Chương 3: Căn tin

Tùng, tùng, tùng, lại đến giờ ra chơi rồi, chắc hẳn ai cũng thích tiết này nhất ha.

"Đi xuống căn tin đê" Lâm Nhi hỏi tôi.

 "Ừm ừm đi đê, à rủ lớp trưởng nữa đi" tôi đáp lại.

Tôi liền quay sang chỗ lớp trưởng để rủ cậu ấy , ơ nhưng mà người bên cạnh cậu ấy đâu rồi, trong tiết thì toàn gục xuống ngủ đến giờ ra chơi là biến mất không tung tích. Thảo nào Lâm Nhi bảo tôi không nên gần cậu ấy, cá biệt rõ ràng như vậy mà. 

" Lớp trưởng ơi, xuống căn tin không?"Tôi cất tiếng hỏi Thanh Dũng.

" Không được rồi, tớ đang phải xử lý chút việc."

" Ồ thôi vậy 2 bọn tớ đi đây. Công nhận làm lớp trưởng vất vả thật đấy."

"Haha, vẫn chịu được. Thế nhờ 2 cậu mua tớ chai nước nha, cảm ơn nhiều."

"Okela, tụi tớ đi đây" 

Nói xong tôi cùng Nhi xuống căn tin, không biết là căn tin có gì ngon không nhỉ, có khi nó trở thành điểm đến yêu thích nhất của tôi ở trường chẳng hạn.

" Này bà nhanh nhanh lên, xuống chậm vừa không mua được gì còn mỏi nữa" Nhi nói

Tôi thắc mắc hỏi:"Tại sao vậy?"

Nhi vừa kéo tôi đi vừa nói:" Tại ở đó siêu đông chứ sao, chen chúc thôi là mệt bở hơi tai rồi, lại có một số đám khó ưa cũng hay lui tới căn tin nữa chứ"

Đi đến xuống căn tin, phải công nhận nó đông khủng khiếp, ồn ào tập nấp như siêu thị ngày giảm giá vậy." Tuyết Minh, Tuyết Minh lại đây"

Tôi liền đi tới chỗ Lâm Nhi

Cậu ấy hỏi tôi: " Cậu ăn gì?"

"Ừmmm, tớ ăn bim bim đi"

"Oke, tớ ăn bánh mì, à mua nước cho "cái bạn hay bận" trên kia nữa "

Haha Lâm Nhi vừa hài hước vừa đáng yêu ha.

Nhận được đồ ăn trên tay, tôi đang háo hức  thì đột nhiên, có một lực đẩy mạnh làm tôi suýt ngã lăn quay ra đó may là có Lâm Nhi đỡ tôi.

" Xong rồi thì nhanh lên đi cho người khác còn mua, mập mạp chiếm hết chỗ" Một bạn trai với vẻ mặt khó chịu nói chuyện với tôi. 

Tôi lúng túng chưa biết phải làm sao đang định xin lỗi thì Lâm Nhi chắn trước tôi và hét:"Này tên thần kinh kia, mua xong thì người ta đi luôn chứ ai thèm đứng đây, không có tính kiên nhẫn đợi thì biến đi chỗ khác mà mua. Mà cậu vừa đẩy cậu ấy đấy xin lỗi đi. Muốn bà đây đập cho phát không?" 

Ôi trời ơi phải gọi là không khí xung quanh trở nên im lặng, tôi đứng hình mà bạn nam kia cũng " xịt keo" không biết nói gì chỉ đành xin lỗi cho có rồi chạy đi. Tôi hoàn hồn lại liền kéo Lâm Nhi đi ra nơi khác.

"Waoooo cậu đỉnh thật đấy, làm tớ hoảng hồn luôn đó, cảm ơn cậu nhiều nha". Tôi nói

" Ôi dồi có gì đâu, thằng đó phải chửi cho nhiều hơn nữa, như thế đã nhằm nhò gì haha"Lâm nhi vừa nói vừa cười, làm tôi cũng bật cười theo.

Mà công nhận càng tiếp xúc càng thêm quý cậu ấy à nha, giống như một bạn nam đang bảo vệ mình vậy. Tuyệt cà là với, một cảm giác thật mới mẻ. Chúng tôi vừa ăn vừa đi dạo quanh sân trường tíu tít nói chuyện, chợt bắt gặp bạn nam lúc nãy với dáng vẻ hớt hải trên tay là một đống đồ ăn nước uống. Cậu ấy chạy đến chỗ một nhóm học sinh nam đằng đó.  Trông nhóm đó giống như mấy nhóm lưu manh trên phim vậy. Làm tôi không thể không chú ý.

" Mày làm gì lâu thế hả?"

" Thì đông quá với lại vừa gặp một con nhỏ thần kinh gây sự."

Lâm Nhi nghe thấy nói:" Aisss thằng kia nói ai thần kinh đấy hả." May tôi cản lại chứ không cậu ấy ra combat với mấy tên đó mất. Con gái con đứa gì mà máu chiến quá vậy trời.

"Thôi được rồi, đưa đồ đây" chiếc giọng trầm ấm ấy cất lên làm tôi bất giác quay lại, nó xuất phát từ bạn nam ở giữa, dáng người cao lớn , khuôn mặt sáng sủa, vô cùng đẹp trai. Làm tôi gây người một lúc. 

Tôi quay sang hỏi Lâm Nhi:" Cậu biết bạn nam cao cao đứng giữa là ai không?"

Nhi đáp:" Ủa gì vậy, tên Nguyễn Hoàng Quang đấy đấy, thằng ngồi cạnh lớp trưởng đó không nhận ra à"

Tôi đáp trong sửng sốt:" Ủa thật hả, biết đâu được đấy, trong giờ thì toàn ngủ, đến giờ ra chơi thì chạy thoắt đi, chưa cả thấy mặt mũi ra sao."

" Ừm giờ thấy rồi thì tránh ra, cả cái hội của nó nữa, toàn mấy đứa trẻ trâu lại hay ra vẻ, nhìn mặt là thấy không ưa nổi rồi đúng không"

"Ừm, công nhận."

" Thôi lên lớp đê sắp vào lớp rồi"

"Ờm đi thôi." 

Chân thì đi nhưng mà đầu tôi bất chợt ngoái lại nhìn một cái. Đồng thời bạn nam đó cũng hướng đến phía chúng tôi. Ôi trời ơi chạm mắt rồi, tôi lập tức quay đầu lại và kéo Nhi đi ngay lập tức. Cái chạm mắt như bỏ bùa, làm mặt tôi đỏ lên không ngừng, tim đập nhanh nữa, chắc do cậu ấy đẹp quá, đúng là tính mê trai đầu thai không hết mà.Nhưng mà tôi đâu biết rằng đằng sau tôi là một ai đó đang nở nụ cười . Bất chợp tôi cảm thấy rùng mình nhưng cũng không để ý lắm mà tiếp tục vừa đi lên lớp vừa tám chuyện với Lâm Nhi.

Bonus:

"Nè nước cậu đây." Lâm Nhi nói.

"Cảm ơn cậu nha"

"Tiền ship 20k, chuyển khoản hay tiền mặt."

"Tớ không có tiền, trả bằng cái khác được không. Ví dụ như gương mặt này chẳng hạn"

Lâm Nhi đỏ mặt và nói:"Không thèm" rồi đi về chỗ ngồi.

Tôi kiểu:"Hai đứa này làm trò gì thế không biết🙃"

Hot

Comments

Yoko Littner

Yoko Littner

Mình yêu truyện này, hy vọng tác sẽ viết thêm nhiều truyện tuyệt vời.

2024-08-06

0

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play