Chương 2.

Hàn Mặc được người giúp việc nhà hắn nấu bữa sẵn cho, hai người ngồi đối diện nhau, Cảnh Ninh tiếp tục uống ca-fe, cậu dùng bữa sáng, hai người không ai nói chuyện với nhau.

Đến gần 8h sáng, hắn hỏi cậu:”Có muốn lên công ty bố tớ chơi chút không?”

Hàn Mặc liền hỏi:”Được à?”

Cảnh Ninh nói ngay:”Có thể, miễn đừng đi lung tung, muốn gì nói tớ, tớ sẽ đi mua cho cậu”

Hàn Mặc đồng ý ngay, cậu nói:”Được, đi, nhớ mua đồ ngọt cho tớ”

Cảnh Ninh tức thì nói:”Đương nhiên sẽ mua cho cậu, mau đi thôi”

Hai người một trước một sau bước vào công ty, nhân viên tức thì xôn xao bàn tán, tay Cảnh Ninh còn xách theo vài bịch đồ ngọt cho Hàn Mặc, cậu đi bên cạnh hắn, bấm điện thoại.

Cảnh Ninh nói với cậu:”Đừng nhìn điện thoại, chú ý đường đi”

Hàn Mặc “ồ” một tiếng rồi nhanh chóng cất điện thoại vào túi, Cảnh Ninh hỏi cậu:”Cậu định đến trường nào?”

Hàn Mặc trả lời hắn:”Đại học kinh tế”

Cảnh Ninh liền nói:”Mặc rất giỏi nhỉ? Chắc là tuyển thẳng ở những đại học đứng top”

Hàn Mặc trả lời hắn:”Quả thật là trường top có đến mời tớ, hẳn ba trường, trong đó một trong số đó nằm trong top 5 thế giới, so với hai trường top quốc gia nhưng chỉ nằm ở hạng một hạng hai thì cao hơn nhiều. Nhưng tớ đã sớm dự định không vào trường top mà học kinh tế rồi”

Cảnh Ninh hỏi cậu:”Cậu nghĩ gì về nó?”

Hàn Mặc trả lời:”Có mác trường top vào không dễ, điểm có thủ khoa cũng chưa chắc nhận được một slot, mỗi năm nhận không quá ba trăm sinh viên, nhưng quốc gia lại còn hơn tỷ người, nói chung thì tớ vào không thì người khác sẽ vào, coi như nhường slot thôi, dù sao tớ cũng không có hứng thú với trường top lắm”

Cảnh Ninh nghe cậu nói mà bật cười, hắn nói:”Mặc, cậu vẫn như trước không đổi”

Hàn Mặc nói với hắn:”Đương nhiên rồi”

Sau đó cậu nói với hắn:”Ninh, tớ vẫn luôn như vậy, hơn nữa từ trước đến nay tớ luôn chỉ có cậu là bạn thân, bạn thân nhất của tớ, cậu không tìm thấy người bạn nào tốt hơn tớ đâu”

Cảnh Ninh cười trừ, hắn nói:”Hiển nhiên rồi, Mặc tốt nhất trên đời này mà”

Hắn hỏi cậu:”Nếu như....nếu như thích một người, nhưng lại thấy đối phương không thích mình thì có nên thổ lộ không?”

Hắn mở cửa phòng làm việc, hai người đi vào, cậu xà xuống ghế ngồi xuống rồi mới trả lời:”Phải xem tính cách đối phương đã, nếu thổ lộ tình cảm mà bị từ chối thì có hai kiểu người, một là chê bai cậu thế này thế nọ, hai là nói xin lỗi với cậu rồi nói bản thân không thích cậu”

Sau đó cậu hỏi:”Ninh thích ai rồi sao? Cô gái nào vậy?”

Cảnh Ninh lắc đầu nói:”Không phải, là con trai, thích rất lâu rồi”

Hàn Mặc “ồ” một tiếng rồi hỏi:”Có đẹp trai hơn tớ không?”

Cảnh Ninh nhìn cậu, hắn mỉm cười trả lời:”Không biết nữa, tớ không biết nói thế nào”

Hàn Mặc liền nói:”Cậu nói như vậy là không tốt đâu Ninh, trong mắt một người thì người mình thích lúc nào cũng đẹp nhất cả”

Cảnh Ninh gượng cười, hắn nói:”Nhưng mà....tớ thật sự không muốn so sánh cậu với “người kia”, tuy “người đó” là người tớ thích nhưng cậu là bạn thân của tớ”

Hàn Mặc khẽ nghiêng đầu, hắn sau đó hỏi cậu đột ngột:”Cậu thích con trai hay con gái?”

Hàn Mặc trả lời hắn:”Có lẽ là tớ thích nam đi, nhưng tớ chưa từng hẹn hò hay yêu đương với ai cả, cũng chưa từng đơn phương ai, chủ yếu là họ tỏ tình và tớ từ chối, nam có nữ có”

Cảnh Ninh hơi im lặng sau đó hỏi cậu:”Nếu như tớ tỏ tình thì sao?”

Hàn Mặc rơi vào trầm ngâm sau đó trả lời:”Còn phải xem đã, cậu khác với họ, tớ với họ không thân thiết tớ không dám để họ theo đuổi tớ, nhưng tớ và cậu là bạn thân thiết, nếu như cậu tỏ tình thực tớ sẽ để cậu theo đuổi thử”

Nhưng sau đó cậu nói thêm:”Nhưng cậu có người mình thích rồi mà, đó cũng đâu phải tớ đâu”

Cảnh Ninh không trả lời, hắn nói:”Ngồi chơi đi, tớ có lịch họp, có chuyện gì nhớ gọi cho tớ, tớ sẽ nghe máy ngay”

Hàn Mặc gật gật đầu, Cảnh Ninh sau đó rời đi. Nửa tiếng sau, cuộc họp chưa kết thúc thì cánh cửa vang lên tiếng gõ, Hàn Mặc nói to:”Cảnh tổng đi họp rồi, không có ở đây đâu”

Đối phương trực tiếp mở cửa xông vào nổi giận đùng đùng nhìn cậu, là một cô gái, vận một chiếc váy hồng khá xinh xắn, cậu nói với đối phương:”Đừng có tuỳ tiện xông vào, đây không phải nhà cô đâu”

Đối phương hỏi ngay:”Cậu, cậu là cái thá gì dám lên giọng với tôi?”

Hàn Mặc không trả lời, cậu nói:”Đúng là tôi đây không là cái thá gì với vị tiểu thư đây, chí ít tôi là có sự đồng ý mới vào đây ngồi, không giống cô, không có sự cho phép đã tuỳ tiện xông vào phòng làm việc của người khác”

Đối phương nói:”Tôi là đại tiểu thư Diệp thị, là hôn thê của Cảnh tổng, tôi được phép đến”

Hàn Mặc nói ngay:”Hôn thê không phải vợ, cô vẫn chưa phải Cảnh tổng phu nhân đâu”

Tiểu thư họ Diệp nổi điên lên, muốn xông đến, Hàn Mặc rút ngay điện thoại nhanh chóng bấm gọi rồi nói:”Ê, đứng yên đó, tôi gọi cho Cảnh tổng rồi đó”

Cảnh Ninh nhanh chóng nghe máy, Hàn Mặc nói qua điện thoại:”Ninh, đại tiểu thư nhà họ Diệp đến, đang ở phòng cậu, tự xưng là hôn thê của cậu”

Cảnh Ninh nghe xong liền nói:”Tớ biết rồi, đến ngay”

Sau đó nói:”Tạm dừng cuộc họp”

Nói xong cũng nhanh chóng chạy khỏi phòng họp về phòng, Hàn Mặc nói:”Cô động thủ thử xem, tôi gọi Cảnh tổng về rồi đó”

Lời vừa dứt, Cảnh Ninh cũng nhanh chóng bước đến, ngay sau đó ra lệnh cho bảo vệ:”Đuổi cô ta ra khỏi đây cho tôi, không có sự cho phép của tôi, cô ta nửa bước không được tới gây rối”

Bảo vệ nhanh chóng đến, kéo đại tiểu thư Diệp thị đi, đối phương hét lên:”Cảnh tổng, tôi là hôn thê của anh đó”

Cảnh Ninh nhanh chóng bảo:”Tôi sẽ bảo mẹ tôi đi huỷ hôn, tôi không kết hôn với ai ngoài người tôi yêu”

Giây sau quay qua Hàn Mặc, gương mặt hoà hoãn, giọng nói cũng dịu xuống, hắn hỏi:”Không sao chứ?”

Hàn Mặc trả lời:”Không sao, suýt bị hôn thê của cậu tát vài cái thôi”

Cảnh Ninh thở dài, hắn nói:”Không sao là tốt, nhưng cậu cũng đừng cứ ngày ngày mỏ hỗn như vậy, chưa biết chừng có ngày gặp giang hồ tớ chưa tới cậu đã bị đánh không nhận ra rồi”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play