Chương 3 : Gặp gỡ An Nhi

Mở mắt ra tôi phát hiện bản thân vẫn ở đây,khung cảnh xa lạ nhưng lại có phần quen thuộc, đây chính xác là ngôi nhà của Diệp Vân và Dịch Văn Quân đã sống. Khung cảnh này tôi đã nhìn thấy trong giấc mơ không biết bao nhiêu lần, cuộc sống hạnh phúc của họ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí tôi, trái tim tôi quặn lại như có một bàn tay mạnh mẽ bóp lấy.

Không thể quên ý định ban đầu, tôi liều mình ngồi dậy chạy ra ngoài, mong muốn được nhìn bóng dáng của Diệp Vân một lần, được thấy dáng vẻ còn sống sờ sờ của anh ấy. Vừa đi vừa kiếm tìm bóng dáng một người, ngỡ cứ tưởng bản thân còn ở trong mơ, cứ chạy cứ chạy trong vô vọng , không thể tìm thấy phương hướng. Đột nhiên trái tim tôi đập rất nhanh ,nó giống như đập vì chạy quá sức cũng giống như đập vì thấy một người. Quả là linh cảm không sai, ánh mắt tôi nhìn sang trái , hình bóng thiếu niên mặc đồ đen đứng trước một cái cây cổ thụ cao lớn, tâm thế cô đơn pha chút bi thương còn sót lại trong đôi mắt, lúc này dường như tôi đã thấu hiểu hoàn toàn tâm trạng ấy. Vốn định bước tới an ủi anh ấy thì Dịch Văn Quân xuất hiện, cô ta ôm chặt Diệp Vân trong tay, miệng không ngừng xin lỗi:

- Diệp Vân, xin lỗi chàng, là ta có lỗi với chàng và An nhi.

Nghe đến đây thôi sự tức giận trong lòng tôi như bùng nổ:

- (Tại sao chứ, một lời xin lỗi có thể có tác dụng gì, anh ấy suýt chết vì hành động của cô mà giờ đây chỉ nhận lại câu xin lỗi ư, thật nực cười làm sao.)

Dù nói vậy nhưng tôi biết rất rõ Diệp Vân sẽ tha thứ cho cô ta vì anh ấy yêu cô ta hơn tất cả, cô ta chính là ánh sáng của cuộc đời anh ấy. Cũng chính là người đưa anh ấy đến hạnh phúc rồi lại dập tắt nó, điều này không thể tha thứ được.

Vốn định bước tới mắng cô ta một trận cho thoả cơn tức thì đột nhiên có cái gì đó túm lấy váy tôi, nhìn xuống thì phát hiện ra là Diệp An Thế. Cậu bé nắm chặt lấy rồi cất lên một tiếng: -Mẹ ơi ! An nhi đói rồi!

Nghe thấy tiếng gọi mẹ của cậu bé tôi vô cùng kinh ngạc, cùng với đó là tấm lòng xót xa không nguôi. Một cậu bé đáng yêu như vậy sao có thể lớn nên mà không có cha mẹ bên cạnh được. Nghĩ tới đây tôi càng không thể từ bỏ, tôi phải cứu được Diệp Vân cũng phải bảo vệ An Thế, để cậu bé lớn nên trong tình thương của cả cha lẫn mẹ.

Vừa dứt lời tôi liền bế cậu bé lên:

- An nhi ngoan, giờ cô sẽ đưa con về rồi nấu đồ ăn ngon cho con nhé, được không?

An Thế ôm chặt lấy cổ tôi, liên tục gọi mẹ, tôi cũng ôm thật chặt lấy cậu bé để truyền đến hơi ấm :

- Mẹ đây!

Một tiếng trả lời từ người mẹ không cùng huyết thống này lại khiến cậu bé cười vui vẻ đến vậy, điều này làm tôi hiểu ra thời gian Dịch Văn Quân rời đi đã khiến An Thế buồn như thế nào. Tôi ôm cậu bé trở lại ngôi nhà nhỏ ấy ,nhẹ nhàng đặt thằng bé xuống ghế , sau đó bản thân xuống bếp nấu chút cháo , trong bếp ngoại trừ gạo cùng 1 ít rau thì hầu như không còn gì khác, nên tôi chỉ đành nấu chút cháo đường cho thằng bé. Vừa bê lên thằng bé cười tươi rồi ôm lấy cổ tôi thủ thỉ:

- An nhi cảm ơn mẹ.

Vừa dứt lời thằng bé lại nói tiếp:

- Sao mẹ đi lâu thế, An nhi và cha chờ mẹ lâu lắm rồi. Hôm trước cha còn bị người ta đánh nữa. Mẹ đừng đi nữa nhé! An nhi hứa sẽ ngoan.

Câu nói thủ thỉ của thằng bé đã hoàn toàn chạm tới trái tim tôi, nước mắt không ngừng chảy ra, tôi vừa ôm thằng bé vừa khóc thật lớn. Trước giờ tôi chưa từng cảm nhận được cảm xúc như bây giờ. Một cậu bé 4 tuổi lại có thể nói câu đau lòng như vậy. Không biết Diệp Vân đã một mình nuôi dạy thằng bé như thế. Có lẽ người mệnh khổ sẽ nuôi dạy ra một người con hiểu chuyện, hiểu chuyện đến đau lòng.

Sau khi đã khóc được một lúc ,tôi nhẹ nhàng lau nước mắt lấy bát cháo bên cạnh bón cho thằng bé. Sau khi ăn xong tôi đã ru thằng bé ngủ, bước ra ngoài thì thấy Diệp Vân đã đứng đó từ bao giờ, tôi nhẹ nhàng bước tới. Diệp Vân chưa để tôi kịp nói gì , anh ấy đã ngay lập tức bóp cổ tôi,ép tôi vào gốc cây gần đó và hỏi:

- Cô là ai? Đến đây có mục đích gì? Muốn mạng của ta sao? Bọn chúng cho cô những gì để cô to gan như vậy , bản thân không có chút pháp lực nào cũng dám tới đây nộp mạng.

Vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần để có thể nói chuyện với anh ấy một cách bình thường nhưng xem ra không được rồi. Anh ấy là người đa nghi, lại đang trong tình trạng nhập ma có lẽ sẽ không nghe giải thích. Vậy đành phải nói thật thôi:

- Tôi tên Lam Nguyệt, là một tiên nữ được trời phái xuống cứu anh, anh tin không?

Anh ấy nghiêng mặt giận dữ , nhìn thẳng tôi mà nói:

- Cô nghĩ tôi tin không? ( tay siết mạnh vào cổ tôi) Nói! Cô là ai?

Biết không thể nói đùa cho qua được nữa tôi liền bịa một thân phận cho bản thân:

- Tôi tên Lam Nguyệt, là một cô nương bình thường, vô tình biết được chuyện của huynh nên tới đây để giúp đỡ.

- Tôi biết huynh không tin nhưng tôi thật sự muốn cứu huynh, cứu An nhi. Huynh không tin cũng không sao nhưng huynh phải tin tôi sẽ không làm hại huynh và An nhi.

Để huynh ấy buông lỏng cảnh giác , tôi nhẹ nhàng kéo tay huynh ấy vào trong nhà rồi chỉ vào An nhi:

- Thằng bé ngủ rồi, ban nãy còn gọi tôi là mẹ, nếu bây giờ huynh giết tôi thì thằng bé sẽ đau lòng lắm đó! ( Hai mắt tôi tỏ ra vẻ đáng yêu , vô hại xem huynh ấy có mềm lòng không.)

Hot

Comments

Naomi Leon

Naomi Leon

Truyện hay quá tác ơi, đọc mãi không chán đó!

2024-09-03

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn anh ấy có kết cục khác
2 Chương 2: Cuộc đời bi thảm của anh ấy
3 Chương 3 : Gặp gỡ An Nhi
4 Chương 4: Vân Ca! Ta sẽ ở bên huynh
5 Chương 5 : Tình yêu và Tình bạn
6 Chương 6: Lam Nguyệt!
7 Chương 7: Truy sát
8 Chương 8 : Cứu Vân Ca!
9 Chương 9: Ta.. hôn huynh ấy rồi!
10 Chương 10: Bóng đêm đã tan, ánh sáng có trở lại?
11 Chương 11: Chiến tranh lạnh
12 Chương 12: Rung động
13 Chương 13: Mình...Yêu huynh ấy
14 Chương 14: Ta là Diệp Thiếu Phu Nhân
15 Chương 15: Đôi cẩu nam nữ tới rồi
16 Chương 16: Trong cơn say
17 Chương 17: Diệp Anh Nhi!
18 Chương 18: Cứu muội ấy!
19 Chương 19: Vị hôn thê?
20 Chương 20: Gặp lại Phụ Mẫu?
21 Chương 21: Không tìm thấy cô ấy
22 Chương 22: Kế hoạch báo thù
23 Chương 23: Hỷ phục.
24 Chương 24: Huynh nghe ta giải thích
25 Chương 25: Trở về
26 Chương 26: Cướp đoạt
27 Chương 27: Các người dám sao?
28 Chương 28: Chuẩn bị...
29 Chương 29: Cướp hôn
30 Chương 30: Mẹ nào con nấy
31 Chương 31: Cô ấy giận rồi
32 Chương 32: Không biết dỗ
33 Chương 33: Từ bỏ đâu dễ vậy!
34 Chương 34: Luyện " Thu hồn đan"
35 Chương 35: Lại tìm vợ
36 Chương 36: Gặp gỡ Hậu Mỹ
37 Chương 37: Vô ngục
38 Chương 38: Tới rồi!
39 Chương 39: Đồng sinh cộng tử
40 Chương 40: Ma cung
41 Chương 41: Bờ vực Quỷ giới
42 Chương 42: Nụ hôn đầu tiên
43 Chương 43: Hai người họ mất tích rồi!
44 Chương 44: Bạt Ma
45 Chương 45: Ai mới là Chủ
46 Chương 46: Mẹ xin lỗi!
47 Chương 47: Ta đồng ý!
48 Chương 48: Nam nhân của bổn cô nương
49 Chương 49 Mỹ nhân đứng đầu chúng sinh
50 Chương 50: Bạt Ma - Diệp Anh Nhi
51 Chương 51: Yêu hay hận
52 Chương 52: " Xin lỗi...ta tới muộn rồi!"
53 Chương 53: Bất lực
54 Chương 54: Cầu hôn
55 Chương 55: Chuẩn bị
56 Chương 56: Cẩn thận muội phá hôn sự của huynh đấy!
57 Chương 57: Phu Nhân làm Chủ, ta nghe nàng!
58 Chương 58:Tại sao?
59 Chương 59: Ngày Đại Hôn
60 Chương 60: Gia đình sum vầy
61 Chương 61: Đại hôn ở Ma giới
62 Chương 62: Ma khí nhập thân
63 Chương 63: Anh nhi phát hiện
64 Chương 64: Trở về lần đầu
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn anh ấy có kết cục khác
2
Chương 2: Cuộc đời bi thảm của anh ấy
3
Chương 3 : Gặp gỡ An Nhi
4
Chương 4: Vân Ca! Ta sẽ ở bên huynh
5
Chương 5 : Tình yêu và Tình bạn
6
Chương 6: Lam Nguyệt!
7
Chương 7: Truy sát
8
Chương 8 : Cứu Vân Ca!
9
Chương 9: Ta.. hôn huynh ấy rồi!
10
Chương 10: Bóng đêm đã tan, ánh sáng có trở lại?
11
Chương 11: Chiến tranh lạnh
12
Chương 12: Rung động
13
Chương 13: Mình...Yêu huynh ấy
14
Chương 14: Ta là Diệp Thiếu Phu Nhân
15
Chương 15: Đôi cẩu nam nữ tới rồi
16
Chương 16: Trong cơn say
17
Chương 17: Diệp Anh Nhi!
18
Chương 18: Cứu muội ấy!
19
Chương 19: Vị hôn thê?
20
Chương 20: Gặp lại Phụ Mẫu?
21
Chương 21: Không tìm thấy cô ấy
22
Chương 22: Kế hoạch báo thù
23
Chương 23: Hỷ phục.
24
Chương 24: Huynh nghe ta giải thích
25
Chương 25: Trở về
26
Chương 26: Cướp đoạt
27
Chương 27: Các người dám sao?
28
Chương 28: Chuẩn bị...
29
Chương 29: Cướp hôn
30
Chương 30: Mẹ nào con nấy
31
Chương 31: Cô ấy giận rồi
32
Chương 32: Không biết dỗ
33
Chương 33: Từ bỏ đâu dễ vậy!
34
Chương 34: Luyện " Thu hồn đan"
35
Chương 35: Lại tìm vợ
36
Chương 36: Gặp gỡ Hậu Mỹ
37
Chương 37: Vô ngục
38
Chương 38: Tới rồi!
39
Chương 39: Đồng sinh cộng tử
40
Chương 40: Ma cung
41
Chương 41: Bờ vực Quỷ giới
42
Chương 42: Nụ hôn đầu tiên
43
Chương 43: Hai người họ mất tích rồi!
44
Chương 44: Bạt Ma
45
Chương 45: Ai mới là Chủ
46
Chương 46: Mẹ xin lỗi!
47
Chương 47: Ta đồng ý!
48
Chương 48: Nam nhân của bổn cô nương
49
Chương 49 Mỹ nhân đứng đầu chúng sinh
50
Chương 50: Bạt Ma - Diệp Anh Nhi
51
Chương 51: Yêu hay hận
52
Chương 52: " Xin lỗi...ta tới muộn rồi!"
53
Chương 53: Bất lực
54
Chương 54: Cầu hôn
55
Chương 55: Chuẩn bị
56
Chương 56: Cẩn thận muội phá hôn sự của huynh đấy!
57
Chương 57: Phu Nhân làm Chủ, ta nghe nàng!
58
Chương 58:Tại sao?
59
Chương 59: Ngày Đại Hôn
60
Chương 60: Gia đình sum vầy
61
Chương 61: Đại hôn ở Ma giới
62
Chương 62: Ma khí nhập thân
63
Chương 63: Anh nhi phát hiện
64
Chương 64: Trở về lần đầu

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play