Chương 5: Mì gói

Hai mươi ngàn đồng của Trần Chu Chu ngoại trừ không thể mua thực phẩm có giá trị dinh dưỡng ra thì vẫn có thể mua một chút đồ lót bụng. Một loại thức ăn vừa nhanh vừa có thể no bụng còn có giá thành khá ổn định, tuy nhiên giá trị dinh dưỡng của nó lại không có, một thức ăn mà những người không muốn cầu kỳ vất vả khi phải nấu một bữa cơm thịnh soạn, một thứ có thể tiết kiệm tiền kha khá trong một bữa cơm.

Mì gói.

Đúng vậy Trần Chu Chu thấy được bên trong khu chợ nhỏ này có bán mì gói, cho dù hiện tại vật giá leo thang thì với hai chục ngàn này ít nhất cậu vẫn có thể mua được hai gói mì. Ánh mắt cậu đầy tình yêu nhìn chằm chằm hàng mì được trưng trên kệ hàng, bàn tay cực kỳ ngứa ngáy mà không ngừng nhấc lên nhưng cánh tay lại không cho phép cậu làm việc đó mà giữ nguyên dáng vẻ thẳng tắp.

"Không được... Không được hiện tại chưa thể mua."

Đúng vậy hiện tại Trần Chu Chu vẫn phải tiếp tục đi xung quanh xem xét, nếu như may mắn có khi cậu có thể tìm được việc làm, lúc đó có một chút tiền có thể mua vài gói đem về nhà dự trữ. Hơn nữa trong nhà ngoại trừ bếp ga nhỏ thì không có ấm nấu nước sôi thay nồi nhỏ nào cả.

Như vậy cho dù có mua mì trở về cũng không có cách nào ăn được ngoại trừ ăn sống.

Lúc này đây rốt cuộc Trần Chu Chu nhớ đến một sự việc, nếu trong nhà không có gì cả vậy khoảng thời gian trước Trần Chu Chu ở thế giới này sống như thế nào.

Suy nghĩ rồi lại suy nghĩ Trần Chu Chu cảm thấy đáp án kia chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp, dù sao khi xuyên vào cơ thể này chính cậu là người rõ nhất cơ thể này tệ đến mức nào. Chắc chắn trước khi cậu đến đây thì cơ thể này cũng đã trở nên lạnh lẽo.

Thở dài một hơi trong lòng Trần Chu Chu nhấc chân tiếp tục đi về phía trước.

Trần Chu Chu không biết rốt cuộc cậu đã đi đến nơi nào, càng đi khu vực dường như chỉ dành cho người bình thường đã hoàn toàn trở nên khác biệt. Những căn nhà ở nơi này đều rất to lớn, nhà ăn cùng những cửa tiệm cũng trang hoàng đẹp đẽ hơn rất nhiều. Không chỉ vậy những người ở khu vực này mặc quần áo cũng khác hẳn những người trong khu ổ chuột.

Đối với một người hiểu biết rất rõ về sự phân biệt cấp bậc như Trần Chu Chu, cậu liền đoán ra nơi này dành cho những kẻ gọi là người dị nhân, tuy cấp bậc không cao nhưng ít nhất cuộc sống của họ rất tốt.

Đi một đường rồi tiếp một đường Trần Chu Chu càng lúc càng cảm thấy cực kỳ thất vọng, một kẻ chỉ thích đồ ăn như cậu sau khi đi ngang qua các quán ăn hoặc nhà hàng điều cực kỳ chán nản. Cho dù là món ăn đơn giản hay món ăn phức tạp thì một khi qua bỏ gia vị vào chỉ cần nó ngon thì chắc chắn sẽ có mùi thơm nhưng những nơi cậu đi qua một chút hương thơm cũng chẳng có.

Nhạt nhẽo. Đây là những từ mà Trần Chu Chu đánh giá cho những món ăn của thế giới này.

Mặc dù chỉ vừa đến thế giới này cũng chưa từng đi đến những nơi khác nhưng Trần Chu Chu chắc chắn người của thế giới hoàn toàn không quan tâm đến ẩm thực. Cậu cũng hiểu lý do tại sao nhưng cậu không chấp nhận được, chẳng lẽ cho dù đổi một thế giới thì niềm ao ước muốn ăn uống thực ngon của cậu cũng không thể thực hiện hay sao.

Càng nghĩ Trần Chu Chu càng chán nản, tuy cậu cũng có thể làm ra đồ ăn ngon nhưng việc mình làm ra cùng thử những món ăn ngon do người khác làm ra rất không giống nhau.

"Này, cẩn thận chứ."

Tiếng quát lớn bỗng nhiên vang lên trong không gian náo nhiệt, bởi vì giọng nói quá to khiến một người đang thất thần như Trần Chu Chu cũng có thể nghe thấy. Cậu nghi hoặc mà nhìn sang nơi phát ra âm thanh.

Ở cách đó không xa là một chiếc xe chở hàng , lúc này có vài người đang không ngừng vận chuyển những hàng hóa từ bên trong xe vào trong cửa tiệm cách đó không xa. Có lẽ người bán hàng không muốn làm phiền đến việc buôn bán của cửa tiệm nên chiếc xe đậu khá xa, người vác đồ cũng phải đi một đoạn đường khá dài để đi vào trong cửa tiệm.

Người quát lớn khi nãy là người đàn ông cao to đứng bên hông cửa tiệm, bởi vì một trong những nhân viên chuyển đồ có một người vừa vô ý va phải vách xe chở hàng.

Trần Chu Chu hai mắt sáng rực, từ sáng đến giờ cậu hoàn toàn không nhìn thấy việc nào có thể làm, hiện tại chẳng phải có công việc trước mắt sao, hình như những người vận chuyển hàng đều là người bình thường, vậy nếu cậu đi lại xin làm việc có khi sẽ được nhận thì sao. Chỉ cần có việc làm chắc chắn cậu sẽ có tiền để mua thức ăn rồi.

Vừa nghĩ đến ăn uống cả người Trần Chu Chu liền trở nên vui sướng, cậu nhấc chân đi đến người đàn ông cao to.

"Xin hỏi còn tuyển người khuân vác không?"

Chapter
1 Chương 1: Hầm ngục
2 Chương 2: Thế giới song song
3 Chương 3: Nghèo
4 Chương 4: Khu ổ chuột
5 Chương 5: Mì gói
6 Chương 6: Xin việc
7 Chương 7: Hàng xóm
8 Chương 8: Nhà tắm
9 Chương 9: Hầm phục bùng nổ
10 Chương 10: Mắc kẹt
11 Chương 11: Quái vật
12 Chương 12: Huỳnh Nam
13 Chương 13: Huỳnh Nam (tt)
14 Chương 14: Kiêu ngạo
15 Chương 15: Lần đầu đối chiến, xui xẻo
16 Chương 16: Không thể chạy
17 Chương 17: May mắn không mỉm cười, lại xui xẻo
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Đoàn Bình An
20 Chương 20: Kỹ năng
21 Chương 21: Mượn tiền
22 Chương 22: Trở về thị trấn
23 Chương 23: Bệnh viện
24 Chương 24: Gặp lại
25 Chương 25: Trụ sở
26 Chương 26: Hăm dọa
27 Chương 27: Thẩm định
28 Chương 28: Nước ngọt
29 Chương 29: Ngủ lại
30 Chương 30: Chuẩn bị vào hầm ngục
31 Chương 31: Địa điểm tập hợp
32 Chương 32: Song sinh
33 Chương 33: Mạnh Lam
34 Chương 34: Vào hầm ngục
35 Chương 35: Ogma
36 Chương 36: Liên kết
37 Chương 37: Cứng đầu
38 Chương 38: Năng lượng
39 Chương 39: Tiếp tục đi
40 Chương 40: Nghỉ ngơi
41 Chương 41: Chia thịt
42 Chương 42: Quy luật tự nhiên
43 Chương 43: Chọn đường
44 Chương 44: Mou
45 Chương 45: Tâm lý u ám
46 Chương 46: Chạy trốn
47 Chương 47: Nhắc nhở
48 Chương 48: Kết toán
49 Chương 49: Vào chợ
50 Chương 50: Chuẩn bị nấu ăn
51 Chương 51: Muốn mỗi ngày đều có thịt
52 Chương 52: Bánh thịt
53 Chương 53: Được ăn ngon
54 Chương 54: Không ai xem chúng ta là con người
55 Chương 55: Nhóc tham ăn
56 Chương 56: Đăng ký vào hầm ngục
57 Chương 57: Mì sợi
58 Chương 58: Huỳnh Nam nghi ngờ
59 Chương 59: Nhiều người
60 Chương 60: Hai cấp S
61 Chương 61: Rút lui
62 Chương 62: Đáy biển
63 Chương 63: Gặp lại Lưu Tống
64 Chương 64: Bong bóng nước
65 Chương 65: Không có bút tích về dạng hầm ngục
66 Chương 66: Vòng xoáy
67 Chương 67: 'Thấy rồi'
68 Chương 68: Cá
69 Chương 69: Cắt lát
70 Chương 70: Trêu chọc
71 Chương 71: Quái vật theo đàn
72 Chương 72: Mất dấu
73 Chương 73: Sử dụng kỹ năng
74 Chương 74: Sao chép
75 Chương 75: Từ bỏ
76 Chương 76: Ba ngày
77 Chương 77: Tập hợp
78 Chương 78: Tăng tốc
79 Chương 79: Quái vật canh cổng
80 Chương 80: Đột phá
81 Chương 81: Chạy thoát
82 Chương 82: Báo cáo
83 Chương 83: Nhà Ly Lang
84 Chương 84: Nấu ăn
85 Chương 85: Chữa lành
86 Chương 86: Không xác định
87 Chương 87: Chọc chó
88 Chương 88: Đáng yêu
89 Chương 89: Dò hỏi
90 Chương 90: Tuyệt giao
91 Chương 91: Suy nghĩ
92 Chương 92: Đăng ký vào hầm ngục
93 Chương 93: Ở lại
94 Chương 94: Cuồng Săn
95 Chương 95: Âm nhạc
96 Chương 96: Sói Lav
97 Chương 97: Bao vây
98 Chương 98: Tiêu hao thể lực
99 Chương 99: Sát ý
100 Chương 100: Vòng phòng vệ
101 Chương 101: Tổ chức bí ẩn
102 Chương 102: Rời khỏi hầm ngục
103 Chương 103: Đến trụ sở báo cáo
104 Chương 104: Tên điên
Chapter

Updated 104 Episodes

1
Chương 1: Hầm ngục
2
Chương 2: Thế giới song song
3
Chương 3: Nghèo
4
Chương 4: Khu ổ chuột
5
Chương 5: Mì gói
6
Chương 6: Xin việc
7
Chương 7: Hàng xóm
8
Chương 8: Nhà tắm
9
Chương 9: Hầm phục bùng nổ
10
Chương 10: Mắc kẹt
11
Chương 11: Quái vật
12
Chương 12: Huỳnh Nam
13
Chương 13: Huỳnh Nam (tt)
14
Chương 14: Kiêu ngạo
15
Chương 15: Lần đầu đối chiến, xui xẻo
16
Chương 16: Không thể chạy
17
Chương 17: May mắn không mỉm cười, lại xui xẻo
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Đoàn Bình An
20
Chương 20: Kỹ năng
21
Chương 21: Mượn tiền
22
Chương 22: Trở về thị trấn
23
Chương 23: Bệnh viện
24
Chương 24: Gặp lại
25
Chương 25: Trụ sở
26
Chương 26: Hăm dọa
27
Chương 27: Thẩm định
28
Chương 28: Nước ngọt
29
Chương 29: Ngủ lại
30
Chương 30: Chuẩn bị vào hầm ngục
31
Chương 31: Địa điểm tập hợp
32
Chương 32: Song sinh
33
Chương 33: Mạnh Lam
34
Chương 34: Vào hầm ngục
35
Chương 35: Ogma
36
Chương 36: Liên kết
37
Chương 37: Cứng đầu
38
Chương 38: Năng lượng
39
Chương 39: Tiếp tục đi
40
Chương 40: Nghỉ ngơi
41
Chương 41: Chia thịt
42
Chương 42: Quy luật tự nhiên
43
Chương 43: Chọn đường
44
Chương 44: Mou
45
Chương 45: Tâm lý u ám
46
Chương 46: Chạy trốn
47
Chương 47: Nhắc nhở
48
Chương 48: Kết toán
49
Chương 49: Vào chợ
50
Chương 50: Chuẩn bị nấu ăn
51
Chương 51: Muốn mỗi ngày đều có thịt
52
Chương 52: Bánh thịt
53
Chương 53: Được ăn ngon
54
Chương 54: Không ai xem chúng ta là con người
55
Chương 55: Nhóc tham ăn
56
Chương 56: Đăng ký vào hầm ngục
57
Chương 57: Mì sợi
58
Chương 58: Huỳnh Nam nghi ngờ
59
Chương 59: Nhiều người
60
Chương 60: Hai cấp S
61
Chương 61: Rút lui
62
Chương 62: Đáy biển
63
Chương 63: Gặp lại Lưu Tống
64
Chương 64: Bong bóng nước
65
Chương 65: Không có bút tích về dạng hầm ngục
66
Chương 66: Vòng xoáy
67
Chương 67: 'Thấy rồi'
68
Chương 68: Cá
69
Chương 69: Cắt lát
70
Chương 70: Trêu chọc
71
Chương 71: Quái vật theo đàn
72
Chương 72: Mất dấu
73
Chương 73: Sử dụng kỹ năng
74
Chương 74: Sao chép
75
Chương 75: Từ bỏ
76
Chương 76: Ba ngày
77
Chương 77: Tập hợp
78
Chương 78: Tăng tốc
79
Chương 79: Quái vật canh cổng
80
Chương 80: Đột phá
81
Chương 81: Chạy thoát
82
Chương 82: Báo cáo
83
Chương 83: Nhà Ly Lang
84
Chương 84: Nấu ăn
85
Chương 85: Chữa lành
86
Chương 86: Không xác định
87
Chương 87: Chọc chó
88
Chương 88: Đáng yêu
89
Chương 89: Dò hỏi
90
Chương 90: Tuyệt giao
91
Chương 91: Suy nghĩ
92
Chương 92: Đăng ký vào hầm ngục
93
Chương 93: Ở lại
94
Chương 94: Cuồng Săn
95
Chương 95: Âm nhạc
96
Chương 96: Sói Lav
97
Chương 97: Bao vây
98
Chương 98: Tiêu hao thể lực
99
Chương 99: Sát ý
100
Chương 100: Vòng phòng vệ
101
Chương 101: Tổ chức bí ẩn
102
Chương 102: Rời khỏi hầm ngục
103
Chương 103: Đến trụ sở báo cáo
104
Chương 104: Tên điên

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play