Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Tôi trọng sinh rồi?
Hay đây là địa ngục?
Tôi mở cửa phòng, chạy ra ngoài phòng khách, tôi nhìn thấy mẹ tôi đang xếp dĩa ra bàn ăn, cha tôi thì đang cẩn thận phụ mẹ tôi bưng đồ ăn ra.
Tôi vội vàng chạy lại ôm lấy mẹ, vừa khóc nức nở vừa gọi to một tiếng "Mẹ".
Tôi chắc chắn rằng đây không phải là địa ngục vì nơi đây có cha mẹ tôi, nhưng cũng chắc rằng đây không phải là thiên đường vì người làm nhiều chuyện ác như tôi vốn không xứng được lên thiên đường.
Chẳng lẽ đây là ảo giác trước khi chết sao?
- Con sao thế? Mới sáng sớm đã khóc lóc gọi mẹ rồi.
Mẹ vỗ về, ôm tôi an ủi. Còn bố tôi đặt nồi xuống bàn, nhìn tôi nói "Con trai khóc lóc cái gì chứ? Bố cũng muốn ôm".
Bố ôm hai mẹ con tôi vào lòng, đã lâu rồi tôi không cảm nhận được hơi ấm đó, hơi ấm của gia đình.
Ăn sáng xong, mẹ nhanh chóng thúc dục tôi "Mau lên, con sắp trễ học rồi đó".
Tôi mặc đồng phục, rảo bước trên con đường quen thuộc.
- Chào chú Hạ.
- Ơ, chào.
- Chào thím Vương.
- Thằng nhóc này hôm nay sao thế?
...
Tôi đi trên đường, thân thiết chào hỏi những người hàng xóm đã lâu không gặp.
Nếu đây là phản ứng trước khi tôi chết thì tôi mong nó kéo dài thêm một chút.
Tôi bước đến cửa lớp, nhìn thấy Tô Mai đang ngồi ở chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ quen thuộc, tôi nhanh chóng lao đến ôm chầm lấy cô ấy trước sự ngạc nhiên của mọi người xung quanh.
- Tô Mai, tôi nhớ cậu nhiều lắm!
Tôi nghe thấy tiếng mọi người xầm sì phía sau "Mẹ nó chứ, thằng này điên rồi".
- Ghê quá!
- Hôm nay cậu ta uống lộn thuốc à?
- Tư Đồ Thần dám ôm bạn gái của lớp trưởng?
Tô Mai hét lớn, dùng hết sức đẩy tôi ra "Tư Đồ Thần, mới sáng sớm cậu điên cái gì vậy?".
Tôi vui mừng định nói thì nghe thấy tiếng nhắc nhở của Hứa Cảnh Minh từ đằng sau "Tư Đồ Thần, trước mặt Diệp Băng Khanh mà cậu làm gì bạn gái cậu ấy vậy?"
Nghe ba chữ Diệp Băng Khanh khiến tôi tắt đi nụ cười trên môi, cả đời tôi không thể quên được cái tên này.
Diệp Băng Khanh là cái tên trước lúc Lăng Mộ Khanh cắt đứt quan hệ với cha mình, năm hắn thức tỉnh siêu năng lực, hắn từ bỏ họ Diệp, rời khỏi Diệp gia đổi tên thành Lăng Mộ Khanh mà sống tiếp.
Tôi nghiến răng, biểu cảm rất khó coi, quay mặt ra phía sau. Nhìn thấy Lăng Mộ Khanh đang ngồi ở giữa lớp, được bao quanh bởi các bạn học, hắn đang nghi hoặc nhìn tôi.
Khốn khiếp, đôi mắt đó của hắn nhìn tôi, làm tôi muốn móc chúng ra. Tôi hét lớn gọi tên "Lăng Mộ Khanh".
Siết chặt nắm đấm, tôi liền lao vào, nhảy lên người hắn, giáng vài cú đấm liên tiếp vào mặt hắn.
- Chết đi, thằng khốn.
...
"A!" mọi người xung quanh hét ầm lên.
- Tôi đi gọi giáo viên.
- Ai cản Tư Đồ Thần lại đi.
Tô Mai chạy đến, cố gắng kéo tôi ra khỏi người Lăng Mộ Khanh.
- Tư Đồ Thần, cậu điên thật rồi. Mau buông Băng Khanh ra.
Lăng Mộ Khanh nằm trên đất, đỡ tay trước mặt, chặn những đòn đánh liên tiếp của tôi.
- TƯ ĐỒ THẦN, còn không mau dừng tay.
Giáo viên đến rồi, là cô Lý chủ nhiệm của lớp chúng tôi.
Cô ra lệnh cho vài học sinh đến kéo tôi ra, tôi vẫn không quên đạp Lăng Mộ Khanh vài cái.
Lăng Mộ Khanh đứng dậy, lau đi vết máu trên miệng, nhìn tôi trừng trừng.
Lát sau, tôi bị phạt quỳ trước lớp, hai tay giơ cao lên trời. Mọi người đi qua đều không quên ghé lại bàn tán: "Là cậu ta sao? Người mà dám đánh Diệp Băng Khanh?"
- Nhỏ xíu mà hăng dữ.
- Là nó đánh Diệp Băng Khanh đấy.
- Đánh lớp trưởng Diệp mà nó cứ oa oa cái gì mà Lăng Mộ Khanh.
- Tên người ta còn không nhớ, mà đòi đánh người.
Nếu là tôi năm 32 tuổi khi nghe mấy lời này nhất định sẽ cầm súng bắn chết hết đám người này ... Nhưng bây giờ tôi vẫn 17 tuổi, nhỏ con yếu ớt, không có súng bên người đành tạm tha mạng cho chúng nó.
Tan học, tôi cấp tốc chạy về nhà. Sau một ngày suy nghĩ, tôi cũng đã nhận ra mình thật sự trọng sinh rồi. Lần trọng sinh này, tôi nhất định sẽ thay đổi lịch sử, tôi phải giết chết Lăng Mộ Khanh trước khi hắn kịp thức tỉnh.
Làm sao để giết hắn mà không phải trả giá?
Tôi căm hận đến mức chỉ muốn dùng dao kết liễu hắn ngay tức khắc.Nhưng nếu làm vậy, tôi sẽ vào tù và gia đình tôi sẽ ra sao? Tôi đã khó khăn lắm mới có thể đoàn tụ với họ, không thể lại rời xa họ thêm lần nữa. Tương lai của tôi còn ở phía trước, tôi không thể để nó bị hủy hoại.
Thời gian không còn nhiều, chỉ hơn một năm nữa Lăng Mộ Khanh sẽ thức tỉnh. Tôi nhất định phải tìm cách xử lý hắn trước khi hắn làm hại gia đình tôi.
Updated 82 Episodes
Comments
Cố Nguyệt Nhi
Mong có người đọc /Smile/
2024-08-15
0