Chương 3: Sử dụng Sổ Nhân Duyên
Nguyệt quay qua cái túi vải, cô khệ nệ lấy quyển sách bên trong ra. Trông bên ngoài nó gọn nhẹ vậy mà cầm lên nặng trịch, Thiềm Sư phải đến giúp cô một tay mới có thể nhấc nó lên. Mà cũng phải thôi, đây cũng được xem là sách tiên trải qua không biết bao nhiêu nghìn năm linh lực, cô thì lại là người trần mắt thịt, hỏi làm sao mà có thể nhấc bỏng nó một cách dễ dàng cho được.
Trên bìa ghi dòng chữ: Sổ Nhân Duyên. Cô và Thiềm Sư nhìn nhau một lát rồi mở ra. Ngay trang giấy đầu tiên, Nguyệt đã bị mùi ẩm mốc của giấy cũ và vô số bụi bặm xộc thẳng vào mũi, khiến cô hắt hơi một lúc ba bốn cái liền. Thiềm Sư cũng bị hắt hơi theo. Cả hai người ho khụ khụ lên vài tiếng. Nguyệt nhìn vào dòng chữ: Hướng dẫn sử dụng Sổ Nhân Duyên.
Sổ Nhân Duyên cũng được xem là sổ định hôn ước, tuân theo Bát Tự, Thiên Can, Địa Chi, biến tấu cùng luận giải tử vi, luật âm dương ngũ hành mà sắp xếp duyên gặp gỡ cho nam thanh nữ tú nơi hạ giới.
Các đời Nguyệt Tiên trước đây cứ thuận theo sách này mà ban phép ghép đôi, sau dùng tơ Uyên Ương xe thành Tơ Hồng, buộc mỗi bên đầu dây vào ngón áp út của người nam và người nữ để gắn kết mối nhân duyên đó.
Hai người được Nguyệt Tiên xe duyên dần lâu sẽ tăng phần cảm mến, yêu thương, gắn bó với đối phương, sau đó là đi đến hôn nhân, đầu bạc răng long, con đàn cháu đống, hạnh phúc viên mãn.
Nguyệt đọc một lượt đến cuối trang, cô dừng lại ở một đoạn ghi chú và đọc thành tiếng. “Lưu ý: nếu ghép đôi đúng, ban kết được duyên lành thì sẽ nhận được một đồng vàng Công Đức, còn nếu ghép sai, gieo nhầm oán duyên thì sẽ chịu phạt 10 gậy Thiên Lôi. Sổ Nhân Duyên chỉ dùng ghép duyên cho người và người, chỉ dùng trong Nhân Giới, nếu ghép con người với những giới khác thì là trái với luật Trời, sẽ chịu tội rất nặng. Hình thức có thể là bị đưa đến Đài Thanh Trừng, huỷ đi tiên cốt, đày xuống cõi Ngạ Quỷ chịu cực hình đau đớn”.
“Còn có việc này nữa sao?”. Thiềm Sư chợt hỏi. “Thảo nào Nguyệt Tiên đời trước lại xin Ngọc Hoàng cho xuống nhân gian để được nhìn thực tế mà làm cho đúng”.
“Ý bác là sao ạ?”. Nguyệt ngạc nhiên.
Thiềm Sư từ tốn đáp. “Nhiều đời về trước, vì xa cách nhiều tầng trời mà cũng có khi phải ghép sai, hoặc không thể sát sao nên không bền chặt, lúc đó lão nô chỉ biết phải chịu phạt, còn hình phạt ra sao thì không rõ. Nay đọc ở đây mới biết nó đáng sợ đến nhường nào. Phàm là chỉ một gậy sét Thiên Lôi thôi, ngay đến Cửu Vĩ Hồ Tiên vạn năm linh lực cũng phải khiếp sợ, huống hồ đây đến tận mười gậy”.
“Nguyệt Tiên mà cũng có lúc làm sai sao?”. Nguyệt lại hỏi tiếp.
“Haiz… Đúng vậy… Sao lại không cơ chứ?”. Thiềm Sư trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp. “Vì nhìn từ sổ này chỉ có thể biết người nào sẽ được ghép với người nào, cùng hàng cùng cấp, hay là duyên nợ từ tiền kiếp, đến kiếp hiện hành, từ đó hoá phép cho hai người họ gặp nhau, tìm hiểu nhau.
Nếu muốn bền chặt thì ngoài nhờ phép thuật gán ghép, còn phải đeo được sợi chỉ vào tay hai người đó, theo dõi tiến trình, bảo vệ sợi chỉ đó cho đến khi họ chính thức bái đường thành thân thì Thiên Địa mới chứng giám đó là một mối duyên được thành toàn, nhưng cũng còn phải theo dõi cả hậu vận nữa. Quá trình đương nhiên cũng có khi gặp biến cố”.
Nguyệt tần ngần nhìn vào trang giấy một hồi, cô di mắt xuống dòng chữ nhỏ sau cùng. “Ngoại lệ: Có hai trường hợp có thể xe duyên không cần dựa vào sổ này, thứ nhất là sự cầu nguyện thành tâm của chính chủ, thứ hai là do Ngọc Hoàng chỉ định”.
Thiềm Sư lại gật gù. “Đúng vậy. Ngoài thiên ý thì quyết định của con người cũng mang sức mạnh to lớn. Giống như việc Người quyết định đánh đổi sinh mạng của mình vậy. Đó là biến số”.
“Nhưng theo hướng dẫn thì phải làm phép, trong khi cháu thì…”. Nguyệt bỏ lửng câu nói. Cô nhìn xuống hai bàn tay của mình. Nó tím tái và nhợt nhạt, ngoài ra không có chút gì phép lực cả.
Thiềm Sư cũng lặng im, không biết ông đang suy tính điều gì.
Nguyệt lật trang tiếp theo, những vòng tròn bát quái ghi bát tự nối tiếp nhau, mỗi trang sẽ có 12 vòng tròn như vậy, xếp theo hàng lối có lớp lan trật tự rất bài bản, đánh dấu theo từng năm. Nguyệt cứ thế vô thức lật tiếp những trang kế tiếp, lúc này cô thấy có những trang chỉ gồm bốn hoặc hai bát tự nhưng sẽ có kèm nhiều dòng chữ ghi chú như những câu chuyện dẫn, nhưng đọc một lúc thì cô khựng lại.
“Cái gì đây? Sao trông chúng như những đề toán thế này”. Nguyệt lật nhanh thêm mấy chương nữa. “Thôi đúng rồi. Là toán học”. Nguyệt thốt lên trong đầu.
Đó là những bài toán từ đơn giản đến nâng cao, có cả giải phương trình, đạo hàm, tích phân, xác suất thống kê, có cả toán hình học, mà còn là những bài hình học không gian, Nguyệt thấy đây chẳng khác gì cuốn toán đại cương của dân chuyên toán. Vậy việc của cô là giải toán hay sao?
Bên dưới mỗi bài như vậy sẽ có một khoảng trống đề bên trên hai chữ: Luận giải. Vậy có nghĩa là ngoài nhìn bát tự sắp xếp cuộc hẹn thì còn phải giải ra được đáp án đúng của mối duyên nợ này, vậy thì họ mới có thể chính thức kết nghĩa vợ chồng, chính thức bái đường.
Đọc đến đây, trong đầu Nguyệt nhảy lên nhiều suy nghĩ, cô cảm thấy trong người xôn xao, như đang có một dòng điện chạy quanh người, tạo nên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa hân hoan, vừa lo lắng, nhưng cũng vừa phấn khởi, chúng hoà lại với nhau thành một loại cảm xúc lâng lâng khó tả.
Nguyệt dò tìm đến một bài toán cộng trừ bình thường, ở đấy là một cặp bát tự khá rõ ràng. Chợt cô đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn mạnh cho máu chảy phụt ra khiến cho Thiềm Sư hết sức kinh hãi, sau đó cô viết kết quả vào phần trống của trang giấy. Kỳ lạ thay, trang giấy dần phát sáng, hai bát tự bên trên trang giấy cũng bay lên không trung, xoay quanh nhau mấy vòng rồi hạ xuống trở về, tiếp đến là một chữ “Kết” màu đỏ hiện lên ở giữa hai bát tự.
Thiềm Sư thấy vậy liền bảo Nguyệt mở nắp tráp lấy nhanh một lọn tơ mà tạo nhanh lại thành Tơ Hồng để buộc duyên vì phép đã kết không được chậm trễ, cô liền gấp gáp làm theo. Cô xe búi tơ trong lòng bàn tay thành một sợi dài tương đối.
Từ hai bát tự hiện lên không trung hai bàn tay được cho là của đôi nam nữ vừa được ban phép, Nguyệt lập tức buộc sợi chỉ vào ngón áp út của mỗi bên, rồi hai bàn tay hạ xuống trang giấy, đè lên hai bát tự, bên dưới chữ “Kết” xuất hiện thêm một “Hoàn”.
Sau đó thì ánh sáng từ trang sách tan biến dần, nhưng độ chừng vài giây sau từ trong túi vải chỗ cái tráp hiện lên một luồng ánh sáng kết thành hình một chiếc rương trong suốt, nhưng bên trong rương đã xuất hiện một đồng tiền vàng.
Cả Nguyệt lẫn Thiềm Sư nhảy lên, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Vậy là họ đã vừa kết duyên thành công cho một cặp đôi sao? Sự việc này mở ra trong Nguyệt một sự tự tin lớn lao, cũng là mở ra cho Thiềm Sư một tia hy vọng lớn lao.
Lúc nãy là cô chỉ định thử giải toán, nó là một bài toán phép cộng và phép nhân đơn giản thôi nhưng con số khá lớn nên cũng cần chút thời gian tính nhẩm, sau đó vì không có bút viết nên cô đánh liều lấy ngón tay làm bút, lấy máu làm mực để viết đáp án. Thật không ngờ vậy mà lại có thể tạo thành một đạo phép thuật vi diệu, có thể đổi về cho cô tiền thật giá thật.
Cảm giác chiến thắng ùa về trong cô, hệt như thời khắc ngày còn nhỏ, lúc đi học mỗi lần cô giải bài đúng cũng được cô thầy khen thưởng, bạn bè trầm trồ. Hoá ra đây là cách mà cô có thể sử dụng được Sổ Nhân Duyên.
Nguyệt mở tiếp một trang tiếp theo, cũng có một bài toán tương tự, nhưng lần này là phép trừ và phép chia. Nguyệt tính xong cũng ghi đáp án vào trang giấy. Nhưng quái lạ lần này chẳng có ánh sáng nào hiện lên cả, cũng không có xuất hiện chữ “Kết” như lúc nãy.
Sau đó thì Nguyệt thấy trang giấy xám đen lại rồi một tiếng bụp vang lên, đồng tiền ban nãy trong rương của cô đã biến mất. “Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ mình giải sai?”. Nụ cười trên môi của Nguyệt và Thiềm Sư tắt ngóm.
Nguyệt lo lắng không biết mình có bị sét đánh hay không thì trang giấy dần trở về màu trắng, và sau đó thì không có gì xảy ra thêm. Cả cô và Thiềm Sư lại một lần nữa ngẩn ngơ, rơi vào trầm tư. Đúng là với cô thì không có chuyện dễ ăn thóc lúa như vậy. Nguyệt chợt phì cười, trong đầu nghĩ ngay đến câu nói mà cô hay dùng chế giễu bản thân: “Việc không gian khó, đời không nể”.
“Cháu nghĩ đã có sai sót gì đó”. Nguyệt ngẫm nghĩ một lúc rồi lên tiếng.
“Lão nô cũng đoán vậy”. Thiềm Sư thêm vào. “Người để lão nô xem thử”.
Thiềm Sư đón lấy cuốn sách từ Nguyệt, ông đọc một cách chăm chú, chốc chốc lại đưa tay vuốt vuốt chòm râu của mình, rồi tằng hắng mấy tiếng, rồi lại chặc lưỡi mấy tiếng, rồi lại gật gù đầu mình mấy cái, rồi lại rơi vào im lặng để dò xét.
Nguyệt bị điệu bộ này của Thiềm Sư làm cho bật cười. Nhưng dù sao ông cũng là quản gia, cũng là người nhiều năm ghi chép sổ sách cạnh Nguyệt Tiên, nhờ ông xem thì lại đúng về chuyên môn của ông rồi còn gì.
Sau một lúc xem xét, Thiềm Sư quay qua nói với Nguyệt. “Đây, Người nhìn xem, là chỗ này, chỗ bát tự, vòng bát quái bao quanh đều đặn, hình vẽ bên trong cũng rõ nét, liền mạch. Cặp đôi này thì có bát tự hoàn toàn khớp nhau.
Có vẻ họ đã từng nhờ bà mai giới thiệu, nhờ thầy pháp xem ngày để định chuyện kết hôn, âu là họ đã có cái tình nghĩa từ trước, nên việc tác hợp này diễn ra nhanh chóng thuận lợi, bởi thế mới có một lần lệnh Kết, một lần lệnh Hoàn”.
Sau đó, ông lật sang trang tiếp theo, chỗ bị sai, chỉ chỉ tay vào hai bát tự, tiếp tục nói. “Còn chỗ này, chỗ này bát tự nhìn thì có vẻ hợp nhưng bên trong khung bát quái đang khuyết đi một chút, chứng tỏ có chỗ chưa khớp nhau.
Đáp án tuy tính đúng nhưng không đủ căn cứ để thực hiện lệnh, xem lại bát tự thì có vẻ đây là một cặp đôi khá trẻ, có lẽ còn là học sinh, tình cảm say nắng tuổi thiếu thời chưa đủ để có thể gọi là thành toàn nên Người không bị phạt lôi hình, chỉ là bị trừ một đồng tiền vàng mà thôi. Tuy nhiên trang giấy đã chuyển về màu trắng tức có nghĩa trong tương lai sẽ còn có biến chuyển, có thể chỗ khuyết kia sẽ có lúc đầy lên, và khi đó có thể thử lại lệnh Kết”.
Lời Thiềm Sư giảng giải khiến cho Nguyệt mở mang tầm nhìn. Thì ra duyên khởi cũng chỉ là bước đầu, cũng cần thời gian bồi dưỡng, xây dựng. Đáp án đúng chưa chắc đã đủ để thi phép, đây đúng là không phải giải toán đơn thuần, mà còn cả một hệ thống xét duyệt phía sau, kết hợp với tuổi tác, hoàn cảnh, luận suy hiện tại, tương lai, kết hợp lại mới là giải pháp.
Lúc này lại đến lượt Nguyệt suy tư, cô chiêm nghiệm, phân tích từng câu từng chữ ban nãy trong lời nói của Thiềm Sư, cô cứ thế ngồi nhìn trân trân vào quyển sổ, lật qua lại hai trang giấy như để ghi nhớ sự so sánh của hai trường hợp vừa rồi.
Chợt Nguyệt ngẩng lên nhìn Thiềm Sư, nói bằng một giọng điệu đầy phấn chấn. “Không sao, chúng ta có thể thử lại, coi như xé nháp. Còn rất nhiều bài khác mà”.
“Đúng, đúng vậy, còn rất nhiều bài khác, Người có thể… có thể làm lại”.
Nguyệt tiếp tục lật những trang tiếp theo, chiến thuật của cô bây giờ là sẽ tìm những trường hợp giống như lần kết đúng, từng chút từng chút gom góp tiền vàng. Thiềm Sư cũng đã lấy lại sự vui vẻ.
Thật ra, ông vui vì một phần mình có thể quay về thân phận quản gia kiêm quân sư một cách chính thức cho Nguyệt Tiên. Đúng rồi, ông là một quân sư đầy lão luyện cơ mà, trước đó do không biết Nguyệt có thể thi phép kiểu gì nhưng nhìn vào sự việc vừa rồi ông lại có niềm tin đây rồi sẽ là một vị tiên quân đầy phép nhiệm màu, ông phải giúp cô đạt được đến ngôi vị đó, biết đâu đó cũng là cách để ông khôi phục linh lực cho chính mình.
Nhưng Thiềm Sư bất giác nhìn vào cơ thể đang run run của Nguyệt, có vẻ cô đã dùng năng lượng khá nhiều nên đang thấm mệt. Trong Rương Công Đức lúc này đã có mười tám đồng vàng, trong cơ thể người phàm của Nguyệt mà làm được như vậy thì sợ là cố thêm sẽ không ổn, mà cô cũng không thể cứ dùng máu mình mãi được. “Chủ nhân, Người nên nghỉ ngơi một chút”.
“Thiềm Sư, cháu không sao. Cháu có thể tiếp tục một chút, chỉ hai đồng nữa thôi”.
“Vậy… vậy… vậy lão nô đi tìm chút gì lót dạ cho Người, cũng đến tối rồi”.
Nói rồi Thiềm Sư đứng dậy mở cửa ra ngoài. Nguyệt lúc này mới chợt nhận thức rằng vậy là cô đã có một ngày làm việc chính thức nơi Nguyệt Phủ.
Updated 45 Episodes
Comments
Tiểu Q
ù ôi, để viết đống này chắc b cũng phải mò đi đọc sách dữ lắm
2024-10-06
1
Sea Sells
nghe thấy vc nhàn nhưng nhàn tht hay ko thì ko chc
2024-12-04
0
Sea Sells
ước gì có sổ để ghi tên mik vs idol🙃🙃
2024-12-04
0