Đêm buông xuống, ánh đèn mờ ảo của thành phố phản chiếu qua những giọt mưa, tạo nên một bức tranh mờ ảo như những giấc mơ không thành. Ái Vân và Minh ngồi trong phòng điều tra của sở cảnh sát, ánh sáng từ màn hình máy tính làm nổi bật từng đường nét trên khuôn mặt họ. Những thông tin mới nhất về Mai và các nạn nhân khác vẫn đang được cập nhật.
“Chúng ta cần xem xét hồ sơ của những vụ án trước đây,” Minh nói, giọng điệu nghiêm túc. “Có thể sẽ có một manh mối nào đó liên kết giữa họ.”
Ái Vân gật đầu, lòng cảm thấy nặng nề. Cô biết rằng việc tìm hiểu những gì đã xảy ra với Mai và những nạn nhân khác không chỉ đơn thuần là một cuộc điều tra. Đó còn là một cuộc chiến với chính những ký ức và linh hồn của những người đã khuất.
“Hãy thử tra cứu tất cả các vụ án liên quan đến những người mất tích trong khu vực này,” Ái Vân đề xuất. “Có thể có điều gì đó mà chúng ta chưa nhận ra.”
Trong lúc họ tìm kiếm thông tin, ánh mắt của Ái Vân lại vô tình chạm phải một bức hình cũ kĩ. Đó là bức ảnh một người phụ nữ có đôi mắt tràn đầy hy vọng, và bên cạnh là một con rối tuyệt đẹp. Nhận ra đó chính là Mai, Ái Vân cảm thấy như một cơn gió lạnh lẽo lướt qua lưng mình.
“Đây là con rối mà Mai đã tạo ra?” Minh hỏi, nhìn chằm chằm vào bức ảnh. “Tại sao lại có bức hình này ở đây?”
“Có thể là một trong những tác phẩm mà cô ấy đã hoàn thành,” Ái Vân nói, cảm giác bất an dâng lên. “Nhưng sao lại không có thông tin gì về nó?”
“Hãy tra cứu nguồn gốc của bức ảnh này,” Minh nói, nhấn mạnh vào bàn phím. “Chúng ta cần biết thêm về nó.”
Khi cả hai đang tìm kiếm thông tin, Ái Vân cảm thấy một cảm giác châm chích trong lồng ngực. Cô biết mình đang ở gần những bí mật mà cô không thể dễ dàng bỏ qua. Những linh hồn mà cô đã chôn vùi trong những con rối của mình đang trở lại, và dường như chúng đang muốn cô biết điều gì đó.
“Cô có nghe thấy tiếng gì không?” Ái Vân đột nhiên hỏi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Minh ngẩng đầu, đôi mày nhíu lại. “Không có gì cả.”
Nhưng Ái Vân biết, có thứ gì đó đang thì thầm trong gió. Nó giống như tiếng gọi từ những linh hồn, như thể chúng đang yêu cầu sự chú ý của cô. Cô hít một hơi sâu, cố gắng tập trung vào công việc trước mắt.
Khi màn hình máy tính sáng lên, một thông tin bất ngờ xuất hiện: "Con rối Mai làm ra được cho một cuộc triển lãm nghệ thuật." Ái Vân cảm thấy một cảm giác ngột ngạt bao trùm. “Triển lãm nào?” cô hỏi.
“Triển lãm ‘Những Linh Hồn Vô Hình’,” Minh đáp, vừa đọc thông tin. “Nó được tổ chức bởi một nhóm nghệ sĩ độc lập, và Mai là một trong những người tham gia.”
“Địa chỉ nơi diễn ra triển lãm ở đâu?” Ái Vân hỏi, lòng bỗng nóng lên.
“Ở một nhà kho cũ gần khu vực chợ đêm,” Minh trả lời. “Có vẻ như họ vẫn đang tổ chức các sự kiện.”
“Một nơi lý tưởng cho những bí mật,” Ái Vân thì thầm, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta phải đến đó ngay bây giờ.”
“Cô chắc chắn chứ? Bây giờ đã muộn,” Minh nói, nhưng ánh mắt của anh cũng lấp lánh với sự háo hức.
“Đó là nơi duy nhất có thể giúp chúng ta tìm ra sự thật,” Ái Vân kiên quyết. “Chúng ta không thể chờ thêm nữa.”
Họ nhanh chóng ra khỏi sở cảnh sát, cơn mưa vẫn rơi nhẹ trên đường phố. Khi đến nhà kho, không khí bên ngoài dường như nặng nề hơn, như thể bầu trời cũng biết điều gì đang diễn ra bên trong. Cánh cửa lớn của nhà kho mở ra, ánh đèn mờ ảo bên trong phản chiếu những hình bóng lờ mờ của các tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ.
“Hãy cẩn thận,” Minh nhắc nhở khi họ bước vào. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi.”
Nhà kho rộng lớn, với những bức tranh vẽ kỳ quái treo tường và những con rối được trưng bày khắp nơi. Ái Vân cảm thấy từng con rối như thể chúng đang dõi theo mình, đôi mắt chúng sáng rực như những ánh đèn nhỏ.
“Đây chính là nơi Mai đã triển lãm tác phẩm của mình,” cô thầm thì.
Họ đi sâu vào bên trong, ánh sáng từ những ngọn đèn chiếu rọi tạo nên những hình ảnh kỳ dị. Bỗng, Ái Vân cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, và cô nghe thấy tiếng thì thầm:
“Cứu tôi… cứu tôi…”
Tim Ái Vân đập nhanh. “Minh, nghe thấy không?” cô quay lại.
“Cô đang nói gì?” Minh hỏi, nhìn quanh với vẻ lo lắng.
“Tiếng nói… Có ai đó đang gọi,” Ái Vân nói, giọng run rẩy.
Họ tiếp tục đi về phía trước, và ánh sáng chiếu vào một bức tranh lớn. Trên đó là hình ảnh một người phụ nữ với nụ cười đầy mơ mộng, nhưng đôi mắt thì tràn đầy đau khổ. Ái Vân nhận ra đó chính là Mai.
“Đây là tác phẩm cuối cùng của cô ấy,” cô thì thầm, cảm thấy nghẹt thở. “Cô ấy đã để lại điều gì đó cho chúng ta.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Minh nói, nhưng chưa kịp nói xong, một tiếng động lớn vang lên từ góc tối của nhà kho.
“Chúng ta không phải là người duy nhất ở đây,” Minh cảnh báo, và họ lập tức quay người lại, ánh mắt đầy cảnh giác.
Từ bóng tối, một bóng người bước ra, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng và chiếc áo mưa. Ái Vân cảm thấy như một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Các người đến đây để tìm kiếm điều gì?” giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng đầy đe dọa.
“Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật,” Minh trả lời, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Thật thú vị,” bóng người đáp, ánh mắt lấp lánh như những ngọn lửa. “Nhưng đôi khi sự thật lại nguy hiểm hơn những điều các người có thể tưởng tượng.”
Ái Vân cảm thấy tim mình đập nhanh, và linh cảm về những điều tồi tệ sắp xảy ra dâng lên trong cô. Những bí mật đã được chôn vùi quá lâu, giờ đây sắp sửa bùng nổ. Cô phải quyết tâm tìm ra sự thật, dù nó có đáng sợ đến mức nào.
“Chúng tôi sẽ không rời đi cho đến khi biết được điều gì đang xảy ra,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Bóng người bước ra khỏi bóng tối, khuôn mặt lộ rõ. Đó là một người đàn ông mà Ái Vân không thể nào quên – hắn ta chính là người đã lẻn vào tiệm của cô, kẻ có thể đang gây ra những cái chết đằng sau những con rối mà cô đã tạo ra.
“Vậy thì, hãy cùng nhau khám phá điều đó,” hắn cười, và nụ cười ấy như một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến không chỉ dừng lại ở đây.
Kết thúc chương ở tại đây.
(Nếu có khúc mắc gì khi đọc truyện thì các đọc giả cứ bình luận vào trong truyện của tôi, tôi sẽ giải đáp hết tất cả khúc mắc của các đọc giả)
Updated 66 Episodes
Comments