Chương 4: Khu ổ chuột

Không thể thức tỉnh sức mạnh thì làm sao. Một kẻ hai bàn tay dính đầy máu tươi như Trần Chu Chu vẫn có thể chỉ dùng sức mạnh cơ bắp mà giết chết những con yêu quái cả người đầy thịt kia mà.

Sau khi thông suốt Trần Chu Chu liền không chậm trễ thời gian nữa, cậu bỏ bóp vào túi rồi đi ra khỏi phòng ở nhỏ của mình.

Khu ổ chuột, hoàn cảnh như tên cực kỳ chật chội, nhỏ, hẹp. Bên ngoài vách tường ẩm mốc, mùi hỗn tạp hòa lẫn vào nhau lượn lờ trong không khí.

Không khí nơi này thực sự rất tồi tệ, sự xập xệ chứng tỏ nơi này đã được xây dựng rất lâu về trước.

Trần Chu Chu có thể chắc chắn rằng nếu như hầm ngục bùng nổ ở gần đây thì khu ổ chuột này sẽ giống như domino mà sụp đổ. Một khi như vậy không còn ai có thể sống sót được.

Không tiếp tục nhìn ngó xung quanh nữa Trần Chu Chu đi dọc theo con hẻm nhỏ mà rời khỏi căn hộ èo ọt.

Vừa đến đây lại không có chút ký ức nào của chủ nhân cơ thể này Trần Chu Chu hoàn toàn mờ mịt với đường đi, thậm chí càng không rõ cậu phải đi nơi nào. Luyện tập cơ thể quan trọng thật nhưng cái bụng đang ọt ọt vang lên càng quan trọng hơn.

Trong túi chỉ còn hai mươi ngàn hoàn toàn không thể đủ để ăn một bữa cơm, cho dù chỉ là cơm không cũng không có mà mua. Giá đồ ăn tăng cao đến nỗi những người bình thường chỉ dám mua chút rau xanh èo uột, nếu muốn ăn đồ mặn thì chỉ dám mua một quả trứng gà.

Hiện tại người bình thường có thể ăn thịt đều là người có tiền, bọn họ đều là những nhà giàu có được kế thừa tài sản của tổ tiên trước khi hầm ngục xuất hiện. Trước khi thế giới thay đổi thì tổ tiên của bọn họ đã giữ trong mình một mớ tiền hoặc trong nhà có một người dị nhân đã thức tỉnh sức mạnh, cho dù chỉ là cấp F thì cũng có thể có một khoảng thu nhập ổn định.

Nghĩ đến những món ăn ngon trong tương lai có thể đưa vào miệng Trần Chu Chu bắt đầu mơ mộng. Cậu chắc chắn có thể trở thành một người dị nhân không thể thức tỉnh.

Mơ mộng thì có nhưng không thể dùng nó biến thành cơm để ăn no bụng, nhìn con đường dù đã đi khá xa vẫn không mấy khác với con đường gần căn hộ của mình Trần Chu Chu không khỏi nghi hoặc.

Dân số đã giảm nhưng người sống trong khu ổ chuột này lại đông đến bất ngờ, điều này khá vô lý với một nơi đang tràn ngập sự nguy hiểm như thế giới này.

Trần Chu Chu lại đi thêm một đoạn đường, lúc này cậu nhìn thấy một quán ăn nhỏ, trang trí quán cực kỳ sơ sài, bàn ghế được làm bằng gỗ cây tuy nhiên hầu như đã mục nát đến nổi không nhìn ra hình dáng ban đầu. Cho dù vậy ở ba cái bàn bên trong quán vẫn có khách đang ngồi trên nó mà cười nói dùng bữa của mình.

Bụng đang đói nhưng kỳ lạ là Trần Chu Chu khi nhìn thấy đồ ăn trên bàn của quán lại không có chút cảm giác thèm ăn. Đúng vậy cậu không muốn ăn những thứ đó, không chỉ không có mùi hương gì mà chỉ cần nhìn cách trình bày của thức ăn trong đĩa nát bấy, không nhìn rõ nguyên liệu nào ra nguyên liệu nào kia cậu liền không thấy ngon miệng một chút nào.

Cho dù sống trong mạt thế, khi đã mang trong mình dị năng Trần Chu Chu còn chưa từng hạ mình ăn những thức ăn đã hết hạn thậm chí đã rơi xuống đất, hiện tại cậu làm sao có thể chịu nổi những đồ ăn đó xem như bình thường mà đưa đến miệng.

Trần Chu Chu không phải không biết như vậy là lãng phí thức ăn nhưng khi đó cậu chẳng còn hứng thú với chuyện gì khác ngoài việc ăn. Nó đã là mục đích sống duy nhất của cậu ở ngay khoảnh khắc đó rồi

Lương thực quý giá, cho dù thời đại nào nó đều là thứ quyết định sự tồn vong của nhân loại. Nhưng thay vì bỏ một khoản tiền để ăn những quán ăn chế biến như thế, cậu thà tự mình mua về nhà rồi tự mình nấu cho mình một bữa cơm.

Hai mắt thoáng nhắm lại Trần Chu Chu không muốn nhìn tiếp những thứ mà cậu không thể mua nổi kia đang bị người khác làm chúng trở thành những món ăn tệ hại. Cậu có thể rõ ràng hơn ai hết, một khi trong lòng bất an lo lắng thì đối với cơm nước thì chỉ cần no bụng là được không còn ai để ý đến thứ gọi là hương vị nữa cả.

Lại đi thêm một đoạn đường, lúc này hình như Trần Chu Chu đã đi đến con đường lớn. Nếu nói cậu đã rời khỏi khu ổ chuột thì cũng không phải bởi vì những căn nhà ở con đường này cũng không khác mấy những căn hộ ở trong con đường cậu vừa đi qua.

Tuy nhiên nó vẫn có cái không giống, không gian của các ngôi nhà đều rộng lớn hơn, thậm chí những căn nhà này không phải là một căn hộ cho thuê mà chỉ là nhà riêng của một gia đình nào đó. Không chỉ có quán ăn, nơi này còn có một khu chợ nhỏ bán các loại thực phẩm cùng gia vị, mặc dù không phải tất cả mặt hàng trước khi hầm ngục bùng nổ nhưng những thứ cần thiết cho cuộc sống hằng ngày vẫn có đủ.

Chapter
1 Chương 1: Hầm ngục
2 Chương 2: Thế giới song song
3 Chương 3: Nghèo
4 Chương 4: Khu ổ chuột
5 Chương 5: Mì gói
6 Chương 6: Xin việc
7 Chương 7: Hàng xóm
8 Chương 8: Nhà tắm
9 Chương 9: Hầm phục bùng nổ
10 Chương 10: Mắc kẹt
11 Chương 11: Quái vật
12 Chương 12: Huỳnh Nam
13 Chương 13: Huỳnh Nam (tt)
14 Chương 14: Kiêu ngạo
15 Chương 15: Lần đầu đối chiến, xui xẻo
16 Chương 16: Không thể chạy
17 Chương 17: May mắn không mỉm cười, lại xui xẻo
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Đoàn Bình An
20 Chương 20: Kỹ năng
21 Chương 21: Mượn tiền
22 Chương 22: Trở về thị trấn
23 Chương 23: Bệnh viện
24 Chương 24: Gặp lại
25 Chương 25: Trụ sở
26 Chương 26: Hăm dọa
27 Chương 27: Thẩm định
28 Chương 28: Nước ngọt
29 Chương 29: Ngủ lại
30 Chương 30: Chuẩn bị vào hầm ngục
31 Chương 31: Địa điểm tập hợp
32 Chương 32: Song sinh
33 Chương 33: Mạnh Lam
34 Chương 34: Vào hầm ngục
35 Chương 35: Ogma
36 Chương 36: Liên kết
37 Chương 37: Cứng đầu
38 Chương 38: Năng lượng
39 Chương 39: Tiếp tục đi
40 Chương 40: Nghỉ ngơi
41 Chương 41: Chia thịt
42 Chương 42: Quy luật tự nhiên
43 Chương 43: Chọn đường
44 Chương 44: Mou
45 Chương 45: Tâm lý u ám
46 Chương 46: Chạy trốn
47 Chương 47: Nhắc nhở
48 Chương 48: Kết toán
49 Chương 49: Vào chợ
50 Chương 50: Chuẩn bị nấu ăn
51 Chương 51: Muốn mỗi ngày đều có thịt
52 Chương 52: Bánh thịt
53 Chương 53: Được ăn ngon
54 Chương 54: Không ai xem chúng ta là con người
55 Chương 55: Nhóc tham ăn
56 Chương 56: Đăng ký vào hầm ngục
57 Chương 57: Mì sợi
58 Chương 58: Huỳnh Nam nghi ngờ
59 Chương 59: Nhiều người
60 Chương 60: Hai cấp S
61 Chương 61: Rút lui
62 Chương 62: Đáy biển
63 Chương 63: Gặp lại Lưu Tống
64 Chương 64: Bong bóng nước
65 Chương 65: Không có bút tích về dạng hầm ngục
66 Chương 66: Vòng xoáy
67 Chương 67: 'Thấy rồi'
68 Chương 68: Cá
69 Chương 69: Cắt lát
70 Chương 70: Trêu chọc
71 Chương 71: Quái vật theo đàn
72 Chương 72: Mất dấu
73 Chương 73: Sử dụng kỹ năng
74 Chương 74: Sao chép
75 Chương 75: Từ bỏ
76 Chương 76: Ba ngày
77 Chương 77: Tập hợp
78 Chương 78: Tăng tốc
79 Chương 79: Quái vật canh cổng
80 Chương 80: Đột phá
81 Chương 81: Chạy thoát
82 Chương 82: Báo cáo
83 Chương 83: Nhà Ly Lang
84 Chương 84: Nấu ăn
85 Chương 85: Chữa lành
86 Chương 86: Không xác định
87 Chương 87: Chọc chó
88 Chương 88: Đáng yêu
89 Chương 89: Dò hỏi
90 Chương 90: Tuyệt giao
91 Chương 91: Suy nghĩ
92 Chương 92: Đăng ký vào hầm ngục
93 Chương 93: Ở lại
94 Chương 94: Cuồng Săn
95 Chương 95: Âm nhạc
96 Chương 96: Sói Lav
97 Chương 97: Bao vây
98 Chương 98: Tiêu hao thể lực
99 Chương 99: Sát ý
100 Chương 100: Vòng phòng vệ
101 Chương 101: Tổ chức bí ẩn
102 Chương 102: Rời khỏi hầm ngục
103 Chương 103: Đến trụ sở báo cáo
104 Chương 104: Tên điên
Chapter

Updated 104 Episodes

1
Chương 1: Hầm ngục
2
Chương 2: Thế giới song song
3
Chương 3: Nghèo
4
Chương 4: Khu ổ chuột
5
Chương 5: Mì gói
6
Chương 6: Xin việc
7
Chương 7: Hàng xóm
8
Chương 8: Nhà tắm
9
Chương 9: Hầm phục bùng nổ
10
Chương 10: Mắc kẹt
11
Chương 11: Quái vật
12
Chương 12: Huỳnh Nam
13
Chương 13: Huỳnh Nam (tt)
14
Chương 14: Kiêu ngạo
15
Chương 15: Lần đầu đối chiến, xui xẻo
16
Chương 16: Không thể chạy
17
Chương 17: May mắn không mỉm cười, lại xui xẻo
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Đoàn Bình An
20
Chương 20: Kỹ năng
21
Chương 21: Mượn tiền
22
Chương 22: Trở về thị trấn
23
Chương 23: Bệnh viện
24
Chương 24: Gặp lại
25
Chương 25: Trụ sở
26
Chương 26: Hăm dọa
27
Chương 27: Thẩm định
28
Chương 28: Nước ngọt
29
Chương 29: Ngủ lại
30
Chương 30: Chuẩn bị vào hầm ngục
31
Chương 31: Địa điểm tập hợp
32
Chương 32: Song sinh
33
Chương 33: Mạnh Lam
34
Chương 34: Vào hầm ngục
35
Chương 35: Ogma
36
Chương 36: Liên kết
37
Chương 37: Cứng đầu
38
Chương 38: Năng lượng
39
Chương 39: Tiếp tục đi
40
Chương 40: Nghỉ ngơi
41
Chương 41: Chia thịt
42
Chương 42: Quy luật tự nhiên
43
Chương 43: Chọn đường
44
Chương 44: Mou
45
Chương 45: Tâm lý u ám
46
Chương 46: Chạy trốn
47
Chương 47: Nhắc nhở
48
Chương 48: Kết toán
49
Chương 49: Vào chợ
50
Chương 50: Chuẩn bị nấu ăn
51
Chương 51: Muốn mỗi ngày đều có thịt
52
Chương 52: Bánh thịt
53
Chương 53: Được ăn ngon
54
Chương 54: Không ai xem chúng ta là con người
55
Chương 55: Nhóc tham ăn
56
Chương 56: Đăng ký vào hầm ngục
57
Chương 57: Mì sợi
58
Chương 58: Huỳnh Nam nghi ngờ
59
Chương 59: Nhiều người
60
Chương 60: Hai cấp S
61
Chương 61: Rút lui
62
Chương 62: Đáy biển
63
Chương 63: Gặp lại Lưu Tống
64
Chương 64: Bong bóng nước
65
Chương 65: Không có bút tích về dạng hầm ngục
66
Chương 66: Vòng xoáy
67
Chương 67: 'Thấy rồi'
68
Chương 68: Cá
69
Chương 69: Cắt lát
70
Chương 70: Trêu chọc
71
Chương 71: Quái vật theo đàn
72
Chương 72: Mất dấu
73
Chương 73: Sử dụng kỹ năng
74
Chương 74: Sao chép
75
Chương 75: Từ bỏ
76
Chương 76: Ba ngày
77
Chương 77: Tập hợp
78
Chương 78: Tăng tốc
79
Chương 79: Quái vật canh cổng
80
Chương 80: Đột phá
81
Chương 81: Chạy thoát
82
Chương 82: Báo cáo
83
Chương 83: Nhà Ly Lang
84
Chương 84: Nấu ăn
85
Chương 85: Chữa lành
86
Chương 86: Không xác định
87
Chương 87: Chọc chó
88
Chương 88: Đáng yêu
89
Chương 89: Dò hỏi
90
Chương 90: Tuyệt giao
91
Chương 91: Suy nghĩ
92
Chương 92: Đăng ký vào hầm ngục
93
Chương 93: Ở lại
94
Chương 94: Cuồng Săn
95
Chương 95: Âm nhạc
96
Chương 96: Sói Lav
97
Chương 97: Bao vây
98
Chương 98: Tiêu hao thể lực
99
Chương 99: Sát ý
100
Chương 100: Vòng phòng vệ
101
Chương 101: Tổ chức bí ẩn
102
Chương 102: Rời khỏi hầm ngục
103
Chương 103: Đến trụ sở báo cáo
104
Chương 104: Tên điên

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play