Ở trong chuyện này không có trá Diệp Vân Thù nhất định không tin.
Từ xưa đến nay vì cái ngôi vị hoàng đế kia đã có không biết bao nhiêu người bán nước cầu vinh, có lạ gì khi có người âm thầm cấu kết với Phồn quân hòng mượn cơ hội này thực hiện mưu đồ đoạt quốc của mình?
Nhưng nếu là như vậy thì cho dù cô có theo Long Triết cũng không phải là con đường tốt... Dù bây giờ nói gì cũng đã muộn. Trừ khi hào quang nhân vật chính trên người cô phát uy, khiến cho dù là trong tình huống này cô còn có thể gặp lại Long Triết...
Suy nghĩ của Diệp Vân Thù đảo thật nhanh, trong lúc đó cô cũng không quên kéo theo Mai Hạ lợi dụng hiểu biết của mình tránh trái tránh phải tìm đường rời khỏi hoàng cung. Trên đường đi sắc mặt của cô cũng dần khó coi chẳng kém Mai Hạ chút nào.
Máu tanh, khói lửa, hỗn loạn...
Một người con gái sinh ra và lớn lên trong thái bình thịnh trị như cô nào đã từng thấy cảnh tượng thế này, sao có thể không sợ.
Mấy lần mém bị bắt gặp khiến trái tim của cô sắp nhảy ra khỏi cuống họng luôn rồi.
Nhưng mắt thấy càng gần cổng thành cô lại càng tuyệt vọng.
Mặc dù Phồn quân hầu như đều đang dồn về phía điện Càn Thanh... Đương nhiên rồi. Mục đích là gì càng chẳng cần nói cũng biết, tất nhiên là bắt lấy quyền khống chế hoàng thành. Thế nhưng mà đám binh lính tản ra lục soát khắp nơi, giết người cướp bóc cũng nhiều không kém. Bọn chúng như một đám sói đói chưa từng thấy nữ nhân, giữa tài phú và họ, bọn chúng không chút do dự chọn cái sau trước. Cô đã nhìn thấy rất nhiều cung nữ bị bắt đi... Đúng vậy, là bắt đi. Bọn chúng không hề làm tổn thương họ.
Nhưng điều này cũng không khiến cô thả lỏng hơn. Chỉ là nghĩ nếu họ cũng bị bắt đi sẽ có kết cục gì, Diệp Vân Thù thật sự không dám nghĩ.
Rõ ràng Mai Hạ cũng hiểu rõ điều này, nàng ta nắm chặt lấy tay cô, cả khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn kiên định nói: "Công chúa, để em thu hút binh lính cho người chạy đi..."
"Không được!"
Diệp Vân Thù kiên quyết lắc đầu, bác bỏ ý kiến của Mai Hạ.
"Công chúa..."
"Đừng nói nữa!"
Thấy Mai Hạ đỏ vành mắt nhìn mình, Diệp Vân Thù thở dài vươn tay ôm lấy tiểu cô nương nhẹ giọng nói: "Mai Hạ, hai ta tuy là chủ tớ nhưng tình cảm lại không khác gì tỷ muội. Hôm nay mắt thấy đã đến đường cùng, sống chết do trời, chủ tớ chẳng phân, ai trong hai chúng ta đều có quyền sống cho thật tốt. Nghe lời ta, Mai Hạ. Chỉ cần có một cơ hội cũng không được chần chừ mà lập tức chạy đi, đừng lo cho ta."
Chưa nói tới việc cô không phải chủ nhân thật sự của Mai Hạ, chỉ nói từ lúc cô đến đây cái gì cũng mờ mịt hoang mang, là Mai Hạ hết lòng che chở cho cô mà không phải như đám cung nữ thái giám đã theo họ từ Hòa quốc đến đây vội vàng tháo chạy hết. Nếu không có Mai Hạ, có khi tình huống lúc này của cô càng bết bét hơn. Cô làm sao có thể để Mai Hạ làm vật hi sinh. Cho dù cô biết có lẽ chẳng ai trong số họ chạy thoát được... Diệp Vân Thù cười bi ai.
Số phận của cô rồi sẽ đi tới đâu đây...
"Công chúa..."
Mai Hạ ôm cô nhỏ giọng thút thít lại không dám lớn tiếng sợ kinh động địch quân đang lùng sục khắp nơi.
Bọn họ không có cơ hội bàn giao, vừa nói xong Diệp Vân Thù đã lanh lẹ kéo tay Mai Hạ chạy đi ngay khi con đường phía trước trở nên trống trải.
Chỉ cần qua một cửa này cổng thành sẽ ở trước mặt, tốt xấu gì cũng có một đường sinh cơ...
Rầm rập rầm rập!
Ngay thời điểm nghĩ như vậy phía sau họ liền vang lên tiếng bước chân dồn dập như đòi mạng.
"Chạy!"
Diệp Vân Thù chẳng có thời gian nhìn lại phía sau đã nhanh chân kéo Mai Hạ chạy thẳng về phía trước.
Nhưng phía trước rất nhanh đã có quân địch chặn đầu, Diệp Vân Thù kiềm nén trái tim muốn nhảy ra ngoài kéo Mai Hạ quẹo vào một con đường khác nằm ở bên phải.
Hoàng cung chằng chịt đường ngang ngõ tắt lúc này chẳng khác gì mê cung giam giữ họ.
"Công chúa chạy mau!"
Bỗng nhiên Mai Hạ đem cô đẩy mạnh về phía trước.
Trước mặt là ngọ môn đường lớn, khắp nơi đều là cảnh tượng Phồn quân và cấm vệ quân chém giết nhau, âm thanh binh khí và da thịt va chạm, hỗn loạn vô cùng nhưng không có người chú ý một nữ tử như cô bỗng nhiên xông ra. Diệp Vân Thù chẳng có thời gian nghĩ cái gì liền cấm đầu chạy về hướng cửa thành đang rộng mở.
"Bắt lấy cô ta!"
Bất thình lình có tiếng ai đó bỗng nhiên hét lên, dọa trái tim Diệp Vân Thù muốn rớt khỏi lồng ngực.
Lộc cộc lộc cộc...
Sau đó là một loạt tiếng vó ngựa đập vào trong tai cô như bùa đòi mạng, cửa thành rộng mở trước mặt bỗng chốc trở nên xa xăm không thể với tới khiến Diệp Vân Thù cảm thấy tuyệt vọng.
"Đừng! Công chúa!"
"A!"
Cùng với tiếng hô thoảng thốt của Mai Hạ là tiếng kêu bàng hoàng vì giật mình kinh sợ của cô khi eo cô bị một cánh tay mạnh mẽ túm lấy, thân thể bỗng chốc bị nhất bổng lên, lơ lửng giữa không trung.
Diệp Vân Thù sợ đến mức hồn bay phách lạc, áp lực đè nặng tinh thần nãy giờ khiến cô trực tiếp ngất đi giữa cảm giác trời đất đảo lộn đó, trước khi cô kịp nhìn thấy bóng dáng của người đã đem cô bắt lấy. Bên tai chỉ có tiếng khóc của Mai Hạ không ngừng quanh quẩn... Mai Hạ...
Updated 48 Episodes
Comments
Phạm Nhung
rồi c dc ai cứu🤔
2024-08-14
1
Phạm Nhung
đọc mà hồi hộp tới cuối luôn😂😂😂
2024-08-14
1
Phạm Tuyết Mai
mừng bà ra tr mới🥳🥳 tui tặng/Coffee/với hoa/Rose/lấy tinh thần ra tiếp nhá😂😂
2024-08-10
1