Chuyện 1: Suy Nghĩ - 2

Trần Nhật Mai vẫn không muốn tin là mình lại có khả năng này. Việc nghe được suy nghĩ của người khác thật quá vô lý, chắc chắn chỉ có trong tiểu thuyết. Trần Nhật Mai đoán mình đã suy nghĩ quá nhiều nên sinh ra ảo giác. Cô thấy lạ khi vừa tối qua cô đã mơ có năng lực này nhưng khi có được thì lại không tin. Có lẽ việc này cũng giống với trường hợp người ta mơ mình giàu nhất thế giới hay trở thành minh tinh bậc nhất, dù rất khao khát nhưng không có niềm tin.

Hơn nữa, những tiếng lòng của La Tuấn đều là lời cay nghiệt, sao anh lại có thể có suy nghĩ như vậy? Mặc dù cô luôn sợ La Tuấn sẽ chán ghét mình nhưng đó là chuyện của tương lai, Trần Nhật Mai biết anh đã và vẫn yêu cô. Nếu không thì với địa vị và tiền bạc của mình, La Tuấn chẳng có lý do gì để giữ một người phụ nữ thất bại như cô ở bên cạnh.

Để xác thực việc cô có thực sự có khả năng này hay không, Trần Nhật Mai quyết định làm vài thử nghiệm. Cô quan sát La Tuấn và chờ đợi suy nghĩ kế tiếp.

/Món này mình nấu có vẻ hơi nhạt, có lẽ nên cho muối vào, mà mình lỡ xài số muối cuối cùng rồi./

“Nếu anh muốn cho thêm muối thì em vẫn còn một hũ dự trữ trong góc tủ đấy. Để em lấy cho anh nhé.” Trần Nhật Mai lên tiếng.

La Tuấn ngạc nhiên ra mặt “Ồ, không cần nói mà em cũng hiểu ý anh à? Đúng là không ai hiểu rõ mình hơn vợ mình. Mà cũng có thể do anh nấu nhạt quá nên em cũng nghĩ vậy.”

“Không, em ăn nhạt vẫn thấy ngon.” Cô đáp. Lúc này Trần Nhật Mai đã tin phần nào rằng mình thật sự đọc được suy nghĩ của La Tuấn.

Để chắc chắn hơn, cô lại thử nghiệm một lần nữa.

/Ăn xong mình muốn uống một ly nước cam. Chắc tủ lạnh vẫn còn nước cam đóng chai./

Thế là Trần Nhật Mai không nói lời nào, tới tủ lạnh lấy nước cam đóng chai ra rót cho La Tuấn.

“Đúng là vợ anh là nhất, chưa cần anh nói ra đã biết anh thích thứ gì?” La Tuấn mỉm cười nói.

/Phải rồi, nếu không vì điều này thì mình có dây dưa với con thảm hại này làm gì?/

Những suy nghĩ đó khiến cô cảm thấy rất đau lòng. Cô không biết từ bao giờ mà anh có những suy nghĩ đó. Phải rồi, là từ khi anh bắt đầu có những hành động khả nghi. Giữa hai người họ vẫn không có gì khác biệt so với thời gian trước đây. Nếu có điều gì khiến anh thay đổi chỉ có thể là do sự xuất hiện của người thứ ba. Khoảng thời gian gần đây, anh bắt đầu có biểu hiện khả nghi, có lẽ đó là lúc có người bước vào cuộc đời La Tuấn.

Vẻ mặt đăm chiêu của Trần Nhật Mai rất khó coi nên La Tuấn hỏi thăm “Em làm sao thế? Đang có việc gì bận lòng sao?”

/Đúng là đồ phiền phức. Chỉ là người bán hàng online kiếm không đủ sống mà bày đặt suy tư./

Tâm trạng của cô ngày càng tồi tệ hơn. Trần Nhật Mai không biết nếu cứ tiếp tục bị dối lừa thì có tốt hơn bây giờ không.

“Em không sao, chỉ là đang nghĩ vài chuyện vu vơ.” Cô đáp, quyết định giấu việc mình đọc được suy nghĩ của anh.

“Nếu thế thì anh yên tâm rồi. Vậy anh đi làm nhé, yêu em.” La Tuấn nói và chờ cô đáp lại.

Trần Nhật Mai mải chìm trong suy nghĩ nên không để ý. La Tuấn đành lặng lẽ rời đi.

Đến lúc anh đi khỏi nhà rồi, Trần Nhật Mai ra khỏi phòng và đi dạo. Trên đường đi, cô gặp lại Đào Tuệ, cô hậu bối mà cô đã làm quen được trong lúc về thăm trường. Chuyện họ quen biết nhau rất tình cờ khi mà Trần Nhật Mai ghé phòng âm nhạc và chơi thử một bài nhạc lạ ít người biết tới. Đào Tuệ là người duy nhất trong phòng nhận ra bài hát đó và họ cùng nhau bàn về bài hát và nhạc sĩ sáng tác. Tuy không đến mức thân thiết nhưng họ có một mối quan hệ dài lâu.

“Chào chị, tình cờ quá. Sao chị lại có mặt ở đây?” Đào Tuệ giơ tay chào.

“Nhà chị ở gần đây, bây giờ chị đang đi dạo.” Trần Nhật Mai đáp.

“Ồ, hóa ra nhà chị ở đây. Chúng ta quen biết cũng lâu rồi nhưng đây là lần đầu em biết nơi chị sống đấy.” Đào Tuệ đáp.

Trần Nhật Mai cũng không biết gì về nơi ở của Đào Tuệ, cũng không biết cô làm việc ở công ty nào. Cô chỉ thấy được trên mạng xã hội của Đào Tuệ khoe những tấm bằng nhân viên xuất sắc liên tục. Đối với một nhân viên mới chưa đầy một năm kinh nghiệm như Đào Tuệ thì đây quả là thành tích của một thiên tài. Khi nhìn lại bản thân, Trần Nhật Mai cảm thấy mình thật kém cỏi, không xứng làm bạn với Đào Tuệ.

Cô cũng để ý rằng mình không đọc được suy nghĩ của người đi đường. Cả Đào Tuệ mà cô đang nói chuyện cũng không nghe được bất kì suy nghĩ nào. Đây có lẽ là khả năng đặc biệt chỉ sử dụng được với chồng cô.

“Chị đang nghĩ gì thế?” Đào Tuệ hỏi.

“Không có gì.” Trần Nhật Mai đáp.

Cảm thấy Trần Nhật Mai không có tâm trạng nói chuyện, Đào Tuệ cũng không muốn làm phiền cô đi dạo nữa “Hôm nào chúng ta đi uống cà phê để nói chuyện nhé, em đi trước đây.”

“Chào em nhé.” Trần Nhật Mai vẫy tay, cô nghĩ nếu như mình cũng xuất sắc như Đào Tuệ thì có lẽ sẽ xứng đôi với La Tuấn hơn.

Hot

Comments

Tử Hồng Liễu

Tử Hồng Liễu

Phải là Đào Tuệ trong bộ Ngôi nhà ký ức không tác giả ơi 🥹

2024-10-03

0

Tử Hồng Liễu

Tử Hồng Liễu

Ôi, đàn ông là những niềm đau 🥲

2024-10-03

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play