Ái Vân ngồi lặng trước bàn làm việc, không gian xung quanh bao phủ bởi sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng tí tách của những giọt mưa còn sót lại đọng trên mái tôn. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy sự nguy hiểm đang rình rập. Không phải từ phía cảnh sát, mà từ chính tác phẩm mới nhất của mình.
Con rối đứng sừng sững trên kệ, đôi mắt gỗ vô hồn nhìn thẳng về phía cô, nhưng sâu trong ánh nhìn ấy, Ái Vân cảm nhận được một thứ gì đó khác lạ, như thể linh hồn của Phan Thanh đang chống trả lại sự giam cầm mà cô đã phong ấn. Linh hồn của hắn mạnh hơn cô tưởng, và điều đó khiến cô lo lắng.
Kể từ khi hoàn thành nghi lễ, cô luôn có cảm giác bị theo dõi. Mỗi khi nhìn vào con rối, cô thấy ánh mắt gỗ ấy không còn là vô tri nữa. Cảm giác như Phan Thanh đang ở đâu đó trong tiệm, chờ đợi cơ hội để thoát ra và trả thù cô. Ý nghĩ đó khiến cô lạnh sống lưng.
Cô cố gắng đánh lạc hướng mình bằng công việc, nhưng tâm trí không thể nào thoát khỏi suy nghĩ về con rối. Ái Vân đứng dậy, tiến lại gần nó. Những chi tiết tinh xảo trên khuôn mặt gỗ hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn vàng vọt. Đôi môi cong lên một nụ cười nhẹ, nhưng trong nụ cười ấy, cô cảm nhận được sự thách thức.
Ái Vân chạm nhẹ vào khuôn mặt con rối, cảm giác lạnh lẽo của gỗ dường như truyền thẳng vào tận tâm can. Cô giật mình, vội rụt tay lại. Bất giác, chiếc đèn trên bàn chớp tắt vài lần rồi vụt tắt hẳn. Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Tim Ái Vân đập thình thịch. Cô quay đầu lại, đôi mắt lướt qua căn phòng tối om. Tiếng mưa bên ngoài bỗng như nhỏ lại, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên sàn. Đèn điện đã bao giờ hỏng đâu? Cô lẩm bẩm, trong lòng cảm thấy bồn chồn.
Cô với tay bật lại đèn nhưng không có tín hiệu. Ái Vân cau mày, lục tìm chiếc đèn pin trong ngăn kéo. Ánh sáng của đèn pin chiếu loang loáng khắp phòng, tạo thành những vệt sáng kỳ dị trên các con rối. Ánh sáng dừng lại ở kệ, nơi con rối mới đứng im lìm. Nhưng không, nó đã không còn ở đó.
Ái Vân há hốc miệng, cố trấn tĩnh bản thân. Cô chiếu đèn khắp nơi trong tiệm, từng ngóc ngách, từng góc tối, nhưng không có dấu vết nào của con rối. Không thể nào. Mình đã để nó ở đây cơ mà!
Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phòng sau, như tiếng thứ gì đó nặng nề bị kéo lê trên sàn. Ái Vân cảm giác trái tim mình ngừng đập. Tay cô run rẩy, cố gắng điều khiển ánh đèn pin về phía phát ra âm thanh. Căn phòng phía sau vẫn tối đen, chỉ có ánh đèn pin của cô làm dịu bớt bóng tối.
Cô cẩn thận bước về phía đó, từng bước một như thể mặt đất dưới chân có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Tiếng động lạ lùng lại vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn. Cô hít sâu, cố gắng tự trấn an, nhưng mỗi bước tiến về phía căn phòng tối lại khiến nỗi sợ hãi lớn dần trong lòng cô.
Khi cô đến gần cửa phòng sau, đột nhiên ánh đèn pin vụt tắt. Ái Vân sững sờ, đứng lặng giữa bóng tối mịt mùng. Cô cố gắng bật lại đèn nhưng vô ích. Giữa màn đêm tĩnh lặng, cô nghe thấy một âm thanh rất nhỏ, một tiếng cười khe khẽ vang lên từ phía sâu trong căn phòng.
Ái Vân cứng người lại, từng mạch máu trong người như ngừng chảy. Đó là tiếng cười quen thuộc, nhưng không phải từ người sống. Linh hồn của Phan Thanh đang ở đâu đó trong bóng tối, giễu cợt cô. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, cô chợt nhận ra mình không còn kiểm soát được mọi thứ nữa.
Một tia sáng loé lên từ phía góc phòng, nơi con rối mới tạo của cô xuất hiện. Đôi mắt gỗ của nó giờ đây sáng rực lên như đang chứa đựng một linh hồn đang tìm cách thoát ra. Ái Vân hốt hoảng lùi lại, đôi chân như bị đóng băng trên mặt đất. Cô không thể rời mắt khỏi con rối, cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Cánh cửa phía sau bỗng bật mở, một luồng gió lạnh ùa vào. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn pin yếu ớt, Ái Vân nhìn thấy con rối dường như cử động, đôi tay gỗ giơ lên trong bóng tối, hướng về phía cô.
"Không... không thể nào..." Ái Vân lẩm bẩm, cả người run rẩy không kiểm soát. Linh hồn của Phan Thanh đã thoát ra, và hắn đang ở đây, trong hình hài con rối cô vừa tạo ra. Tiếng cười của hắn vang lên, lạnh lẽo và rùng rợn, khiến cô cảm giác như trái tim mình bị bóp nghẹt.
Cô muốn chạy trốn, nhưng đôi chân không chịu nghe lời. Trước mắt cô, con rối dần dần tiến lại gần, đôi mắt gỗ phát ra thứ ánh sáng kỳ dị. Nó không còn là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nữa, mà là hiện thân của một cơn ác mộng không thể thoát ra.
Tiếng mưa bên ngoài trở nên xa xăm, dường như bị nuốt chửng bởi bóng tối đáng sợ đang bao phủ lấy Ái Vân. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, kẻ thợ điêu khắc như cô không còn là người điều khiển nữa. Linh hồn của Phan Thanh đã thoát ra, và giờ đây, cô chính là kẻ bị săn đuổi trong trò chơi chết chóc này.
Kết thúc chương ở tại đây.
(Nếu có khúc mắc gì khi đọc truyện thì các đọc giả cứ bình luận vào trong truyện của tôi, tôi sẽ giải đáp hết tất cả khúc mắc của các đọc giả)
Updated 66 Episodes
Comments
thích những anh k có thật
cuốn nhaa
2024-12-31
0
huyền (rau muống)
hay nha
2024-12-07
0