Ánh đèn đỏ xanh từ xe cảnh sát hắt lên tường tiệm điêu khắc, nhấp nháy như những mảnh vỡ của cơn ác mộng. Ái Vân đứng bất động trước con rối mới hoàn thành, đôi mắt cô như bị hút chặt vào những chi tiết tinh xảo, nhưng sâu trong lòng lại rung lên từng hồi lo sợ. Cô không ngờ mọi thứ diễn ra nhanh như vậy. Cảnh sát đã đến.
Bình tĩnh. Cô tự trấn an mình. Ái Vân đã chuẩn bị cho trường hợp này, và cô biết phải làm gì. Cô nhanh chóng thu dọn dụng cụ, che kín thi thể của Phan Thanh bằng những tấm vải thô đặt sẵn trong góc phòng. Dáng vẻ vội vàng nhưng vẫn điềm tĩnh của cô chính là kết quả của những lần phạm tội trước đây. Chỉ khác là lần này, kẻ cô giết không phải một nạn nhân tầm thường.
Tiếng gõ cửa vang lên cộc cộc, phá tan không gian yên tĩnh. Ái Vân hít một hơi thật sâu, lau sạch tay, rồi bước ra phía cửa. Lúc mở cửa, cô cố giữ vẻ mặt tự nhiên như một người thợ điêu khắc bình thường đang bối rối vì bị đánh thức giữa đêm mưa.
"Xin chào, cô là Ái Vân phải không?" Một cảnh sát trẻ đứng trước cửa, phía sau anh ta là một vài đồng đội với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Vâng, tôi là Ái Vân. Có chuyện gì xảy ra à?” Cô nở nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt không để lộ chút manh mối nào.
Viên cảnh sát liếc nhìn quanh tiệm, ánh mắt cảnh giác. “Chúng tôi đang điều tra một vụ mất tích. Cách đây không lâu, có một tín hiệu cầu cứu được phát đi rất gần khu vực này. Chúng tôi muốn hỏi cô vài câu.”
Trái tim Ái Vân đập nhanh hơn, nhưng cô giữ giọng điềm tĩnh. “Tín hiệu cầu cứu? Tôi không biết chuyện gì cả. Tôi chỉ đang làm việc trong tiệm, không nghe thấy gì ngoài tiếng mưa.”
Viên cảnh sát trẻ nhìn Ái Vân với ánh mắt dò xét. Ánh đèn pin trong tay anh ta chiếu rọi khắp căn phòng, lướt qua những con rối đứng im lìm trên kệ, gương mặt gỗ vô hồn nhưng lại sống động kỳ lạ. Đặc biệt, ánh sáng dừng lại lâu hơn trên con rối mới hoàn thành. Cô biết hắn đang bị thu hút bởi sự tinh xảo của nó.
“Con rối này thật đẹp,” anh ta khen ngợi, nhưng vẫn giữ sự nghi ngờ trong ánh mắt. “Cô làm tất cả những con rối này một mình sao?”
“Đúng vậy,” Ái Vân trả lời với vẻ tự hào giả tạo. “Tôi dành cả ngày lẫn đêm để làm việc. Con rối này là tác phẩm mới nhất của tôi.”
Viên cảnh sát gật đầu, nhưng anh ta không hề rời mắt khỏi con rối. “Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra quanh đây. Cô nhớ liên hệ với chúng tôi nếu thấy điều gì khả nghi.”
Khi nhóm cảnh sát rời đi, Ái Vân đứng thở dài nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng chưa hề tan biến. Phan Thanh không phải là một kẻ dễ đối phó, và cô biết rằng hắn đã kịp để lại một dấu vết nào đó. Việc cảnh sát xuất hiện quá nhanh chứng tỏ cuộc điều tra sẽ không dễ dàng trôi qua như những lần trước.
Bên trong căn phòng, con rối mới của Ái Vân vẫn đứng đó, yên lặng và hoàn hảo. Nhưng đôi mắt gỗ như toát lên một sự sống khác lạ, một cảm giác ghê rợn lẩn khuất sau sự tinh xảo ấy. Ái Vân không thể rời mắt khỏi nó, cảm giác rằng linh hồn của Phan Thanh đang giam cầm trong hình dáng đó, có thể đang âm thầm chống trả.
Cô cần phải cẩn trọng hơn. Đêm nay, cuộc chơi đã thay đổi, và những ngày tới sẽ không còn dễ dàng như trước. Nhưng Ái Vân biết, cô không thể dừng lại.
Kết thúc chương 2 ở tại đây.
(Nếu có khúc mắc gì khi đọc truyện thì các đọc giả cứ bình luận vào trong truyện của tôi, tôi sẽ giải đáp hết tất cả khúc mắc của các đọc giả)
Updated 66 Episodes
Comments