Joong ngủ một giấc đến tối, vừa thức dậy câu đầu tiên đã hỏi đến ‘bố’ Dunk.
“Bố Dunk về rồi hả mẹ?”
“Ờ, về lâu rồi, con ngủ quá trời ngủ mà.”
“Sao mẹ không giữ bố Dunk lại ăn cơm?”
“Bố Dunk bận nên về trước rồi.”
“À. Mà khi nào bố mẹ bay?”
“Cuối tháng này. Joong muốn bay cùng bố mẹ sao?”
“Không có. Con chỉ muốn hỏi con ở lại đây một mình mà bố mẹ yên tâm hay sao thôi”
Mẹ không có anh chị em, bố thì là người Đức chính gốc, nên ở thành phố này họ chỉ có nhau, dù nhiều mối quan hệ nhưng cũng không thân thiết đến mức nhờ người ta chăm hộ con trai. Tuy đã nhờ Dunk, nhưng bố mẹ vẫn muốn xem thử trong lòng Joong nghĩ gì, bèn giả vờ nói
“Mẹ có vài người bạn, để mẹ nhờ thử xem.”
Bố hiểu ý mẹ, liền phối hợp diễn một tuồng kịch tính như phim truyền hình chiếu khung giờ vàng.
“Bố cũng có vài người bạn già neo đơn, con đến ở với họ sẵn tiện chăm sóc họ cũng tốt. Sống cùng người già học được nhiều tính tốt lắm, có thể sẽ điềm đạm bình tĩnh hơn, cũng có thể học cách chăm sóc người lớn tuổi. Với lại mấy người già đó tuy cực kỳ giàu nhưng không có con cháu, nếu con làm hài lòng họ, nói không chừng họ còn để hết tài sản cho con đó Joong”
“...hả? Xứ sở người già hả??”
“Viện dưỡng lão đó.”
Mặt Joong liền đần ra, một giây sau liền giãy nảy lên, “Con muốn ở cùng bố Dunk thôi à!!!! Con không được ở với bố Dunk thì thà ngủ ngoài đường!!!!!!”
Hai vợ chồng già có một thằng con trai nhỏ tuổi nên có phần cưng chiều, bây giờ họ nhận ra điều này cũng đã muộn, nhìn Joong giãy nảy thế kia chỉ muốn cầm chổi lông gà quất vài roi sưng mông cho nhớ đời. Nhưng từ nhỏ đến lớn chưa đánh Joong roi đòn nào, nên không có thói quen đó.
Joong không phải đứa trẻ hư, nhìn thấy thái độ bố mẹ không hài lòng, liền trầm tĩnh lại, nhỏ nhẹ xin xỏ
“Bố Dunk đang ở một mình đúng không bố? Con muốn ở cùng bố Dunk, bố có thể nói giúp con một tiếng không? Bố Dunk cũng xem như người già rồi, con có thể học được nhiều đức tính tốt, trầm tĩnh hơn, biết cách chăm sóc người già hơn.”
“Con đừng để Dunk biết con bảo cậu ấy là người già, Dunk mà biết thì con toi đời.”
“Có sao đâu. Bố Dunk sợ già không ai ưng thì cứ để đó con cưới cho.”
“...”
Bố mẹ chỉ có thể thầm mắng quý tử nhà mình đích thị là một thằng quỷ nhỏ, vừa háo sắc vừa lanh miệng, nếu nói mấy câu này trước mặt Dunk chắc chắn hậu quả khó lường. Dù sao thì thanh niên gần ba mươi tuổi bị một đứa nhóc chọc ghẹo chuyện cưới gả nhất định không dễ chịu gì.
“Bố nhờ bố Dunk đi, hồi trước bố là thầy của bố Dunk mà”
“Còn phải hỏi xem Dunk có muốn ở cùng con không.”
“Bố cứ hỏi đi, bố Dunk không chịu thì con thuyết phục cho.”
“Con cứ đòi sống đòi chết chứ thuyết phục gì.”
“Con biết thuyết phục thật mà. Bố mẹ nghĩ xem ai có thể từ chối đứa nhỏ có đôi mắt to tròn như hai hòn bi ve, sóng mũi dọc dừa cao chót vót, còn có cái môi chúm chím và chân mày lá liễu giống con.”
“Con học văn dở dữ thiệt chứ.”
Bố phun cả tiếng vùng miền mới có thể bộc lộ được hết nỗi lòng mình dành cho khả năng văn học của Joong Archen. Dù gì hắn cũng mới mười bốn tuổi, vài năm nữa có thể cải thiện.
“Để bố hỏi xem sao. Nhưng sao con thích ở cùng Dunk vậy?”
“Tại bố Dunk đẹp á bố.”
“??? Anh không hiểu lắm ???”. Ông nhìn sang mẹ của Joong, bà ấy cũng lắc đầu, nói, “Em cũng không hiểu chuyện Dunk đẹp thì liên quan gì tới chuyện hai đứa sống chung.”
Joong bình tĩnh kéo bố mẹ cùng ngồi xuống ghế, cặn kẽ giải thích, “Con là người yêu cái đẹp, bố Dunk lại đẹp như vậy, nếu sống cùng nhau thì đương nhiên con sẽ cực kỳ vui, nếu tâm trạng con vui thì tâm trạng cũng tốt, tâm trạng tốt thì việc học cũng sẽ có cải thiện. Bố mẹ nói xem đúng không?”
Hai người biết những lý lẽ kia đều là viện cớ, nhưng họ vẫn gật gù cho Joong vui, “Ờ bố mẹ hiểu rồi”
“Nhưng mà chuyện nhờ cậy này cũng khó nói, không thể nói qua điện thoại được, hay bố mẹ Joong hẹn bố Dunk đến nhà mình ăn cơm đi. Gặp mặt rồi sẽ dễ nói chuyện hơn, nếu bố Dunk từ chối thì chúng ta cùng nhau thuyết phục cũng tốt.”
Mẹ không đáp, trầm tư đi vào phòng sách. Chốc sau bố cũng vào phòng sách, hai người đứng ở hai góc phòng, trầm ngâm một lúc thì mẹ mới lên tiếng
“Anh thấy nó dẻo miệng không? Y hệt anh hồi trẻ.”
“Hồi trẻ anh hoạt bát lanh lợi, dẻo miệng hồi nào?”
“Hồi theo đuổi em đó.”
“….hình như giống thật.”
“Khi nãy nó còn đòi cưới Dunk, hồi nhỏ anh đâu có đòi cưới ai.”
“Con hơn cha là nhà có phúc mà em.”
“Là phúc thì còn đỡ, chỉ sợ thằng nhóc này gây họa thôi. Dunk có bạn trai rồi mà.”
“Nó đơn phương vài hôm cũng từ bỏ thôi. Con của anh, anh biết tính nó.”
“Em thì lại thấy bản tính nó kiên trì cố chấp giống hệt anh.”
Hai người không vội bàn chuyện Joong giống ai, nhưng tình hình trước mắt cứ để hắn sống cùng Dunk đến khi hết cấp ba sẽ đón hắn về Đức. Khi đó Joong Archen muốn trốn cũng khó.
Tối đó, mọi người bàn về chuyện nhờ Dunk trông chừng Joong trong thời gian họ không ở bên cạnh. Dunk là người nghiêm túc nhưng không khó thương lượng, trước đây cậu được bố của Joong Archen giúp đỡ nhiều nên cũng không có ý định từ chối chuyện trông con trai cho bọn họ. Dù gì Joong Archen cũng đã là một thiếu niên trong độ tuổi trưởng thành, không phải đứa nhóc mới 2-3 tuổi, khóc đòi ăn đòi bú, cậu đương nhiên rất sẵn lòng.
Dunk chưa từng có ý định từ chối, nhưng bố mẹ Joong đã dặn trước là phải giả vờ từ chối, hoặc lưỡng lự một chút. Cậu nghe lời họ, diễn một chút đã thấy Joong mếu máo năn nỉ
“Bố Dunk, Joong muốn ở cùng bố Dunk. Joong hứa sẽ ngoan mà, sẽ nghe lời bố Dunk, không chọc giận bố Dunk đâu. Bố Dunk đừng ghét Joong, cho Joong ở cùng bố Dunk nha?”
Đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, môi tều ra vì nhịn khóc, mặt mếu máo làm người ta vừa thấy thương lại vừa buồn cười. Dunk không hùa theo bố mẹ Joong để chọc hắn nữa, gật đầu đáp
“Ừm”
Dưới bàn liền bị bố của Joong đạp chân một cái, lại phải thêm chút tình cảm, nói thêm, “Joong nhớ phải ngoan là được.”
“Dạ Joong hứa!”
Nhưng lại bị mẹ của Joong chau mày ra hiệu không được mềm yếu trước Joong. Cậu không biết vợ chồng này có thật sự hiểu ý của nhau không, người thì muốn chiều chuộng con trai, người lại muốn cứng rắn răn dạy. Cậu đành cư xử như bình thường, không nghe theo lời của ai.
“Joong”
“Dạ bố Dunk?”
“Ở cùng tôi không dễ, coi chừng hối hận.”
“Không hối hận đâu, Joong muốn ở cùng bố Dunk nhất!”
Bố mẹ Joong đều biết con trai mình cực kỳ thích Dunk, đứa nhóc này thích ở cùng cậu còn hơn ở cùng với bố mẹ ruột.
“Em nhìn xem Joong thích em chưa kìa”
“Trẻ con thích mấy món đồ bóng bẩy thôi. Em không tốt lành gì đâu.”
“Em biết Joong còn trẻ con thì cứ để nó mơ mộng đi, đừng đập tan mộng tưởng của nó.”
“Em không hứa đâu. Nhưng em đã nhận lời thì chắc chắn sẽ chăm sóc nhóc này đến khi tốt nghiệp, em không hứa có thể chăm sóc nó tốt chỉ có thể đảm bảo không để nó sứt mẻ gì thôi.”
“Nó cãi lời thì em cứ thoải mái đánh. Trẻ con ở tuổi này thì nhất định phải thẳng tay dạy dỗ, em không cần sợ mất lòng anh chị.”
Dunk cực kỳ thật thà đáp, “Em còn lo cho mình chưa xong, sao dám dạy một đứa nhóc đây?”
“Không cần khiêm tốn nha.”
Joong ở bên cạnh lắp ráp lego, không đầu không đuôi hí hửng chen lời, “Phải đó, bố Dunk cực kỳ giỏi, đừng khiêm tốn nha\~”
Updated 61 Episodes
Comments
Giung
Tôi nghĩ ngay tới bài văn miêu tả mẹ hoặc cô giáo hồi tiểu học. Rốt cục cưng 15 tuổi hay 5 tuổi vậy Joong 🤣
2024-09-26
2
•Băng Nhi• •Taekook•
cha nội đỉnk quá
2025-03-02
0
•Băng Nhi• •Taekook•
cha nọi ơi!!
2025-03-02
0