Ái Vân và Minh trở về từ nhà kho với chiếc vòng cổ trong tay, tâm trí họ đầy những câu hỏi chưa có lời giải. Không khí bên ngoài đã chuyển lạnh, một cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến Ái Vân rùng mình. Đêm tối bao trùm thành phố, và ánh sáng của những ngọn đèn đường yếu ớt như không đủ sức xua tan những bóng ma đang rình rập trong tâm trí cô.
“Chúng ta phải nhanh chóng đưa chiếc vòng cổ này đến sở cảnh sát,” Minh nói, giọng nói của hắn nghiêm túc. “Nó có thể là manh mối quan trọng để giải quyết những vụ án mất tích.”
Ái Vân gật đầu, nhưng lòng cô lại đầy lo lắng. Cô biết rằng việc đến sở cảnh sát có thể khiến những điều tồi tệ lộ diện. Nhưng không thể chần chừ thêm nữa, cô và Minh cần phải hành động. Họ rời khỏi quán cà phê, quyết tâm tiến về phía sở cảnh sát.
Khi đến nơi, họ thấy một khung cảnh náo nhiệt bên trong. Cảnh sát đang chạy đi chạy lại, mọi người thì thầm bàn tán. Có một vụ án lớn đang diễn ra, và ánh đèn chớp sáng từ những chiếc xe cảnh sát khiến Ái Vân cảm thấy hồi hộp.
“Chúng ta sẽ tìm gặp đội điều tra,” Minh nói, dẫn Ái Vân vào bên trong. Hắn đã quen với nơi này, và chính những bước chân của hắn mang lại cho Ái Vân cảm giác an toàn hơn.
Họ nhanh chóng tìm được một sĩ quan có vẻ nghiêm túc, ngồi trước màn hình máy tính đang chăm chú theo dõi thông tin. “Cô Ái Vân, đúng không?” người sĩ quan hỏi, nhìn cô với ánh mắt đánh giá. “Tôi đã nghe về cô. Cô có thông tin gì về các vụ án không?”
Minh gật đầu, đưa chiếc vòng cổ ra trước mặt sĩ quan. “Đây là vòng cổ của một trong những nạn nhân mất tích. Chúng tôi tìm thấy nó trong một nhà kho bỏ hoang. Tôi nghĩ nó có thể giúp các anh tìm ra manh mối.”
Sĩ quan nhìn chăm chú vào chiếc vòng cổ, sau đó gật đầu. “Cảm ơn cô. Chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra ngay lập tức.” Hắn quay lại màn hình máy tính và nhập liệu vào hệ thống.
Ái Vân cảm thấy tim mình đập mạnh. Một phần trong cô lo sợ về những gì có thể bị phát hiện, nhưng một phần khác lại thấy hy vọng. “Có lẽ chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” cô thì thầm.
Nhưng sự bình yên không kéo dài lâu. Chỉ vài phút sau, một cuộc gọi gấp đến từ đồng nghiệp của sĩ quan. “Chúng tôi vừa nhận được một tin báo. Có một vụ việc khác vừa xảy ra. Nạn nhân là một người phụ nữ. Hãy nhanh lên!”
Sĩ quan đứng phắt dậy, giọng nói đầy lo lắng. “Chúng ta phải đi ngay. Cô Ái Vân, nếu có gì phát hiện, hãy báo cho chúng tôi ngay lập tức.” Hắn không chần chừ mà nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, để lại Ái Vân và Minh đứng bơ vơ.
“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Minh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra.”
Họ quyết định theo dõi đội điều tra. Dù không có quyền lực, nhưng Ái Vân biết rằng mình có thể góp phần nào đó vào việc tìm kiếm sự thật. Họ chạy theo hướng mà các sĩ quan vừa rời đi, lòng hồi hộp không yên.
Ra đến bãi đỗ xe, họ thấy một đám đông đang tụ tập quanh một chiếc xe cảnh sát. Hơi thở của Ái Vân như bị nghẹn lại khi nhìn thấy những người điều tra đang làm việc. Mùi vị của sự hoảng loạn tràn ngập không khí, và cô cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng.
“Hãy giữ bình tĩnh,” Minh nói, nắm chặt tay cô. “Chúng ta sẽ không để điều này cản trở.”
Khi họ tiến gần hơn, một sĩ quan quay lại nhìn họ. “Cô Ái Vân? Anh Minh? Các người cũng đến đây à?” Hắn nhận ra họ, ánh mắt nghi ngờ.
“Chúng tôi… chúng tôi thấy có gì đó không ổn,” Minh nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Có chuyện gì xảy ra?”
Sĩ quan nhíu mày. “Có một nạn nhân mới. Chúng tôi chưa biết rõ thông tin, nhưng có vẻ như đây là một vụ án nối tiếp.” Hắn quay về phía chiếc xe cảnh sát, và Ái Vân cảm thấy sự lo lắng càng thêm dâng cao.
Bên trong xe, một người phụ nữ nằm bất động, vẻ mặt cô ta bị phủ một lớp máu. Ái Vân cảm thấy như có ai đó đâm một nhát vào tim mình. “Cô ấy… cô ấy là ai?” cô thì thầm.
“Cô ấy là một nhân chứng trong vụ án trước,” sĩ quan trả lời, giọng nói trầm lắng. “Chúng tôi đã tìm thấy cô ấy trong tình trạng này. Chắc chắn có một mối liên hệ giữa các vụ án này.”
Ái Vân cảm thấy ánh mắt của Minh chăm chú nhìn vào xác nạn nhân, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. “Chúng ta phải làm gì đó,” Minh nói, quyết tâm trong giọng nói.
“Hãy tìm hiểu mọi thông tin về người phụ nữ này,” Ái Vân gợi ý, ý tưởng bắt đầu nảy sinh trong đầu cô. “Có thể cô ấy biết điều gì đó quan trọng.”
Họ cùng nhau quay trở lại sở cảnh sát, quyết định tìm kiếm thông tin về nạn nhân. Ái Vân biết rằng mình cần phải đối mặt với những tội lỗi trong quá khứ và có thể, thông qua sự tìm kiếm này, cô có thể tìm ra cách để cứu chuộc linh hồn của mình.
Nhưng khi họ ngồi xuống trước máy tính, màn hình sáng lên với một thông tin bất ngờ: hình ảnh của nạn nhân, cùng một địa chỉ. Một mảnh ghép lạ lùng và bất ngờ xuất hiện trong tâm trí Ái Vân, khiến cô nhớ lại một điều mà cô đã cố gắng chôn vùi.
“Địa chỉ này… tôi biết,” Ái Vân nói, giọng cô run rẩy. “Đó là nơi mà tôi đã…”
“Cô đã làm gì?” Minh nhìn cô, ánh mắt đầy lo âu.
“Tôi đã thấy một người phụ nữ, cô ấy đã xin tôi giúp đỡ,” Ái Vân nói, không thể che giấu nỗi sợ hãi trong lòng. “Tôi… tôi đã từ chối. Tôi không muốn bị lôi kéo vào những điều đó. Giờ đây có thể chính tôi đã tước đoạt sự sống của cô ấy!”
Minh nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa. Hãy cùng nhau tìm kiếm sự thật.”
Ái Vân cảm thấy một tia sáng le lói trong bóng tối, và một quyết tâm mới trỗi dậy trong cô. Dù quá khứ có đen tối, cô sẽ không để nó định hình tương lai của mình. Họ sẽ đối mặt với những bóng ma quá khứ và mang lại công lý cho những linh hồn đã bị lãng quên.
Và trên hành trình này, Ái Vân biết rằng mình không còn đơn độc nữa. Cùng với Minh, họ sẽ tìm kiếm sự thật, giải thoát cho những linh hồn, và đối mặt với những tội lỗi mà cô đã gây ra.
Kết thúc chương ở tại đây.
(Nếu có khúc mắc gì khi đọc truyện thì các đọc giả cứ bình luận vào trong truyện của tôi, tôi sẽ giải đáp hết tất cả khúc mắc của các đọc giả)
Updated 66 Episodes
Comments