[Tinh.
Hệ thống giám định được kích hoạt.
Kết quả giám định đạt cấp F.
Sức lực: F.
Tốc độ: F.
Tinh thần: F.
Kỹ năng:
Chế tạo vũ khí: F.
Mầm non thực vật: F.
Học tập nhân đôi: F.
Đôi giày nhảy vọt: F.
Vương miện vương giả: F.
Đầu bếp yêu thương: SSS.]
Tiếng nói máy móc ầm ĩ vang lên. Trần Chu Chu không khỏi nhíu mày đầy khó chịu, nhưng cả cơ thể cậu không có chút sức lực nào lại khiến cậu không tài nào giơ tay lên che đi lỗ tai của mình.
Trong lúc nóng nảy liền nghe thấy vài giọng nói văng vẳng bên tai.
"Anh, vậy mà cậu ta lại thức tỉnh rồi."
"May mắn đấy chứ, người bình thường mà đấu với con quái vật bậc 4 kia chắc chết mất xác từ lâu rồi vậy mà cậu ta không những không chết còn thức tỉnh trở thành người dị nhân."
"Dù thức tỉnh thì cũng chỉ là phế vật. Hai người có cần kinh ngạc như vậy không."
"Cậu không thấy người ta có kỹ năng cấp ba S kia à."
"Hừ. Ba S thì sao chẳng phải giám định cũng không nhấc lên được chút cấp bậc nào à, F vẫn là F, kỹ năng phế vật thì vẫn dành cho đứa phế vật dùng."
"Còn không phải sao, cái tên kỹ năng của hắn ta thật buồn cười làm sao. Tôi còn chưa từng nhìn thấy mấy cái kỹ năng phế đến như vậy."
"Có mỗi cái tên là hào hoa. Nào là vương miện, nào là mầm non, chắc chỉ có mỗi cái kỹ năng chế tạo vũ khí kia là có thể kiếm vài đồng sinh sống đi."
"Đầu bếp yêu thương, kỹ năng này chắc là về nấu nướng đi, dù sao từ lúc sinh ra thức ăn có thể bỏ vào miệng là được cần chi ngon hay không ngon."
Trần Chu Chu nghe hai bên nói chuyện, một bên cực kỳ bình tĩnh mỗi khi nói đến người dị nhân cấp F còn một bên tỏ vẻ khinh thường cùng cười nhạo, cậu nghe bọn họ nói nhưng hoàn toàn không biết họ đang nói cái gì hay đang nói về ai. Đúng lúc cậu muốn mở miệng hỏi chuyện gì đang xảy ra thì một giọng nói trầm thấp vang lên hoàn toàn khiến những người đang nói chuyện im lặng trong nháy mắt.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần, nếu còn muốn tiếp tục trong đội của tôi thì mấy người các cậu tốt nhất đừng dùng cái thái độ đó đối với con người. Chỉ cần là con người thì tôi đây đều xem họ là đồng loại, nếu còn một lần nữa nghe các người hạ nhục con người thì cái đoàn đội này của tôi không chứa nổi những kẻ mắt cao hơn đầu như các cậu."
Trần Chu Chu nghe xong không khỏi muốn vỗ tay thật lớn, cậu không ngờ sẽ có người nói được tiếng người đến như vậy. Sống trong thế giới phân chia nhưng vẫn không bị đồng hóa đây là điều tốt đẹp đến cỡ nào, nói thật từ lúc những kẻ kia mở miệng nói chuyện là cậu muốn bật người dậy đánh cho mỗi tên một đấm rồi.
Tuy hiện tại đã có người thay lời muốn nói nhưng Trần Chu Chu cảm thấy vẫn nên thức dậy là tốt nhất, cậu muốn biết tình trạng của mình như thế nào rồi. Từ khi nghe thấy giọng nói ồn ào của máy mốc thì cậu có thể xác định mình vẫn chưa chết, thậm chí tay chân cùng cơ thể cũng hoàn toàn lành lặn, cũng vì vậy điều cậu cần biết bây giờ là mình đang ở đâu, đang trong tình trạng như thế nào.
Chàng trai tóc đỏ đứng gần khoang trị liệu nhất, sau khi vui vẻ nhìn khuôn mặt xanh mét của mấy kẻ đáng ghét kia liền cúi đầu nhìn xuống, nhìn thấy ngón tay cùng lông mi của người bên trong khoang trị liệu động đậy.
Kinh ngạc quá độ khiến cậu ta bật thốt:
"Cậu ta tỉnh dậy rồi."
Những người khác nghe vậy liền không khỏi nhìn về phía khoang trị thương. Người đàn ông nhanh chóng đi đến khoang trị liệu rồi mở nắp khoang ra.
Trần Chu Chu lúc đầu còn thấy mình không thể tỉnh dậy, nào ngờ lúc này lại cảm thấy cả người nhẹ nhàng. Hai mắt cậu run run rồi chậm rãi mở ra.
Ánh đèn quá sáng khiến đôi con ngươi từ trong bóng tối vừa nhìn thấy liền không khỏi lại nhắm lại. Trần Chu Chu hé mắt rồi đóng mắt cố gắng thích nghi với ánh sáng rồi mới chậm rãi mở to mắt ra.
Đập vào mắt Trần Chu Chu là trần nhà trắng với cái đèn treo rất bắt mắt, không giống với bóng đèn nhỏ ở trong căn phòng nhỏ của cậu mà nó vừa to vừa sáng chói như muốn mù cả đôi mắt của cậu. Chỉ nhìn vào cây đèn cậu liền không khỏi bật hốt 'đại gia ở nơi nào'.
Sau đó ánh mắt cậu chậm rãi dời xuống, nhìn bốn người vây quanh mình, khuôn mặt xa lạ khiến cậu nghi hoặc mà bật người ngồi dậy.
Chàng trai tóc đỏ thấy Trần Chu Chu như vậy liền không khỏi bật cười. Chàng trai tóc xanh dương bên cạnh cậu không khỏi bất đắc dĩ nhìn bạn mình sau đó hiền hòa gật đầu với cậu:
"Xin chào, cậu còn nhớ những chuyện đã xảy ra hay không."
Nhìn thấy khuôn mặt cùng dáng người của Trần Chu Chu chàng trai tóc xanh dương không tài nào đoán được hiện tại cậu bao nhiêu tuổi vì vậy rất lịch sự với cậu.
Trần Chu Chu nghe thấy giọng nói này khá giống với giọng nói cậu nghe thấy lúc còn bất tỉnh thì không khỏi nhìn cậu ta với thái độ thân thiện hơn.
Nghe thấy câu hỏi của cậu ta cũng mỉm cười đáp lại:
"Xin chào, tôi vẫn còn nhớ."
Cậu nói xong liền chống tay nhảy khỏi khoang chữa trị, ánh mắt di chuyển qua khuôn mặt cùng thái độ của từng người bên trong phòng, cuối cùng dừng lại ở chỗ có màn hình điều khiển ở đối diện bên kia khoang trị liệu.
Updated 104 Episodes
Comments