Trần Chu Chu nhìn người đàn ông có một vết sẹo khá sâu ngay má, chỉ cần nhìn khí thế của anh ta cậu liền biết người có quyền quyết định ở nơi này là ai. Cậu xoay thẳng người về phía anh ta rồi cúi người thật thấp:
"Cảm ơn mọi người vì đã cứu mạng tôi."
Mặc dù trong miệng Trần Chu Chu là mọi người nhưng những người ở trong phòng rất rõ ràng hành động này của cậu là hướng về phía ai.
Vương giả không bao giờ cúi đầu, không phải họ mắt cao hơn đầu, cũng không phải họ không bao giờ hạ mình trước những kẻ yếu hơn mình. Lý do rất đơn giản bởi vì cái cúi đầu của họ phải dành cho những người có trái tim nhân hậu hơn họ.
Người đàn ông nhìn thấy hành động của cậu liền không khỏi ngạc nhiên. Cho dù tất cả những người trong phòng này không hề cảm nhận được uy áp của cậu nhưng với người dị nhân có cấp bậc S như anh ta thì cảm nhận rất rõ ràng.
Uy áp này không liên quan đến cấp bậc nó hoàn toàn bọc phát từ chính bản thân chàng trai trẻ đứng trước mặt này. Chỉ có trải qua những trận chiến tàn khốc mới có thể vô thức tản ra khí thế như vậy.
Khác với người đàn ông, những người khác kinh ngạc bởi vì Trần Chu Chu đã thật sự cúi đầu với đúng người, nếu không có chủ đoàn thì sẽ không có bất kỳ người nào muốn đi cứu giúp người khác cả. Những người dị nhân có cấp bậc cao cảm thấy chỉ cần giết được con quái vật không để nó ăn thịt người thì đó đã là sự cứu rỗi mà bọn họ dành cho những người bình thường rồi.
Sau khi giết được Liz, người đàn ông đã đi đến cái hố nhìn thử, nào ngờ thấy có người thân thể đều là máu đang nằm phía dưới cái hố. Những người trong nhóm đều khẳng định người nằm trong hố đã chết, bọn họ cảm thấy một người bình thường làm sao có thể sống nổi với cú ngã như vậy.
Người dị nhân có thể phân biệt được ai là người dị nhân, ai là người bình thường vì vậy bọn họ đều xoay người bỏ mặc cậu, chỉ có người đàn ông là nhảy xuống hố sau đó xách người lên rồi đem về căn cứ.
Người đàn ông híp mắt nhìn cậu rồi gật đầu nói:
"Không có gì, may mắn cậu có thể sống sót."
Anh ta không phải thật sự cứu cậu, chỉ cần có một chút cảm giác người còn chưa chết thì chắc chắn sẽ cứu. Chỉ là anh ta cũng có chút tâm tư riêng, không rõ tại sao anh ta cảm thấy Trần Chu Chu không bình thường.
Cho dù hiện tại đã thấy rõ chỉ số của cậu cũng như các kỹ năng của cậu. Nhưng giác quan của anh ta vẫn khẳng định rằng chàng trai được cứu về không phải người bình thường.
Trần Chu Chu đứng thẳng dậy rồi tự giới thiệu mình:
"Tôi là Trần Chu Chu. Ông chú tên gì?"
"Phụt."
Chàng trai tóc đỏ nghe thấy cách gọi của cậu vời chủ đoàn liền nhịn không được trực tiếp bật cười, vài người xung quanh thấy cậu ta cười thì cũng bật cười theo.
Người đàn ông bất đắc dĩ nhìn những đứa nhỏ trong đoàn rồi nhìn sang cậu, đây đúng là cách gọi lần đầu tiên anh ta nghe thấy trong đời. Mặc dù tuổi tác của anh ta đúng là đã ba mươi nhưng theo sự kéo dài tuổi thọ của người dị nhân thì vẫn chưa được đem vào hàng chú.
"Ta tên Lưu Tống."
Lưu Tống nói rồi đưa tay chỉ vào Trần Chu Chu:
"Cậu đã thức tỉnh thành người dị nhân cấp bậc F, đây là căn cứ của đoàn Bình An."
Trần Chu Chu kinh ngạc:
"Người dị nhân."
Lưu Tống gật đầu:
"Đúng vậy."
Trần Chu Chu cảm thấy nghi hoặc, cậu cũng không muốn suy nghĩ nhiều vì vậy hỏi:
"Nhưng tôi đã hai mươi tuổi, đã qua tuổi thức tỉnh thì làm sao có thể thức tỉnh."
Chàng trai tóc đỏ nghe vậy liền nín cười mà kinh ngạc nói:
"Cái gì, hai mươi. Cậu thật sự hai mươi rồi."
Nhìn cơ thể gầy gò, nước da xanh xao cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn này thì ai mà có thể tin Trần Chu Chu hai mươi tuổi. Đối với người bình thường thì ở trong mắt họ cậu khá nhỏ nhắn cho dù cậu đủ sức để khuân vác cả ngày, vậy thì trong mắt của người dị nhân cậu còn nhỏ bé đến cỡ nào.
Từ khi nhìn thấy Trần Chu Chu ai cũng nghĩ rằng cậu chỉ mới mười bảy mười tám tuổi mà thôi, vì vậy mới may mắn có thể thức tỉnh thành người dị nhân ngay trong lúc này. Ai ngờ rằng cậu lại là trường hợp đặc biệt đến như vậy trong thời đại này, mặc dù chỉ là cấp F nhưng việc thức tỉnh khi độ tuổi được ấn định là không thể thức tỉnh nữa thì vẫn là chuyện cực kỳ hy hữu từ khi tòa tháp cùng hầm ngục xuất hiện.
Trần Chu Chu xoay đầu nhìn chàng trai tóc đỏ gật đầu:
"Phải, tôi đã hai mươi."
Chàng trai tóc xanh dương lại khác với sự kinh ngạc về tuổi tác của chàng trai tóc đỏ, cậu ta ngược lại thiếu kỳ tại sao Trần Chu Chu lại xuất hiện ở trên lưng con Liz.
Vì vậy cậu ta hỏi:
"Nếu cậu biết mình đã không thể thức tỉnh vì sao lại ở trên lưng con Liz."
"Liz?"
Trần Chu Chu nghe thấy cái tên xa lạ liền nghi hoặc, sau đó nghĩ đến cậu ta nói cậu trên lưng nó liền hiểu ra:
"Tôi không thể chạy. Lúc đầu tôi không phải chiến đấu với nó."
Cậu kể lại những gì mình đã làm cho bọn họ nghe, sau đó cậu mỉm cười thản nhiên nói:
"Tôi đã đón nhận cái chết, tuy nhiên tôi muốn cắt đôi cánh của nó chôn cùng. Rất đáng tiếc thanh kiếm của người kia quá yếu nên tôi hoàn toàn không thể làm bị thương cặp cánh kia."
Những kẻ vừa mới cười nhạo Trần Chu Chu khi cậu bất tỉnh, nghe thấy những lời nói này của cậu liền không khỏi hừ lạnh nói:
"Đúng là không tự lượng sức, mạng sống của mình còn chẳng lo được còn xía vào chuyện người khác."
"Ngu ngốc đến thế là cùng."
Chàng trai tóc đỏ nghe những lời châm chọc đó liền tức giận mắng:
"Đúng vậy nếu là mấy người thì chạy mất dép cả rồi. Không phải ai cũng khốn nạn như mấy người."
"Mày..."
Lưu Tống thấy bọn họ định tiếp tục cãi nhau liền quát:
"Im miệng hết đi."
Sau đó anh ta giải thích với Trần Chu Chu:
"Cậu không phải trường hợp đầu tiên. Tuy người qua hai mươi tuổi sẽ không thể thức tỉnh nhưng không phải không có, nó khá hi hữu mà thôi."
Trần Chu Chu nghe vậy thì gật đầu.
Đến với thế giới này đúng là cậu không hiểu rất nhiều chuyện, vì vậy cậu cũng không thắc mắc tiếp, nếu người đàn ông tốt bụng này đã nói như vậy thì chắc chắn sẽ là như vậy.
Updated 104 Episodes
Comments