Chương 2: Nhậm chức Nguyệt Tiên

Chương 2: Nhậm chức Nguyệt Tiên

Sáng hôm sau, Nguyệt tỉnh dậy. Cô cảm thấy toàn thân tê mỏi. Những kí ức tối qua ùa về nhắc nhở cô đã có chuyện gì xảy ra. Nguyệt lồm cồm ngồi lên. Cô thẫn thờ nhìn một lượt khắp gian phòng.

Trước mắt cô là cánh cửa đỏ đóng kín, còn xung quanh là ngổn ngang nào bàn, nào ghế, nào tủ kệ, nào bình phong, nào rèm cửa, tất cả đều bám đầy tơ nhện và một lớp bụi khá dày, chứng tỏ cho việc đã rất lâu không có người ở, phía sàn nhà nơi cô đang nằm có lót vỏn vẹn một lớp rơm mỏng. Cảnh tượng trông thật thê lương.

Con cóc khổng lồ hôm qua đã không thấy đâu. Nguyệt đưa tay lên dụi dụi mắt cho tỉnh hẳn. Sau đó, cô nhìn xuống người, lớp dịch xanh nhầy đêm qua cũng khô biến đi đâu mất. Nguyệt vội kiểm tra vết thương nơi cánh tay, cô không còn cảm thấy đau đớn nhiều. Chẳng lẽ là thứ dịch nhầy của con cóc kia đã chữa lành vết thương cho cô? Nguyệt chợt nhớ lại cái chân bị thương của nó mà không khỏi xót xa.

Đang chưa biết nên làm gì tiếp theo thì cô thấy cánh cửa động đậy, nó kêu két lên một tiếng. Cánh cửa mở hé, một người đàn ông trung niên trạc độ ngũ tuần bước vào. Nguyệt cảnh giác đứng dậy phòng vệ. Người đàn ông thấy thế lật đật lên tiếng giải thích. “Đừng sợ, đừng sợ. Ta tên là Thiềm Sư, là quản gia ở phủ này”.

Nguyệt thu tay về, cô đứng nhìn người đàn ông dò xét.  Ông bận bồ đồ vải màu nâu, đầu quấn khăn nâu kiểu cổ xưa, chân đi giày vải màu đen, nhưng tất cả đã cũ sờn, chi chít mảnh vá, mái tóc đã điểm hoa râm được búi gọn, nét mặt ông trông rất ôn hoà, một bên chân bị thương băng vải tạm bợ. Ông khép cửa lại cẩn thận rồi đi đến bên Nguyệt, ông đưa cho cô một bát cháo trắng. “Này cô gái, ăn một chút cháo nóng đi. Nào, nào, nào. Ăn ngay kẻo nguội nào”.

Nguyệt nhận lấy chiếc bát từ tay ông, khoé mắt cô rưng rưng, thấy có người thăm hỏi đột nhiên cô lại cảm thấy tủi thân không sao tả xiết. Cô định đưa muỗng cháo lên miệng chợt khựng lại cảnh giác. Tuỳ tiện nhận đồ ăn như vậy có chút không đúng lắm. Ông ta có phải là người không? Hay là là thứ gì đó ghê rợn như cảnh tượng đêm qua?

Thấy Nguyệt ngập ngừng, người đàn ông dường như hiểu ý, ông liền nói. “Cô nương yên tâm. Đây chỉ là cháo trắng thôi. Lão mới đổi ở Nguyệt Miếu đấy”.

Người đàn ông nói rồi ra hiệu cho Nguyệt ngồi xuống, cô cũng thuận theo ngồi lại chỗ đệm rơm lúc nãy. Cô đưa một muỗng cháo nếm thử. Đúng là cháo trắng. Mùi gạo nếp khiến cô thoải mái hơn một chút.

Sau đó, cô vừa ăn vừa hỏi. “Bác à, ở đây là nơi nào vậy ạ?”.

“Đây là Nguyệt Phủ”. Ông trả lời. “Đây là nơi ở của Nguyệt Lão Tiên Quân, người chuyên trông coi quản lý chuyện hôn nhân trong thiên hạ. Ta là Thiềm Sư, là quản gia bên cạnh ngài ấy, mà đúng hơn là của nhiều đời Nguyệt Lão rồi”.

“Vậy con cóc đêm qua là….?”. Một tia suy nghĩ lóe lên khiến cô bất ngờ hỏi.

“Là ta”. Ông vừa nói vừa vuốt chòm râu nhỏ trên cằm.

Nguyệt thoáng chút kinh ngạc. Nếu người này là con cóc tối qua vậy thì chẳng phải ông ta cũng là yêu quái hay sao. Nghĩ vậy làm cô có chút sợ. Cô hạ chén cháo xuống đặt nó lên sàn, đôi mắt vẫn nhìn ông chăm chăm. Từ lúc bước vào đến giờ, ông vẫn giữ trên gương mặt một cười niềm nở, ông ra hiệu cho cô nhanh uống cháo. Rồi điềm đạm hỏi. “Cô nương là con nhà ai? Tại sao lại lạc vào nơi này?”.

Nguyệt thấy cách xưng hô của người này giống như thời phong kiến vậy, nhưng cô vẫn lễ phép đáp lại. “Cháu tên Nguyệt. Cháu cũng không biết tại sao mình được đưa đến đây. Có một người tự xưng là Quỷ Sai Đại Nhân đưa cháu đến trong đêm qua, hắn đưa cho cháu một cái túi vải rồi đi mất. Hắn bảo vào bên trong sẽ có người hướng dẫn nhưng xảy ra chuyện nên cháu cũng chưa kịp tìm ai để hỏi”.

Nghe đến đây đột nhiên người đàn ông nhỏm dậy. Ông yêu cầu Nguyệt có thể cho mình xem những thứ bên trong túi vải hay không. Nhắc tới nó, cô cũng khá tò mò nên đồng ý cùng ông mở ra. Bên trong là một quyển sách gì đó vừa dày vừa nặng, một con thoi bằng bạc và một cái tráp bằng đồng đậy kín nắp. Nguyệt mở tráp ra thì thấy bên trong là những búi tơ mỏng mỏng, đỏ đỏ.

Vừa nhìn thấy những thứ đó xong, người đàn ông chợt quỳ rạp trên mặt đất hô lớn. “Tham kiến Chủ Nhân! Lão nô không kịp nghênh đón, xin Chủ Nhân trách phạt”.

Lại là sao nữa đây? Nguyệt bối rối trước hành động và lời nói của người kia. Cô đến đỡ người đàn ông đứng dậy nhưng ông ta vẫn một mực không di chuyển.

“Bác à, bác mau đứng lên đi. Cháu không phải chủ nhân gì hết. Cháu…”.

“Người chính là tân Nguyệt Lão, người chính là chủ nhân mới của Nguyệt Phủ…”

Rồi người đàn ông cứ thế mà ngồi phịch xuống đất, vừa nói vừa khóc bù lu bù loa. “Ông Trời ơi, vậy là Ông đã nghe thấy lời cầu nguyện của ta rồi. Ông thật sự phái người xuống cứu Nguyệt Phủ này rồi. Nhưng mà…”. Ông nhìn Nguyệt một lúc, rồi lại tiếp tục hu hu khóc. “Nhưng mà… sao ông lại cử một tiểu cô nương đến thế này… Thế này… thế này thì ta phải biết làm sao nữa đây… làm sao đây…”.

Nguyệt nghe ông than vãn cùng cách xưng hô quái lạ thì chỉ biết cười trừ. Đúng thật cô chỉ là một người phàm bình thường nào có phải thần tiên, nếu không thì đã không bị bọn yêu quá dị hợm tối quá đuổi đánh te tua. Nhưng tình hình này lại là gì nữa đây? Sau một đêm suýt mất mạng thì bây giờ cô lại là chủ nhân mới gì đó của cái miếu hoang này sao?

Sau khi khóc lóc kể lể một thôi một hồi, người đàn ông cũng ngưng thút thít, ông đưa tay áo lên quệt những dòng nước mắt trên mặt, rồi lấy từ trong ngực áo ra một tấm thẻ đúc bằng đồng đen, mặt trước khắc hai chữ Nguyệt Phù, mặt sau trạm trổ hình ảnh bầu trời với nhiều tinh tú và những vân mây gợn sóng, chính giữa là một mặt trăng tròn to nổi bật, tất cả đều được dát vàng, nối kết với những vì sao xung quanh trông như một bức bích họa chốn thiên cung rất bắt mắt.

Ông đưa cho Nguyệt kính cẩn nói. “Đây là lệnh bài của Người. Ta đã cất giữ nó rất kỹ, ngày nào cũng mòn mỏi chờ đợi Người xuất hiện mà trao lại. Nay cũng đã đến lúc, Chủ Nhân, xin hãy nhận lấy!”.

Thiềm Sư nói xong đưa cho Nguyệt tấm lệnh bài bằng hai tay, đầu cúi thấp đúng cung cách của kẻ bề tôi đang đưa đồ cho chủ nhân của mình. Cô chợt liên tưởng đến mấy người tá điền ngày xưa mỗi lần nộp thóc, nộp lúa cho bá hộ cũng phải khép nép, lễ phép như vậy.

Tay cô vừa chạm vào tấm thẻ, nó chợt loé lên một luồng sáng màu vàng, chiếu lên không trung dòng chữ: “Nguyệt Lão Tiên Quân đời thứ 1902! Đã nhận lệnh!”. Sau đó ánh sáng tan biến thành những đốm sáng lân tinh màu vàng khiến cho không gian căn phòng bừng sáng. Thiềm Sư thấy vậy thì vui mừng khôn xiết.

Nguyệt ngỡ ngàng với hiện tượng trước mắt, nhưng mặc dù đã nhận lấy lệnh bài nhưng cô cũng vội giải thích. “Bác à, cháu thật sự không biết mình có phải là thần tiên như lời bác nói hay không, nhưng cháu cũng không muốn phải ở lại nơi quái gở thế này. Chúng ta có cách nào làm rõ chuyện này không ạ?”.

Lời Nguyệt nói ra khiến cho người đàn ông lại quỳ sụp xuống mà xin lỗi rối rít, như thể ông nghĩ mình đã làm gì đó sai để cô phật ý mà không muốn ở lại. Nguyệt luốn cuốn phân trần, cô cũng đang không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.

Cô chỉ nhớ đó là một buổi chiều thứ bảy, cô đang lái xe, trên đường đến chỗ hẹn xem mắt theo sự sắp xếp của gia đình. Nhưng sau đó, đã có một sự cố giao thông xảy ra, lúc dừng đèn đỏ, qua kính chiếu hậu, cô thấy có một chiếc ô tô như mất thắng và đang lao thẳng về phía trước, trong khi phía trước cô đang là một nhóm học sinh tiểu học đang băng qua đường.

Trong giây phút ngắn ngủi đó, Nguyệt đã chọn đậu lại chứ không tránh đi như các xe xung quanh, cô kéo thắng khoá chiếc xe của mình lại, cô hạ kính xe, không ngừng bấm còi, miệng hô lớn cho nhóm học sinh nhanh chóng chạy đi. Sau đó một tiếng rầm lớn vang lên, chiếc ô tô của Nguyệt bị tông trúng mà nổ tan tành.

Cô cảm thấy cả người mình nóng rát kinh khủng. Tiếp theo là cô tỉnh lại trong căn phòng tối tăm kia với người đàn ông kì lạ. Vậy là cô đã chết rồi sao?

Sau khi nghe cô kể, Thiềm Sư trầm ngâm một lúc rồi nói. “Quyết định đó của Người chắc đã lay động trời cao, cảm động thánh thần, không phải ai cũng dám dùng chính sinh mạng của mình để đổi lại sinh mạng cho kẻ khác. Tuy nói đó là có công, song cũng có tội vì đã gián tiếp làm thay đổi Sổ Sinh Tử của Nhân Gian, trị tội Người thì cũng không được, mà cũng chưa thể đưa Người về Địa Phủ để dẫn nhập luân hồi”.

Thiềm Sư ngừng một chút rồi nói tiếp. “Vậy thì cũng có thể đúng là Ngọc Hoàng đang cử Người đến đây làm Nguyệt Tiên, vị trí này cũng bỏ trống cũng khá lâu”.

Lời nói của Thiềm Sư khiến Nguyệt suy nghĩ một lúc. Cô nhìn xuống tấm lệnh bài trong tay trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Như vầy là Ngọc Hoàng đang cho cô cơ hội lấy công chuộc tội hay sao? Vậy là cô chính thức nhậm chức Tân Nguyệt Lão gì đó của nơi Nguyệt Phủ này sao?

Cô bất giác hỏi Thiềm Sư. “Vậy theo bác, bây giờ cháu nên làm thế nào đây?”.

Câu hỏi đó của Nguyệt khiến cả cô và Thiềm Sư chìm trong sự im lặng đầy u ám và bế tắc. Thiềm Sư đúng là đã nhiều lần dâng sớ, dùng đủ mọi cách để tấu chương có thể đến được Thiên Đình, vì lần nào cũng bị đám yêu ma ngoài kia chặn đánh, ngăn cản. Ông đã đợi biết bao lâu để có thể xin một người năng lực đến giúp đỡ.

Nhưng Ngọc Hoàng lại gửi đến cho ông một linh hồn vừa mới lìa xa dương gian, cô còn nguyên trạng là một xác thân người phàm, phép thuật không có, không biết ông phải nương nhờ thế nào đây, mà bản thân ông chống chọi đến nay cũng đã sức cùng lực kiệt.

Số là Nguyệt Phủ này bị bỏ hoang rất lâu, rất lâu rồi, những đời Nguyệt Lão trước đây vốn thích ngao du nên chẳng mấy khi ở phủ, họ chỉ xuất hiện ở Nguyệt Miếu phía trước phủ những ngày 14-15-16 hàng tháng, hoặc khi lễ hội, hoặc lúc lễ tết. Nguyệt Phủ cứ thế mà lạnh lẽo dần, linh lực giảm dần, ngày càng bị những yêu quái quanh núi đến trú ngụ, chiếm đóng, rồi thì bây giờ là bộ dạng chẳng khác gì một bãi tha ma.

Nguyệt Tiên tiền nhiệm gần nhất vì phạm quy đã bị cách chức, để lại một Nguyệt Phủ hỗn độn. Nay cô lại là Tân Nguyệt Tiên, gì thì gì cô cũng phải ra sức dọn dẹp tất cả. Nguyệt thở dài một tiếng vì tình cảnh trước mắt. Cô không biết rồi tương lai sẽ có thể ra sao.

Sau một lúc suy xét tình hình hiện tại, cô biết bản thân không còn cách nào khác ngoài việc tiến về phía trước. Có thể Thiềm Sư nói đúng, cô đang vừa có công, có tội lẫn lộn, để cô ở đây xem như là một cuộc khảo hạch dành cho cô. Nếu làm đúng thì cô chưa biết thế nào, nhưng nếu làm không đúng thì cô nắm chắc sẽ bị bọn yêu quái ngoài kia xé xác.

“Tòa nhà này nằm ở phía tây phủ chính, cũng gọi là Phủ Tây. Nơi này khá khuất, cũng không có bảo vật gì quý giá nên bọn yêu ma không để ý đến, lão nô theo đó mà chọn nơi này làm chỗ trú ẩn”. Thiềm Sư trấn an. “Người yên tâm, lão nô sẽ dọn dẹp lại tươm tất cho Người”.

“Các toà khác đều bị chiếm cả rồi sao?”. Nguyệt lo lắng hỏi.

“Đúng vậy. Bọn chúng thay nhau hút những linh lực từ những bảo vật ở đây, tài nguyên ít dần thì chúng đấu đá chém giết lẫn nhau mà giành lấy. Ngay cả bản thân lão lúc này cũng là mục tiêu của chúng, những ngọc châu trên người cũng bị bọn chúng cướp sạch. Để tiết kiệm linh lực, buổi tối đến lão nô sẽ biến về nguyên thần là con cóc như Người thấy tối qua, cũng may còn giữ được kích thước to lớn nên có thể lấn át bọn yêu ma kia một chút”.

Nghe đến đây, Nguyệt nhìn ông bằng ánh mắt khâm phục và thương cảm, Thiềm Sư này cũng đã quá vất vả rồi. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên bàn tay chai sạm của ông tỏ ý đồng cảm, cứ thế mà an ủi lẫn nhau.

“Nguyệt Tiên các đời trước đều vốn dĩ là thần tiên, họ nhận lệnh trực tiếp từ Ngọc Hoàng Thượng Đế nên lão nô cũng chỉ nắm đại khái thôi. Lão nô chỉ biết công việc chính là quản lý chuyện hôn nhân trong nhân gian, xe tơ thành Tơ Hồng, dựa theo sắp xếp từ Sổ Nhân Duyên mà gieo kết duyên nợ vợ chồng cho con người. Lão nô phụ trách ghi nhận sổ sách, chuẩn bị Tơ Hồng cho mỗi lần ban phép”.

Nguyệt bất chợt nhìn lại những vật trong túi vải, suy nghĩ một lúc rồi ngẩng lên nói với Thiềm Sư bằng một giọng điệu vững vàng. “Vậy thì cháu nghĩ chúng ta có thể bắt đầu từ Sổ Nhân Duyên này”.

Hot

Comments

Mèo Lười Sưởi Nắng

Mèo Lười Sưởi Nắng

tổng kết chương này bằng 1 câu: Bị tai nạn giao thông, tôi chuyển sinh (chưa đầu thai mà xài tạm) thành Nguyệt Lão đời thứ 1902.

2024-10-11

1

Uni

Uni

ý là Nguyệt Lão là Nguyệt Lão hay vì bả tên Nguyệt nên gọi là Nguyệt Lão /Toasted/

2024-11-15

0

....

....

đọc truyện mà QC mệt ghê

2024-11-06

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ẩu đả trong thánh miếu
2 Chương 2: Nhậm chức Nguyệt Tiên
3 Chương 3: Sử dụng Sổ Nhân Duyên
4 Chương 4: Khởi động Tàng Kinh Các
5 Chương 5: Triệu hồi Quỷ Sai Đại Nhân
6 Chương 6: Tham quan Nguyệt Miếu
7 Chương 7: Khôi phục linh lực cho Thiềm Sư
8 Chương 8: Phát hiện điểm bất thường
9 Chương 9: Tra án Quỷ Mộc Nhân
10 Chương 10: Truy tìm manh mối
11 Chương 11: Phân tích mẫu vật
12 Chương 12: Tương kế tựu kế
13 Chương 13: Bắt đầu kế hoạch
14 Chương 14: Giải thoát Đa Tiên
15 Chương 15: Giả vờ mắc bẫy
16 Chương 16: Hoán đổi thành công
17 Chương 17: Trấn thủ nơi nhân gian
18 Chương 18: Tìm ra nơi bắt nguồn tà thuật
19 Chương 19: Trừ khử Quỷ Ngải Bùa Yêu
20 Chương 20: Thăm dò Gấu Tinh
21 Chương 21: Chia rẽ nội bộ
22 Chương 22: Triệu hồi Lân Ấn
23 Chương 23: Chăm sóc đặc cách
24 Chương 24: Đại Hùng trở lại
25 Chương 25: Trằn trọc âu lo
26 Chương 26: Tìm về ký ức
27 Chương 27: Cảm hoá Xà Tinh
28 Chương 28: Đề nghị thất bại
29 Chương 29: Nghe ngóng thông tin
30 Chương 30: Đánh tráo Phụng Ấn
31 Chương 31: Dẹp loạn Phủ Đông
32 Chương 32: Xử lý vết thương
33 Chương 33: Thoát khỏi gông xiềng
34 Chương 34: Tìm thấy mật thất
35 Chương 35: Cứu sống Thất Sắc Trường Sinh
36 Chương 36: Báo đáp Quỷ Sai Đại Nhân
37 Chương 37: Khám phá Thác Tuyệt Tình
38 Chương 38: Giải độc cho Thanh Long
39 Chương 39: Thu hồi Trượng Kỳ Duyên
40 Chương 40: Giành lại Nguyệt Phủ
41 Chương 41: Nghiệm thu Nguyệt Phủ
42 Chương 42: Vượt khảo hạch của Thất Sắc Trường Sinh
43 Chương 43: Tiếp nhận sắc phong
44 Chương 44: Vương vấn biệt ly - Kết phần 1
45 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: Ẩu đả trong thánh miếu
2
Chương 2: Nhậm chức Nguyệt Tiên
3
Chương 3: Sử dụng Sổ Nhân Duyên
4
Chương 4: Khởi động Tàng Kinh Các
5
Chương 5: Triệu hồi Quỷ Sai Đại Nhân
6
Chương 6: Tham quan Nguyệt Miếu
7
Chương 7: Khôi phục linh lực cho Thiềm Sư
8
Chương 8: Phát hiện điểm bất thường
9
Chương 9: Tra án Quỷ Mộc Nhân
10
Chương 10: Truy tìm manh mối
11
Chương 11: Phân tích mẫu vật
12
Chương 12: Tương kế tựu kế
13
Chương 13: Bắt đầu kế hoạch
14
Chương 14: Giải thoát Đa Tiên
15
Chương 15: Giả vờ mắc bẫy
16
Chương 16: Hoán đổi thành công
17
Chương 17: Trấn thủ nơi nhân gian
18
Chương 18: Tìm ra nơi bắt nguồn tà thuật
19
Chương 19: Trừ khử Quỷ Ngải Bùa Yêu
20
Chương 20: Thăm dò Gấu Tinh
21
Chương 21: Chia rẽ nội bộ
22
Chương 22: Triệu hồi Lân Ấn
23
Chương 23: Chăm sóc đặc cách
24
Chương 24: Đại Hùng trở lại
25
Chương 25: Trằn trọc âu lo
26
Chương 26: Tìm về ký ức
27
Chương 27: Cảm hoá Xà Tinh
28
Chương 28: Đề nghị thất bại
29
Chương 29: Nghe ngóng thông tin
30
Chương 30: Đánh tráo Phụng Ấn
31
Chương 31: Dẹp loạn Phủ Đông
32
Chương 32: Xử lý vết thương
33
Chương 33: Thoát khỏi gông xiềng
34
Chương 34: Tìm thấy mật thất
35
Chương 35: Cứu sống Thất Sắc Trường Sinh
36
Chương 36: Báo đáp Quỷ Sai Đại Nhân
37
Chương 37: Khám phá Thác Tuyệt Tình
38
Chương 38: Giải độc cho Thanh Long
39
Chương 39: Thu hồi Trượng Kỳ Duyên
40
Chương 40: Giành lại Nguyệt Phủ
41
Chương 41: Nghiệm thu Nguyệt Phủ
42
Chương 42: Vượt khảo hạch của Thất Sắc Trường Sinh
43
Chương 43: Tiếp nhận sắc phong
44
Chương 44: Vương vấn biệt ly - Kết phần 1
45
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play