chương 2

** *   *  ************* * * **

Trong căn bếp ấm cúng so với bên ngoài lạnh giá, Hàn Vũ cùng Hàn Thất đều bỏ qua căn tu của tiểu tử hắn, cười cười nói nói rồi lại nấu nướng, phải công nhận rằng tài nấu ăn của Hàn Thất vẫn là một cái gì đó mà Hàn Vũ mãi cũng không vượt qua được, ngay cả cô bé phàm ăn như Cơ Như Trúc cũng đánh giá vậy, tuy nhận lời nấu mì cho cô bé, nhưng giờ cô đã ngủ quên, Hàn Vũ cũng không tranh với thúc của hắn, một lát sau bọn họ mới đánh thức cô bé ngồi dậy ăn, cô bé ngáp ngủ vừa ăn vừa khen ngon, ăn uống xong lại trở về giường nằm.

Ngoài trời tuyết giá rét, trời lại trở tối, không ai đi ra đường vào lúc này cả, ngoại trừ những thương nhân cùng một số người làm việc đêm muộn. Dưới ánh trăng nhàn nhạt lại còn bị mây tuyết che một phần hai, Hàn Vũ đứng đó, trên mảng tuyết lớn phía dưới cơ man là đá, hắn lại di chuyển nhanh về phía ngọn núi tuyết xa xa.

Ngọn núi tuyết hắn vừa tới là một nơi hẻo lánh, bình thường rất ít người tới, nơi đây cũng chẳng phải địa lợi gì, linh thảo linh dược cũng chê mọc lên. Nhưng lại là nơi lí tưởng cho các loài thú lớn nhỏ phát triển, đơn giản vì nơi đây loài người ít khi lui tới, lâu lâu còn có yêu thú nhập lưu xuất hiện.

  Yêu thú là những con thú bị biến dị từ thú vật bình thường do cơ duyên xảo hợp, tỉ như thú ăn phải linh thảo, linh dược, uống phải linh tuyền.., hoặc ăn phải đan dược của con người có chất biến dị. Ở đại lục này gặp phải yêu thú cũng là chuyện không thể bình thường hơn, linh thảo cũng không phải rau cải đầy chợ, nhưng yêu thú thì lại giống loài kiến lửa đầy rừng, đa phần là do yêu thú sinh sản nhanh hơn, yêu thú từ cấp một trở lên gọi là yêu thú nhập lưu.

Thế nhưng ngọn núi hiện tại mà Hàn Vũ đi tới này lại ít có yêu thú lui tới, phần vì cường giả nhân tộc đã nhiều lần quét giết trong phạm vi lớn, mà lại hắn cũng không sợ yêu thú đi, thất thúc chưa từng nói lên tu vi của ông ta, thế nhưng người đã sống trên vạn năm hễ lại yếu đuối. Những cạm bẫy mà thúc ấy giăng lên cũng không để bắt ruồi bọ, mà chuẩn bị cho đám yêu thú cả gan bén mảng tới, thúc ta vẫn như ngọn hải đăng chiếu về ngôi làng này, dọn dẹp yêu thú là vấn đề tất yếu. Hàn Vũ cũng học được một vài cạm bẫy bình thường.

  "Cạm bẫy ư! Thay vì dùng vũ lực để xử lí đối thủ, sao không để hắn mắc vào những chiếc lưới làm bằng tơ linh băng tằm cùng với những chiếc gai nhọn đầy độc".

Hàn Vũ từng được thúc hắn nói vậy đó, kể cũng đúng nha, thất thúc còn từng bảo với hắn rằng khi hắn tinh thông bẫy rập, thúc hắn còn chỉ dạy hắn dùng trận pháp nữa kìa.

..gừ rừ. .

Cách đó không xa, bẫy mà Hàn Vũ đặt trước đã dính một con sói tuyết, nhưng còn chưa chết, nó vẫn đang gầm gừ,

  Tuyết lang là loài khoẻ mạnh, hắn đã từng đánh chết một con nên biết rõ, ngoài ra loài này còn không chỉ đi riêng lẻ.

Hàn Vũ leo lên trên một thân cây cao cạnh bên con tuyết lang đang vùng vẫy kia, dây thừng hắn bện rất chắc, là do thất thúc chỉ hắn lấy linh tơ của băng tằm về bện, nên hắn tự tin con sói kia không thoát được, cứ chờ xem còn con sói nào khác tới không.

Bên cạnh con sói là xác một con gà rừng mà Hàn Vũ chuẩn bị, xung quanh con gà rừng lại có cơ man bẫy rập.

Sau một nén hương, lại có thêm năm sáu con sói tuyết khác dần dần xuất hiện phía xa, sau cây, cạnh vách đá, loài sói này vô cùng nhạy bén a, con đang bị trói chân kia là do sơ ý, còn đám vừa tới kia ư, đánh hơi thấy mùi nhân loại quanh đây, bọn chúng cũng cảnh giác cao độ, chỉ chờ con khác đi trước thăm dò.

  Thế nhưng Hàn Vũ là ai?, hắn há lại bị động chờ mấy con tuyết lang kia tới dẫm dây.

Chỉ thấy Hàn Vũ động tay chặt một sợi dây nối dài, rất nhiều cây dao nhỏ sắc nhọn từ tứ phía bay xuống đâm vào những con tuyết lang này,

Chiêu giấu dao thành bẫy này cũng là do thất thúc dạy hắn, thúc ấy bảo rằng đây dùng cho nhiều mục tiêu ở gần nhau là thích hợp nhất, lại còn rất hợp với loài sói đi chung nữa, tạm gọi là " bạo vũ đao" đi.

Chỉ thấy những con sói tuyết bị dao đâm trên thân thể kia đang gục xuống thiếp dần, chẳng phải do vết thương chí mạng, mà do trên đao có bôi thêm tán hồn thú dược, loại dược rẻ tiền này thế nhưng rất thích hợp săn bắt, lại không ảnh hưởng tới người, chung quy rất an toàn, hắn đã dùng thành thạo từ năm 5 tuổi.

Thấy đồng loại đều bị gục xuống không thiếu một con, con tuyết lang bị trói chân ban đầu liền hú lên một tràng dài. Hàn Vũ có cảm giác bất an, đám sói trong đàn của nó chẳng lẽ vẫn còn chưa tới hết, không thể nào như vậy, hắn tìm hiểu qua thì biết quanh đây không thể có đàn sói nào có quy mô lớn, đàn trước cũng chỉ có bốn con, đàn này chết sáu con rồi mà vẫn còn ư?.

Thế nhưng Hàn Vũ cũng không hoảng, hắn như mà nói thì đang ở trên cây nha, chỉ cần không xuống là được, hoặc đến một hai con thì hắn vẫn dư sức để đấu tay đôi một trận. Còn nhớ hắn lúc 4 tuổi đã từng giết qua rồi a, với cả bây giờ hắn đang cầm trên tay một con dao bôi độc mà thúc hắn đưa cho.

Theo tiếng bước chân nhanh dần tới là một con sói to lớn khoảng chừng gấp ba bốn lần bình thường, to gần như một con trâu, đi sau lại là một đàn rất nhiều con, hắn còn chưa đếm hết nhưng đã là hơn mười con.

Hàn Vũ trợn tròn mắt, tim như ngừng đập, nhưng ý thức lại mách bảo hắn rằng mau chạy đi, sau một hồi hoảng hốt, hắn bình tĩnh lại nghĩ, đây hẳn là yêu thú cấp một. Theo như thúc hắn chỉ dạy, yêu thú cấp một là đột biến về ngoại hình, to hơn bình thường không ít, người bình thường căn bản là đánh không lại. Mà đánh lại cái gì? Hàn vũ cảm thấy như hắn bị một cái tát của con yêu thú là sẽ cười ngay, "nếu lỡ gặp phải thì hãy chạy về nơi có cạm bẫy mà ta đã giăng".

Vì là yêu thú nên tính cảnh giác của con tuyết lang rất cao, nó di chuyển qua lại rồi lại khịt khịt, tất nhiên nó đã thấy người đang nấp trên cây cao kia, miệng nó khẽ nhe lên, vài con sói nhỏ bị con yêu thú gầm gừ đi lên trước dò xét, vậy mà thật có bẫy, con nào đi lên đều bị dây tơ trói lại,

Hàn Vũ biết dây tơ có hạn, rồi con lang yêu kia cũng sẽ tấn công hắn, mà cái cây này bảo cao cũng cao, thấp cũng rất thấp, so với sói tuyết bình thường thì có nhảy tới ngày mai cũng không với tới hắn, sói cũng không biết trèo cây a, còn con yêu lang kia thì sao, nghĩ tới hắn lại để ý, nhân khi con yêu lang kia đang còn đề phòng, hắn liền nhảy xuống đất chạy một mạch đi.

Nhưng Hàn Vũ chạy, yêu lang há không biết đuổi, sau hơn bốn năm con sói tuyết bị trói chân, nó cảm thấy bẫy của nhân loại kia đã hết, liền hú lên rồi đuổi theo, đám sói còn lại cũng chạy theo sát sau.

Khoảng cách lúc đầu là vậy, thế nhưng chỉ ba bốn hơi thở sau, con yêu lang đã dần đuổi kịp Hàn Vũ, ước chừng còn năm bước nhảy là hắn bị vồ bởi móng vuốt sắc nhọn kia, còn đám sói khác, hắn mặc kệ quản được là tới đâu rồi, cái chết gần kề trước mắt. Hàn Vũ thầm trách đôi chân không thể dài thêm, ban đêm không thể tối thêm để đám sói không nhìn thấy đường, còn hắn thì đã từng học qua thuật nhìn ban đêm do thúc hắn dạy.

Phải rồi, hắn móc trong túi trữ vật ra những cạm bẫy đã làm sẵn, cái túi này cũng là của thúc hắn cho. Những con dao cùng bột tán hồn thú và lưới sắc dao đều được hắn tung bừa ra đằng sau, chặn được bao nhiêu thì chặn, bao lâu cũng được, một hay hai hơi thở đều được.

Tưởng chừng như vô dụng, vậy mà những vật dụng của Hàn Vũ lại phát huy một ít tác dụng, đúng, là tác dụng với đám sói tuyết kia, còn con yêu lang thì chỉ như muỗi đốt, nhưng cũng là chậm lại một nhịp.

..Vụt, Hàn Vũ nhảy ngã về phía trước, rồi lại đứng dậy chạy, đằng sau lưng hắn bị vồ mất một mảng áo cùng với máu me chảy ra, còn khoảng chừng hơn hai mươi bước chân là tới nơi có bẫy hố của thúc hắn, mỗi nơi có bẫy đều được ông bôi lên những loại bột và mùi mà con người có thể nhận ra, khảng cách bẫy cũng không quá xa, phải nói là chi chít, cách tầm hai ba trăm bước là có một bẫy. Nhưng hắn đã bị yêu lang vồ tới hai lần, nỗi đau cùng tinh thần suy sụp, mười bước cũng tưởng như xa vời.

"Ta liều với ngươi a", hét to là vậy, Hàn Vũ vội nhảy lên một chiếc dây thừng mảnh khảnh có màu xanh biếc đang đung đưa phía trước mặt, con yêu lang cũng vồ tới thế nhưng lại hụt mất. Yêu lang tiếp đất và, cảm giác như không đúng lắm, nó đang rơi tự do, thì nó nhảy lên phải rơi tự do rồi, nhưng lại thấy hơi lâu vẫn chưa tiếp đất, dưới lớp ngụy trang bằng lá cây là một cái hố rất sâu, bên dưới còn có cả chi chít dao găm, thương nhọn. Con yêu lang bị găm vào xuyên qua người chi chít, sau vài hơi thở, nó chết đến không thể chết thêm, dao có tẩm độc, là độc chết được cả yêu thú cấp ba theo như thúc hắn nói, nói chi là con yêu thú cấp một này.

Thế nhưng, con yêu thú thì chết rồi, còn Hàn Vũ, hắn vẫn đang treo lủng lẳng trên dây kia a, chỉ cần buông tay là hắn cũng ợ ra rắm cùng con yêu thú kia ngay, mà máu hắn lại không ngừng chảy, cơ thể cũng mỏi mệt nha, cùng lắm hắn chỉ cầm cự thêm vài tiếng là cùng, nơi khỉ ho cò gáy này sẽ có ai tới giúp hắn đây.

Thế là hắn lại đung đưa người dần, cái hố kia có bán kính rộng chừng hai mươi thước, lúc nhảy sang đây cần lực cũng không ít, cũng không biết sao hắn nhảy tới, cho là sức lực lúc tận đường bộc phát ra đi.

Hàn Vũ lại nhìn lên nơi treo sợi dây kia, một viên linh thạch tầm cỡ ngón tay lơ lửng bay giữa không trung, lần tới hắn chắc chắn sẽ đề nghị thúc hắn bắc thêm cây cầu từ viên linh thạch sang cây bên cạnh. Rồi hắn lại ý nghĩ loé lên, lấy hết sức trèo lên viên linh thạch đó, hắn nắm cuối sợi dây rồi nhảy đi, rơi một lần gần tới hố, tay hắn bị siết đau đến rơi nước mắt, còn đau hơn con sói kia vồ, như sắp đứt ra, theo quán tính sợi dây chuyển động qua lại trên miệng hố, tới lần thứ tư thì hắn buông dây, và may mắn bám được vào thành hố, hắn lấy sức bình sinh để trèo lên bên trên miệng hố.

"Phù, mệt chết ta rồi", Hàn Vũ lấy ra một ít dây gạc, ít rượu trắng, những thứ này hắn luôn luôn mang, cũng may hồi nãy hắn chưa lôi ra để ném đám sói, băng vết thương trên tay lại và ngồi thở hổn hển.

Gần đằng sau tự nhiên lại xuất hiện một bóng đen, mà đêm đen thì sao hắn lại nhìn thấy?, rõ ràng là bóng người, một bóng người dưới ánh trăng.

**

Chapter
1 Chương 1. Vĩnh Hằng hạt giống.
2 chương 2
3 chương 3. Thiên phú vạn đạo.
4 chương 4
5 chương 5.
6 chương 6
7 Chương 7
8 chương 8
9 chương 9
10 chương 10
11 chương 11
12 chương 12
13 chương 13
14 chương 14
15 chương 15
16 chương 16
17 chương 17
18 chương 18
19 chương 19
20 chương 20. Bắc Phương học viện.
21 chương 21
22 chương 22
23 chương 23. Thập phương vĩnh hằng.
24 chương 24
25 chương 25
26 chương 26
27 chương 27
28 chương 28
29 chương 29
30 chương 30
31 chương 31
32 chương 32
33 chương 33
34 chương 34. Hắc Tinh học viện - Hậu cần.
35 chương 35
36 chương 36
37 chương 37
38 chương 38
39 chương 39
40 chương 40
41 chương 41
42 chương 42. Sinh Mệnh cảnh.
43 chương 43
44 chương 44
45 chương 45
46 chương 46
47 chương 47
48 chương 48
49 chương 49. Chu Tước đoàn- Thương Lan đại lục.
50 chương 50
51 chương 51
52 chương 52
53 chương 53
54 chương 54
55 chương 55
56 chương 56
57 chương 57. Trận đấu giao hữu.
58 chương 58. Giao lưu giữa Thiên Linh cảnh.
59 chương 59. Yến tiệc huyên náo vậy sao?
60 chương 60. Hạch tâm tiểu thế giới.
61 chương 61. Thương Lan đại lục thật rộng lớn.
62 chương 62. Hai ngày một đêm trên phi thuyền.
63 chương 63. Huyết Vụ bí cảnh.
64 chương 64. Tinh linh ở huyết hà.
65 chương 65. Tam Hà đại vực.
66 chương 66. Hoả Hà.
67 chương 67. Minh hoa.
68 chương 68. Kẻ châm ngòi chiến sự ở Tam Hà đại vực.
69 chương 69. Bản Nguyên Quyết.
70 chương 70. Mị ma.
71 chương 71. Mị Nguyệt ma tôn.
72 chương 72. Gặp Sát Hồng Nhan.
73 chương 73. Thất Tình Tửu Lâu.
74 chương 74. Thương Lan đại hội.
75 chương 75. Sinh Như Tuyết.
76 chương 76. Vấn đề của Sát Hồng Nhan.
77 chương 77. Sát đạo phương thức tu luyện.
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1. Vĩnh Hằng hạt giống.
2
chương 2
3
chương 3. Thiên phú vạn đạo.
4
chương 4
5
chương 5.
6
chương 6
7
Chương 7
8
chương 8
9
chương 9
10
chương 10
11
chương 11
12
chương 12
13
chương 13
14
chương 14
15
chương 15
16
chương 16
17
chương 17
18
chương 18
19
chương 19
20
chương 20. Bắc Phương học viện.
21
chương 21
22
chương 22
23
chương 23. Thập phương vĩnh hằng.
24
chương 24
25
chương 25
26
chương 26
27
chương 27
28
chương 28
29
chương 29
30
chương 30
31
chương 31
32
chương 32
33
chương 33
34
chương 34. Hắc Tinh học viện - Hậu cần.
35
chương 35
36
chương 36
37
chương 37
38
chương 38
39
chương 39
40
chương 40
41
chương 41
42
chương 42. Sinh Mệnh cảnh.
43
chương 43
44
chương 44
45
chương 45
46
chương 46
47
chương 47
48
chương 48
49
chương 49. Chu Tước đoàn- Thương Lan đại lục.
50
chương 50
51
chương 51
52
chương 52
53
chương 53
54
chương 54
55
chương 55
56
chương 56
57
chương 57. Trận đấu giao hữu.
58
chương 58. Giao lưu giữa Thiên Linh cảnh.
59
chương 59. Yến tiệc huyên náo vậy sao?
60
chương 60. Hạch tâm tiểu thế giới.
61
chương 61. Thương Lan đại lục thật rộng lớn.
62
chương 62. Hai ngày một đêm trên phi thuyền.
63
chương 63. Huyết Vụ bí cảnh.
64
chương 64. Tinh linh ở huyết hà.
65
chương 65. Tam Hà đại vực.
66
chương 66. Hoả Hà.
67
chương 67. Minh hoa.
68
chương 68. Kẻ châm ngòi chiến sự ở Tam Hà đại vực.
69
chương 69. Bản Nguyên Quyết.
70
chương 70. Mị ma.
71
chương 71. Mị Nguyệt ma tôn.
72
chương 72. Gặp Sát Hồng Nhan.
73
chương 73. Thất Tình Tửu Lâu.
74
chương 74. Thương Lan đại hội.
75
chương 75. Sinh Như Tuyết.
76
chương 76. Vấn đề của Sát Hồng Nhan.
77
chương 77. Sát đạo phương thức tu luyện.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play