Mở mắt ra tôi phát hiện bản thân vẫn ở đây,khung cảnh xa lạ nhưng lại có phần quen thuộc, đây chính xác là ngôi nhà của Diệp Vân và Dịch Văn Quân đã sống. Khung cảnh này tôi đã nhìn thấy trong giấc mơ không biết bao nhiêu lần, cuộc sống hạnh phúc của họ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí tôi, trái tim tôi quặn lại như có một bàn tay mạnh mẽ bóp lấy.
Không thể quên ý định ban đầu, tôi liều mình ngồi dậy chạy ra ngoài, mong muốn được nhìn bóng dáng của Diệp Vân một lần, được thấy dáng vẻ còn sống sờ sờ của anh ấy. Vừa đi vừa kiếm tìm bóng dáng một người, ngỡ cứ tưởng bản thân còn ở trong mơ, cứ chạy cứ chạy trong vô vọng , không thể tìm thấy phương hướng. Đột nhiên trái tim tôi đập rất nhanh ,nó giống như đập vì chạy quá sức cũng giống như đập vì thấy một người. Quả là linh cảm không sai, ánh mắt tôi nhìn sang trái , hình bóng thiếu niên mặc đồ đen đứng trước một cái cây cổ thụ cao lớn, tâm thế cô đơn pha chút bi thương còn sót lại trong đôi mắt, lúc này dường như tôi đã thấu hiểu hoàn toàn tâm trạng ấy. Vốn định bước tới an ủi anh ấy thì Dịch Văn Quân xuất hiện, cô ta ôm chặt Diệp Vân trong tay, miệng không ngừng xin lỗi:
- Diệp Vân, xin lỗi chàng, là ta có lỗi với chàng và An nhi.
Nghe đến đây thôi sự tức giận trong lòng tôi như bùng nổ:
- (Tại sao chứ, một lời xin lỗi có thể có tác dụng gì, anh ấy suýt chết vì hành động của cô mà giờ đây chỉ nhận lại câu xin lỗi ư, thật nực cười làm sao.)
Dù nói vậy nhưng tôi biết rất rõ Diệp Vân sẽ tha thứ cho cô ta vì anh ấy yêu cô ta hơn tất cả, cô ta chính là ánh sáng của cuộc đời anh ấy. Cũng chính là người đưa anh ấy đến hạnh phúc rồi lại dập tắt nó, điều này không thể tha thứ được.
Vốn định bước tới mắng cô ta một trận cho thoả cơn tức thì đột nhiên có cái gì đó túm lấy váy tôi, nhìn xuống thì phát hiện ra là Diệp An Thế. Cậu bé nắm chặt lấy rồi cất lên một tiếng: -Mẹ ơi ! An nhi đói rồi!
Nghe thấy tiếng gọi mẹ của cậu bé tôi vô cùng kinh ngạc, cùng với đó là tấm lòng xót xa không nguôi. Một cậu bé đáng yêu như vậy sao có thể lớn nên mà không có cha mẹ bên cạnh được. Nghĩ tới đây tôi càng không thể từ bỏ, tôi phải cứu được Diệp Vân cũng phải bảo vệ An Thế, để cậu bé lớn nên trong tình thương của cả cha lẫn mẹ.
Vừa dứt lời tôi liền bế cậu bé lên:
- An nhi ngoan, giờ cô sẽ đưa con về rồi nấu đồ ăn ngon cho con nhé, được không?
An Thế ôm chặt lấy cổ tôi, liên tục gọi mẹ, tôi cũng ôm thật chặt lấy cậu bé để truyền đến hơi ấm :
- Mẹ đây!
Một tiếng trả lời từ người mẹ không cùng huyết thống này lại khiến cậu bé cười vui vẻ đến vậy, điều này làm tôi hiểu ra thời gian Dịch Văn Quân rời đi đã khiến An Thế buồn như thế nào. Tôi ôm cậu bé trở lại ngôi nhà nhỏ ấy ,nhẹ nhàng đặt thằng bé xuống ghế , sau đó bản thân xuống bếp nấu chút cháo , trong bếp ngoại trừ gạo cùng 1 ít rau thì hầu như không còn gì khác, nên tôi chỉ đành nấu chút cháo đường cho thằng bé. Vừa bê lên thằng bé cười tươi rồi ôm lấy cổ tôi thủ thỉ:
- An nhi cảm ơn mẹ.
Vừa dứt lời thằng bé lại nói tiếp:
- Sao mẹ đi lâu thế, An nhi và cha chờ mẹ lâu lắm rồi. Hôm trước cha còn bị người ta đánh nữa. Mẹ đừng đi nữa nhé! An nhi hứa sẽ ngoan.
Câu nói thủ thỉ của thằng bé đã hoàn toàn chạm tới trái tim tôi, nước mắt không ngừng chảy ra, tôi vừa ôm thằng bé vừa khóc thật lớn. Trước giờ tôi chưa từng cảm nhận được cảm xúc như bây giờ. Một cậu bé 4 tuổi lại có thể nói câu đau lòng như vậy. Không biết Diệp Vân đã một mình nuôi dạy thằng bé như thế. Có lẽ người mệnh khổ sẽ nuôi dạy ra một người con hiểu chuyện, hiểu chuyện đến đau lòng.
Sau khi đã khóc được một lúc ,tôi nhẹ nhàng lau nước mắt lấy bát cháo bên cạnh bón cho thằng bé. Sau khi ăn xong tôi đã ru thằng bé ngủ, bước ra ngoài thì thấy Diệp Vân đã đứng đó từ bao giờ, tôi nhẹ nhàng bước tới. Diệp Vân chưa để tôi kịp nói gì , anh ấy đã ngay lập tức bóp cổ tôi,ép tôi vào gốc cây gần đó và hỏi:
- Cô là ai? Đến đây có mục đích gì? Muốn mạng của ta sao? Bọn chúng cho cô những gì để cô to gan như vậy , bản thân không có chút pháp lực nào cũng dám tới đây nộp mạng.
Vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần để có thể nói chuyện với anh ấy một cách bình thường nhưng xem ra không được rồi. Anh ấy là người đa nghi, lại đang trong tình trạng nhập ma có lẽ sẽ không nghe giải thích. Vậy đành phải nói thật thôi:
- Tôi tên Lam Nguyệt, là một tiên nữ được trời phái xuống cứu anh, anh tin không?
Anh ấy nghiêng mặt giận dữ , nhìn thẳng tôi mà nói:
- Cô nghĩ tôi tin không? ( tay siết mạnh vào cổ tôi) Nói! Cô là ai?
Biết không thể nói đùa cho qua được nữa tôi liền bịa một thân phận cho bản thân:
- Tôi tên Lam Nguyệt, là một cô nương bình thường, vô tình biết được chuyện của huynh nên tới đây để giúp đỡ.
- Tôi biết huynh không tin nhưng tôi thật sự muốn cứu huynh, cứu An nhi. Huynh không tin cũng không sao nhưng huynh phải tin tôi sẽ không làm hại huynh và An nhi.
Để huynh ấy buông lỏng cảnh giác , tôi nhẹ nhàng kéo tay huynh ấy vào trong nhà rồi chỉ vào An nhi:
- Thằng bé ngủ rồi, ban nãy còn gọi tôi là mẹ, nếu bây giờ huynh giết tôi thì thằng bé sẽ đau lòng lắm đó! ( Hai mắt tôi tỏ ra vẻ đáng yêu , vô hại xem huynh ấy có mềm lòng không.)
Updated 64 Episodes
Comments
Naomi Leon
Truyện hay quá tác ơi, đọc mãi không chán đó!
2024-09-03
1