại hỏi.
- Lần này đi ra khu vực một lương thực đã giảm hơn tám mươi phần trăm so với những tháng trước, cháu báo cáo để chú ghi chú cũng như đề xuất cho lần họp tới của hội để giải quyết.
- Chú đã biết rồi, ba ngày nay đã có bảy đội sau khi quay về đã đến báo cáo với chú. Haiz... nguồn lương thực đang cạn kiệt dần rồi. Cháu về nghỉ ngơi đi chờ sau cuộc họp chắc sẽ có đề xuất phương án mới.
- Dạ. Cháu chào chú.
....
- Không chỉ nguồn lương thực mà nguồn nước cũng đang mất đi, cứ tiếp tục lẩn quẩn ở khu vực này sẽ làm mùa khô năm nay chết đói đó.
Vừa lên tiếng là Bình, hiện tại đang có mặt trong phòng họp của hội có tất cả chín người. Trừ tám người khi xưa dẫn đầu đi tìm sự sống năm đó thì có thêm hai người khác là Hà hai mươi chín tuổi một phụ nữ tóc ngắn, một người khác là Vinh ba mươi sáu tuổi. Không có Yến trong phòng họp.
- Nếu mở rộng phạm vi đến khu vực khác chưa khai phá tiềm năng lương thực rất cao nhưng khả năng các đội thám hiểm sẽ gặp nguy hiểm cũng rất cao. Mặc dù có đội đồng ý hi sinh nhưng bây giờ không giống năm xưa, chết một người là mất đi cả một góc rừng.
Bảo lên tiếng sau lời Bình. Quả thật như Bảo đã nói sau mười năm mà dân số con người chỉ tăng lên hơn một ngàn người, thời điểm hiện tại phụ nữ là quý giá nhất trong tất cả. Đáng báo động trong hơn ngàn người thì phụ nữ trong độ tuổi sinh sản chỉ có gần ba trăm, số lượng bé gái một trăm ba mươi bảy, người già hai mươi mốt người. Mỗi năm sẽ có trên dưới mười phụ nữ vì khó sinh hoặc sức khỏe suy yếu mà chết một số khác thì mắc bệnh mà chết, trong lòng tất cả phụ nữ đều hiểu và họ tự nguyện chấp nhận hi sinh để gia tăng dân số.
Vinh là người quản lý về lĩnh vực đời sống chuyên nhánh của bệnh viện còn Hà chuyên nhánh giáo dục. Hiện tại hội chia thành hai lĩnh vực để hoạt động gồm đời sống và sinh tồn, lĩnh vực đời sống sẽ chia các nhánh nhỏ như bệnh viện, giáo dục, xây dựng còn lĩnh vực sinh tồn bao gồm nghiên cứu, sản xuất và lương thực.
...----☆•▪︎•☆----...
^^^♡ Hết Chương 2♡^^^
Updated 59 Episodes
Comments