Long Triết muốn đuổi theo nhưng bị thị vệ bên người ngăn cản: "Chủ tử, không kịp nữa đâu! Phải đi mau!"
Diệp Vân Thù không dám quay đầu nhìn biểu tình của Long Triết nhưng bàn tay đang nắm lấy nhau của cô và Mai Hạ đã khẩn đến phát đau.
Giá.
Một lát sau đợi cô nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập rời đi cả người mới thả lỏng được một chút.
Đi rồi, Long Triết đi rồi. Long Thạc cũng đi cùng hắn. Đều đã đi, trước điện Chiêu Hàm vắng lặng đến có chút rợn người. Một chiếc lá khô bất thình lình bị một bàn tay vô hình cuốn lên trời, quay cuồng dữ dội lại như cộng hưởng với âm thanh sát phạt lúc xa lúc gần vẫn chưa từng biến mất nơi phương xa khiến lòng người chẳng thể an ổn.
Diệp Vân Thù siết chặt tay Mai Hạ nghiêm trọng gặng hỏi: "Mai Hạ, em mau nói cho ta biết đã có chuyện gì xảy ra?"
Sao Long Triết lại chạy đến đây? Sau đó hắn sẽ đi đâu lại bất chấp cả ánh mắt của người khác mà nhất định muốn kéo cô theo, còn gấp gáp đến không có thời gian đôi co với cô? Cho dù không chỉ có một vị hoàng tử bất chấp cả việc cô là phi tử của cha bọn hắn mà càn rỡ dây dưa với cô nhưng cô biết Long Triết không giống. Ít nhất cô biết hắn thật sự có tình cảm với vị công chúa đến từ một nước nhỏ bại trận buộc phải gả cho lão cha sớm chẳng có khả năng gieo giống làm vợ lẽ không biết là thứ mấy là cô đây.
Mai Hạ ngược lại kéo tay cô tiếp tục chạy ra cửa, sau khi ngó nghiêng một chút không thấy bóng dáng của ai mới kéo cô chạy về hướng ngược lại với hướng nhóm Long Triết đã rời đi, vừa đi vừa nói: "Công chúa, em cũng không rõ tình hình lắm. Em chỉ biết rằng quân địch bỗng nhiên đánh tới hoàng thành. Bây giờ tất cả mọi người đều đang tìm đường tháo chạy."
"Công chúa, có lẽ đây là cơ hội của người. Tốt nhất là tranh thủ lúc loạn lạc rời khỏi kinh thành, đi đâu cũng được, cũng đừng về Hòa quốc, giấu thân phận làm một thường dân sống cuộc sống bình đạm là tốt rồi."
Mai Hạ nói được sở cầu trong lòng dành cho cô, Diệp Vân Thù lại cười khổ trong lòng.
Bỗng nhiên cô nghĩ nếu thời gian có thể quay lại, có khi cô sẽ đồng ý theo Long Triết rời đi cũng nên, như vậy ít nhất còn có thể đảm bảo mạng sống cho chủ tớ hai người, hai nữ tử tay trói gà không chặt trong thời điểm loạn lạc này.
Quân địch ở đâu ra lại đánh tới được hoàng thành, thế không thể đỡ khiến cả đám hoàng tử cũng phải tìm đường tháo chạy trước, hai nữ tử như họ như con ruồi không đầu chạy loạn liệu có thể trốn ư? Nói chi đến cuộc sống bình đạm sau này?
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, cô chỉ có thể cố gắng...
Giết giết...
Càng đi về phía trước âm thanh chém giết kia càng thêm rầm rộ, khiến người ta hoảng sợ tột cùng.
Trên đường đi họ đã đụng độ mấy tốp cung nữ thái giám nửa vơ vét tiền của nửa tháo chạy tứ tán. Hoàng cung vốn uy nghiêm bề thế lúc này lại trở nên hỗn loạn không ra hình dạng.
Thiết nghĩ cho dù Đại Minh có không mất nước bây giờ thì hoàng thành này có lẽ cũng không ở được nữa, dời đô là điều hiển nhiên. Cho nên đám hoàng tử mới quyết đoán buông tha nó, núi biếc còn đó, sợ gì không có củi xanh để đốt, miễn là huyết mạch hoàng thất bọn họ còn.
Rốt cuộc là ai đã đánh tới, khiến cho Đại Minh không kịp trở tay?
Diệp Vân Thù chưa kịp đảo lại hiểu biết của mình về những địch quốc có tính uy hiếp với Đại Minh thì bóng dáng của địch quân họ bất chợt gặp phải trên đường đã giải đáp cho cô.
Đó là... Quân man di???
Lược qua một chút những điều phàm là người dân trung nguyên đều biết, phía Bắc Đại Minh là thảo nguyên rộng lớn với điểm cuối là núi tuyết trùng trùng, điều kiện môi trường khắc nghiệt không phải cho người sống. Các nước trung nguyên cho dù biết ở đó có tồn tại một thế lực luôn là nổi lo của người trung thổ nhưng lại chưa từng phí công đánh hạ mà chỉ phòng thủ quanh năm. Đó là Đại Phồn, quốc gia của những người dân du mục suốt đời sống trong thảo nguyên, ở lều trại, chăn nuôi để tồn tại. Người trung thổ gọi họ là một đám man di mọn rợ ăn sống nuốt tươi.
Phồn quân man rợ thiện chiến hiếu sát khiến cho dân trung thổ phải kinh sợ như vậy thế mà vô duyên vô cớ vọt thẳng vào hoàng thành Đại Minh, quốc gia hùng mạnh nhất trung thổ hiện tại như trốn không người?
Diệp Vân Thù vội vàng kéo Mai Hạ đã sợ tới trắng bệch cả mặt núp vào một góc khuất, hiểm hiểm tránh thoát một tốp quân địch mà trong lòng cũng run sợ không thôi.
Updated 48 Episodes
Comments
Mai Pham
hầy con ai đc nữa/Shy/
2024-08-10
1
Mai Pham
ầy khổ nỗi ko quay đc mới đau chứ/Facepalm//Facepalm/
2024-08-10
2
Phạm Tuyết Mai
hồi hộp nhỉ làn mình cẳng thẳng theo/Shame/😂
2024-08-10
1