Câu nói " đợi cháu 20 tuổi chú sẽ cho cháu làm phù dâu, chú sẽ lấy cô Yên Tịch làm vợ" như bổ nát thứ tình cảm mỏng manh của cô gái mới lớn, cô cho rằng chú là người yêu quý mình nhất, tại sao chú lại lấy người khác. Chú từng hứa với cô " chú sẽ không có người phụ nữ khác ngoài cháu, cháu là duy nhất là ngoại lệ của cuộc đời chú" vậy giờ tại sao chú lại nuốt lời?
Cô thẫn thờ đi về phòng mình, cô không tin là chú có thể không thích cô
"Chú cứ đợi đấy, rồi sẽ có một ngày chú phải quỳ dưới chân cháu"
...----------------...
Hôm nay là sinh nhật tròn 18 tuổi của Mạn Uyển Đồng, cô háo hức vì mình đã tròn 18 tuổi mình có thể kết hôn với chú được rồi, suy nghĩ của cô đúng là không thay đổi được. Yêu người hơn mình 14 ư?
"Đồng Đồng, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cháu, cháu muốn chú tặng cháu cái gì? " Mạn Kiêu ngồi ở ghế sofa tay vẫn bấm máy tính làm việc, mặt anh hơi hướng tới chỗ Uyển Đồng đang đứng
"Cháu muốn kết hôn với chú!"
"Cháu có biết mình đang nói gì không?" Mạn Kiêu châm thiếu thuốc bên cạnh lên, thở ra màn khói mờ nhạt che đậy gương mặt anh tú của hắn
"Cháu biết, cháu đã đủ 18 tuổi rồi,chúng ta đâu phải máu mủ ruột thịt gì đâu mà phải sợ?" Uyển Đồng vẫn đứng đó trả lời câu hỏi của Mạn Kiêu một cách kiêu ngạo như thể cô đã là người lớn
"Không phải máu mủ? Chú nuôi cháu từ 9 tuổi đến bây giờ, cháu biết từ lâu chú coi cháu là cháu ruột thịt của mình rồi không?" Mạn Kiêu hơi bực mình nhưng vẫn nói chuyện từ từ với Uyển Đồng, anh chưa bao giờ nổi nóng hay quát mắng với Uyển Đồng từ lúc nhận nuôi cô đến bây giờ
Nói xong Mạn Kiêu bỏ đi chỉ để lại một câu " Thích món quà gì thì nhắn cho chú, đừng đi quá trớn"
Phòng khách thiết kế theo phong cách Châu Âu chỉ còn mỗi Uyển Đồng đứng đó, tại sao mình lại không được lấy chú? Chú không thích mình sao?
Cô cầm điện thoại lên tay nhắn với Mạn Kiêu " cháu thích đàn piano" rồi thở dài bước lên phòng
Thật sự cô giờ rất xinh đẹp, da dẻ trắng hồng như hồi còn bé không thay đổi, đôi mắt long lanh biết nói, chiếc mũi kìa được thừa hưởng từ ông Lục Chiêu.
Nhiều năm rồi cô cũng đã dần quen với ông bố mất tích của mình, 9 năm sinh nhật cô ông không có mặt, 9 năm lễ tết cũng không thấy ông ở bên cô. Đang mải suy nghĩ thì tiếng gõ cửa bên ngoài làm cô sựt tỉnh
"Tiểu thư, cậu chủ đã chuẩn bị trang phục cho cô, bảo tôi mang lên, tiểu thư xem có vừa không" Bác quản gia này cũng như thành viên trong Lăng Viên, bác đã chăm sóc cho Mạn Kiêu từ thời cậu còn ở phủ chính - nhà của bố mẹ Mạn Kiêu, thời mà Mạn Kiêu còn cởi trần tắm mưa
"Cháu cảm ơn bác nhiều nhiều" cô ôm lấy bác quản gia, ngoài Mạn Kiêu yêu thương cô ra, thì bác quản gia cũng yêu thương cô không kém
Cô mặc lên mình chiếc váy trắng tinh, đính điểm cx là mấy viên ngọc trai lấy lánh, nhìn cô giờ như một nằng công chú chỉ đợi hoàng từ của mình đến đón đi trẩy hội
Mạn Kiêu tổ chức sinh nhật cho cô thật hoành tráng, từ ngoài Lăng Viên đã được treo đèn, ở cổng thì có mấy bông hoa bồng. Anh mời mọi người trong gia tộc Mạn đến để dự sinh nhật của bé con của anh.
"Cháu thích chứ" Mạn Kiêu đưa tay trờ đầu cô
"Dạ thích"
"Hôm nay cháu đẹp lắm, sau hôm nay cháu là người trưởng thành rồi"
Cô mặc chiếc váy trắng, tô thêm chút son là thành mỹ nữ Thượng Hải rồi
Buổi tiếc bắt đầu, mọi người đến bên cô chúc hạnh phúc, thành công, xinh đẹp không quên là những món quà dù không to lớn như giá trị tinh thần thì vô vàn lớn
Cô được Mạn Kiêu nhận làm cháu, anh phải nhận ngàn lời chửi mắng thì Mạn phu nhân, tự nhiên nhặt đâu đứa bé rồi về nuôi nó? Mạn lão gia cũng không kém. Nhưng dần dần mọi người thấy cô bé vừa xinh ngoan lại học giỏi biết phép tắc trên dưới thì đã thay thôi cái nhìn về đứa cháu nuôi rơi rớt này
"Đồng Đồng, chú cũng có quà tặng cháu" Mạn Kiêu dẫn Uyển Đồng ra giữa phòng. Món quà cô được đem vào, đó là đàn piano đúng theo yêu cầu của cô đã nhắn cho Mạn Kiêu, cô cũng chỉ muốn một chiếc đàn bình thường mà Mạn Kiêu lại tặng cho cô đàn piano phiên bản dưới hạn, có khắc tên Uyển Đồng ở bên trên
"Cảm ơn chú, cháu rất thích ạ" cô nhảy lên ôm Mạn Kiêu vào lòng
Anh cũng không tranh né, Uyển Đồng cũng hay ôm Mạn Kiêu lúc cô buồn, lúc cô vui, lúc Mạn Kiêu giận cô
"Uyển Đồng cháu có muốn nhận thêm món quà théu hai không?" Mạn Kiêu tay nắm trên vai cô nói
"Dạ...Dạ có" cô nhing thẳng vào mắt Mạn Kiêu trả lời.
Từ đằng sau cô nghe thấy tiếng mọi người bàn tán " kia không phải tiểu thư họ Yên hay sao?"
Người phụ đi đến bên cạnh Mạn Kiêu, tay không phận mà khoắc tay mình qua tay Mạn Kiêu
Anh không đẩy ra? Anh không khó chịu?
"Giới thiệu với mọi người, giới thiệu với bé con đây là vợ sắp cưới của con là dì của Đồng Đồng" anh mỉm cười với người phụ nữ đó
"Chúc mừng anh Kiêu nhé"
"Chúc mừng con trai"
Tiếng mọi người chúc mừng đôi uyên ương cô đứng đối diện với họ, mặt thẫn thờ nhìn Mạn Kiêu tươi rót đi cùng với người phụ nữ đó
Vì vui mọi người lấy rượu ra uống, Mạn Kiêu là người bị chuốc rượu nhiều nhất, tiểu lượng của Mạn Kiêu uống rượu như uống nước lọc. Nhưng không hiểu sao hôm nay uống rượu mà anh cảm thấy đầu óc choàng váng, xin phép mọi người lên tầng trước. Tiệc đã tàn từ lâu mọi người cũng đã về hết chỉ còn bọn họ là ngồi đây uống rượu
Uyển Đồng đã lên phòng, thu mình trong góc tường
"Tại sao người đứng bên cạnh chú không phải là mình?"
Cô khóc, cô khóc cho mối tình mình thích hắn 7 năm. Khóc đến lúc cô thiếp đi vì mệt từ đó cô không biết gì nữa.
Cô bị đánh thức bởi giọng Mạn Kiêu gọi cô
"Uyển Đồng, thức dậy, cái này là sao"
Cô mở mắt thấy Mạn Kiêu đứng ở bên mép giường
"Sao vậy chú" cô còn ngáy ngủ, ngồi dậy nhìn Mạn Kiêu. Bên dứoi có cảm giác không quen thuộc cho lắm, cô nhìn xuống người mình. KHÔNG MẶC QUẦN ÁO. Tại sao lại vậy chứ?
Updated 61 Episodes
Comments
Tố Ngọc
Thiệt hong zậy ạ😭 đây là lần đầu tớ ra truyện còn nhiều sai sót ạ, cảm ơn cậu đã ủng hộ nha💓💓
2024-09-07
1
blue lock
Không biết phải nói sao để diễn tả truyện của tác giả tuyệt vời như thế này.
2024-09-07
1