** * * ********************** * * **
Người vừa đi đến kia không ai khác chính là thất thúc của Hàn Vũ, hắn không quay người lại nhưng vẫn ngấm ngầm nhận ra.
"Thất thúc, người đến thật đúng lúc, đi, mau mang giúp ta con lang yêu này về nhà nấu món gì ngon ngon nhé,".
"Hảo tiểu tử, sao ngươi biết ta sẽ đến đây chứ?". Động tĩnh cũng không nhỏ, chả lẽ Hàn Vũ lại không nghĩ tới thúc hắn một cường giả như vậy sẽ không cảm nhận thấy ư?. Hàn Vũ biết đêm nay hắn là muốn chết cũng khó chết đi, hắn biết rất có khả năng thúc hắn đang thử hắn, mà lại lúc quan trọng sẽ ra tay cứu mạng hắn.
" Mà lúc nãy ngươi lộn một vòng rất đẹp đó, ha ha.." lão Thất vừa cười vừa đưa tay đập lên vai của Hàn Vũ mặc cho mặt cậu ta nhăn như đít khỉ.
" Vậy là ta đoán không sai, thúc vẫn luôn dõi theo ta" , lúc đầu hắn cũng chỉ nghĩ tới điều đó, nhưng khi thúc hắn xuất hiện, hắn đã mười phần chắc chín, chỉ lắc đầu cười chừ.
" Con không giận ta sao?",
" Tại sao ta lại phải giận người chứ?.
Hàn Vũ còn mong thầm là thúc hắn không ra tay giúp hắn lúc nãy đi, biết đâu đây lại là một thử thách mà thúc hắn đưa ra chăng?
" Ừ, tốt lắm, tốt lắm, căn cơ tuy hơi tệ, nhưng tâm tư lại trầm ổn a, ta dạy võ cho một người như con cũng không sai đi".
Nhắc tới dạy võ, mắt Hàn Vũ sáng lên, hắn đợi thất thúc nói câu này đã hơn hai năm ròng, trẻ con ở đại lục này đều được khai mạch thể chất từ năm 5 tuổi, ai hợp loại đạo nào sẽ được đi theo học đạo ấy, còn người không có căn cơ gì thì làm một người bình thường, hoặc nói cách khác là một phàm nhân, địa vị thấp đến đáng thương.
Nói đoạn, lão thất lại đỡ Hàn Vũ dậy, hắn chỉ cần nhìn liếc qua một cái, động một chút linh lực vào người tiểu tử Hàn Vũ là thương thế của hắn đã lành chín phần, chỉ có quần áo kia là rách tơi tả. Hai người gom hết đám sói lại, kể cả đám sói nhỏ từ nơi đặt bẫy của Hàn Vũ, rồi Hàn Thất mang đi hết bên trong nhẫn chữ vật của hắn.
" Con yêu lang cấp một này bị dính một chút độc, nhưng không sao, ta chỉnh một hồi là được. Đống sói này ta mang đi bán vậy, ngày mai rồi ta đưa tiền cho ngươi sau".
" À phải rồi, ngày mai ngươi đưa cả a Trúc tới gần bãi biển nơi chúng ta vẫn hay thả câu nhé, tới đó rồi ta sẽ chỉ dạy võ học cho các ngươi".
Hàn Thất mất hút trong đêm tối, chỉ còn một mình Hàn Vũ ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Hắn cũng đoán ra nửa phần là mấy con tuyết lang kia do thúc lão tìm tới đi, bây giờ bị hắn giết chết hết, không biết lão có gặp phiền phức gì không nữa.
Hàn Vũ cứ nghe mãi câu luyện võ, ngày mai là hắn được luyện tập rồi, tuy rằng xuất phát điểm của hắn muộn hơn hai năm so với người khác, nhưng hắn vẫn luôn tự tin vào chính mình, giả đan thì đã sao?.
....
Sau khi về tới nhà, hắn lặng lẽ đi tới buồng tắm, a Trúc vẫn còn đang ngủ, thất thúc thì không có ở nhà. một hồi lâu sau hắn nhẹ trèo lên giường nằm cạnh cô bé.
Phải nói rằng cuộc sống bây giờ của hắn rất bình yên, tuy hắn chỉ mới là bảy tuổi hài tử, phụ thân mẫu thân thì hắn không biết ai cả, từ khi sinh ra hắn đã ở cùng thất thúc, Hàn Thất giống như cha mẹ hắn vậy. đột nhiên giọng nói của cô bé vang lên: " Ca, vừa nãy hai người đi đâu a? Muội tỉnh dậy đều không thấy ai ở nhà nữa, muội sợ lắm a, bên ngoài còn nghe âm thanh sói hú a". Hàn Vũ nhẹ vỗ về a Trúc trong vòng tay rồi nhẹ nhàng an ủi cô " đừng sợ, chẳng phải ca về rồi sao, vừa nãy ta với thúc đi câu cá bên ngoài đại hải, thúc vẫn còn ngồi nơi đó,".
" À phải rồi, thất thúc hỏi ngày mai muội có muốn đi luyện võ cùng bọn ta không, mai thúc dạy võ cho ca ca đó". Nghe vậy hai mắt của con bé a Trúc bỗng sáng lên rồi lại cụp xuống, cô bé mang vẻ hơi buồn," Nhưng ta không thích hợp luyện võ,". Nói đoạn cô lại xoa xoa nơi bụng của mình.
" Vậy ca ca sẽ luyện thành tài rồi bảo vệ muội nhé, luyện thành đại năng rồi bảo vệ muội nha." Hai đứa hài tử lại ôm ấp nhau đi ngủ, a Trúc vui vẻ bên trong vòng tay ca nàng ngủ thiếp đi.
....
Khi trời rạng sáng, Hàn Vũ đã tỉnh dậy để sửa soạn, thói quen đi ngủ của hắn cũng không cho phép hắn ngủ đến trưa, không đi thăm bẫy thì lại đi chạy bộ, nấu ăn, giặt giũ, vậy nên mới hình thành được một đứa trẻ toàn diện như bây giờ.
" Vũ ca ca, đi thôi," . A Trúc mang theo bọc cơm mà Hàn Vũ nấu sẵn rồi mở cửa bước ra khỏi nhà, Hàn Vũ đang thiền định ở sau nhà cũng vội chạy tới bên cô,. " Hôm nay muội dậy sớm nha". A Trúc hích mũi lên và nhẹ nói " Còn phải nói a, vì đi theo ca đó, hi ".
Cùng với tiếng cười khúc khích trong sáng của a Trúc, hai người tung tăng bước tới bên đại hải.
Vùng biển rộng lớn này nằm ở tận cùng phía bắc phương bắc xa xôi, có người từng nói rằng vùng biển này nối liến với phía nam đại lục theo một nơi nào đó. Tin đồn thì muôn mẻ, mà có mấy ai từng đi, có người lại nói ở giữa vùng biển kia có những hòn đảo, nơi chứa đầy yêu thú man rợ, mà còn chưa nói tới bên dưới nước biển lại chứa bao nhiêu con yêu thú. Lão thất từng câu được những con yêu thú trên cả cấp ba kia.
" Tới rồi à!". Vẫn giọng nói trầm ấm đó, không ai khác ngoài thất thúc của bọn hắn, a Trúc liền chạy tới ôm lấy lão.
" Thất thúc, ta nhớ người nha, tối qua hai người đi câu mà không rủ Trúc nhi đi theo a."
Trước thái độ phúng phính của a Trúc, Hàn Thất chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Khi được biết a Trúc mang thể chất đặc biệt, Hàn Thất cũng vô phương dạy võ cho nàng, mà cô thì chỉ đứng thiền định năm hơi thở cũng đã thở dốc ra hơi, mà ai lại nhẫn tâm để một cô bé 5 tuổi phải mệt nhọc chứ, Hàn Thất cũng không ngoại lệ, vả lại trời có sập xuống thì cũng đâu cần một cô nhóc gánh, vậy nên rất nhanh a Trúc đã chạy đi nghịch tuyết bắt hoa.
" Đừng chạy lại gần biển nhé Trúc nhi,".
Đến đoạn Hàn Vũ, lão Thất lấy ra vài quyển sách cho hắn xem qua về hệ thống tu luyện phổ biến của các loại văn minh phổ biến nhất ở đại lục.
Tu luyện võ đạo thì cần tư chất, chia ra từng loại như ngũ hành thể chất, huyết mạch thể chất, kim, mộc, thủy, hoả, thổ, băng, lôi, quang, hắc ám, long mạch, phượng mạch,.. Vân vân.
Tu tiên thì lại cần tới thân thể đan tinh, tu yêu thì cần huyết mạch yêu thú, tu phật,...
Theo như lời Hàn Thất nói, hơn vạn năm trước, Hắc Tinh đại lục chỉ tồn tại võ đạo văn minh, nhưng sau khi những cường giả tu luyện võ đạo tới một ngưỡng nhất định, họ nhận ra rằng võ đạo họ tu không thể đột phá tiếp nữa, nhưng lại mơ hồ chạm được một cánh cửa cảnh giới bên trên. Vậy là nhiều cường giả liên hợp lại để phá toái hư không, chặt đi đạo quả tu luyện, hình thành một hệ thống võ đạo mới mà nhờ đó nhiều người đột phá tới cảnh giới cao hơn.
Mà cùng lúc các cường giả phá toái hư không, vách ngăn hư không cũng mở ra thông đạo đi tới vạn tinh vĩ diện, có gần vạn đại lục được tìm thấy. Nhưng cũng kéo theo việc đại lục Hắc Tinh bị cường giả bên ngoài vĩ diện kia để ý tới.
Ồ ạt kéo vào là hàng loạt văn minh từ vĩ diện khác, tiên đạo văn minh, thần đạo văn minh, yêu đạo văn minh, hồn đạo văn minh, vu đạo văn minh,... Rất nhiều rất nhiều. Các văn minh đều đi tới tỉ như giao lưu, tỉ như mua bán, trao đổi, lại có nhiều cường giả còn chiếm đất lập tông môn, giáo phái, lều các, gây ra một đợt đại náo đất trời. Võ đạo văn minh của Hắc Tinh đại lục cũng cắm dễ ở một vài vĩ diện ngoài kia.
Vậy câu hỏi đặt ra, mục đích chính của giao lưu văn minh là cái gì đây?, chẳng phải truy cầu Vĩnh Hằng ư?, vạn giới đều muốn chạm tới cảnh giới Vĩnh Hằng trong truyền thuyết mà họ nói ra.
" Chúng ta bây giờ chỉ đang tính là tiểu tốt trong đại vũ trụ ngoài kia.". Hàn Thất không khỏi lắc đầu mà đàm tiếu với Hàn Vũ, như thể hai người là tri kỉ lâu năm, ngang hàng nói chuyện.
Hàn Vũ mãi lắng nghe thúc hắn kể chuyện, hắn cũng yên vị không thêm muối dặm mắm.
- Con biết không, vạn năm trước quả là một trận chiến kịch liệt, ta nghe cữu ngươi kể lại thôi chứ ta cũng không tận mắt chứng kiến. Lúc đó cường giả mạnh nhất đại lục của chúng ta cũng chỉ là võ thần, mà bên ngoài vĩ diện kia lại có những văn minh cùng cảnh giới cao cao phía bên trên, nên những trận đánh sau đó đều phải làm hoà dần bằng sự thua thiệt của phe ta.
"Ở trung châu chiếm cứ rất nhiều văn minh khác a, một số văn minh nhỏ yếu hơn thì bị tẩy bỏ ra ngoài, văn minh man rợ quá mức thì không thể ở lại, ví dụ như ma đạo văn minh kia, thế nhưng một khi vị trí của đại lục bị lộ trong vĩ diện, ma đạo hay những đạo khác không khỏi nhăm nhe tiến vào."
- Cũng vì đại lục bị lộ trong vạn giới vĩ diện, nên các loại linh khí thích hợp với tu luyện khác nhau cũng ồ ạt được rót vào, thể chất bị cải biên lại, xuất hiện thần thể, đạo thể, kiếm thể, yêu thể,..vân vân.
Nói đoạn, Hàn Thất lại quay qua nơi a Trúc hãy còn đang nghịch tuyết kia, hắn nói với Hàn Vũ: " Theo ta biết, hẳn thể chất của cô bé a Trúc kia cũng là từ ngoại tinh đi vào đi, Hẳn nàng thuộc khí luyện văn minh"
- Một văn minh mà lấy luyện vũ khí, chế tạo khôi lỗi, pháp bảo để nhập đạo. Hàn Vũ trầm ngâm nhìn về a Trúc, hẳn gia thế của cô cũng không nhỏ, sau này hắn biết đâu lại cần tới tộc nhân của nàng để rèn đúc vũ khí cũng nên 'vẫn là nên làm thân với nàng nhiều hơn'.
***
Updated 77 Episodes
Comments