Chương 2

Ánh Nguyệt nhìn theo bóng lưng bà ta khuất sau cánh cửa, nàng thở hòng học cố gắng chống tay đứng lên, đi đến gầm giường lấy một nửa ổ bánh mì, nàng cầm lên cố gắng nhấm nuốt từng miếng bánh nàng biết nếu mình không ăn gì thật sự là mình sẽ chết, vì hôm qua bản thân lỡ làm đổ mâm cơm, mà phải nhịn đói cả ngày trời.

Nàng lén lấy ổ bánh mì từ nhà bếp khi không có ai ở trong đó, nàng thật sự rất mệt nên chỉ ăn được nửa ổ bánh mì, sau đó nàng ngã người ngủ lúc nào không hay.

Nhờ vậy nàng mới còn cái để ăn không thì không chết vì bị đánh cũng chết vì đói, sau một lúc cuối cùng nàng cũng ăn xong ổ bánh mì, nàng chậm rãi dịch từng bước đến trước bàn lấy ly nước uống, nàng sờ lên chán cảm nhận được chán mình nóng bỏng, nàng biết mình thật sự bị cảm. Không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể vào nhà tắm lấy khăn vắt nước để lên chán, chiếc khăn lạnh lẽo được nàng đắp lên chán cảm thấy mát lạnh thoải mái hơn một chút, mặc dù nàng biết mình bị cảm, nên dùng khăn ấm lau người nhưng nàng không còn sức lực để lấy nước nóng nữa, chỉ đành thôi vậy.

Nàng ngồi lặng trên chiếc giường nhỏ nhìn quanh căn phòng chỉ thấy căn phòng có một chiếc bàn bị gãy một chân được vứt trong nhà kho, một chiếc giường gỗ nhỏ dài khoảng 1m5 không có đệm chỉ có một cái mềm và một chiếc rối nằm đã phai màu, bên cạnh đó là một cái tủ sắt đã rỉ sét khá lớn, ánh sáng duy nhất của căn phòng này là cửa sổ khi nàng mệt mỏi thường nhìn ra cửa sổ nhỏ ngắm ánh trăng hay đón ánh năng mặt trời, dù việc này không xảy ra thường xuyên nhưng đây là điều thoải mái duy nhất mà nàng có thể cảm nhận được.

Nàng nhìn ra cửa sổ nghe thấy tiếng gió tiếng lá đung đưa trên cành cây, thấy những chú chim bay lượn hót vang trên bầu trời, bỗng nàng cũng muốn mình trở thành một chú chim có thể bay lượn khắp nơi, nàng lắc đầu vỗ tay lên đầu mình " Thật ngu ngốc, vĩnh viễn đều không thể thành hiện thực được, ảo tưởng vẫn là ảo tưởng, hiện thực vẫn là hiện thực. Giống như mẹ của nàng vậy không thể sống lại được, nàng chỉ thấy được mẹ của mình trong những cơn ác mọng, năm nàng 8 tuổi những tiếng thống khổ, rên rỉ ấy vẫn còn vang bên tai, có lẽ cả đời này nàng không thể nào quên được".

Cảm thấy cơn choáng váng đầu đã bớt dần nàng cố đứng lên vào phòng tắm rửa mặt thay đồ, nàng nhìn lên gương chỉ thấy một người có tóc đen bù xù mái tóc che đi ánh mắt chỉ thấy trên mặt hiện lên những vệt đỏ khắp bên má, nàng vén mái tóc lên chậm chạp rửa mặt, khi dòng nước chạm lên khuôn mặt nàng cảm nhận được cơn đau rát từ má hiện lên, nàng phớt lờ đi cơn đâu ấy, chậm rãi cởi đồ ra trên thân hình của thiếu nữ 16 tuổi chỉ thấy các đốt xương sống lòi ra từng căn, xương sườn hiện lên làn da có thể thấy được dễ dàng qua mắt thường, mặc dù làn da nàng màu ngâm đen vẫn có thể thấy được các vết thương dài, ngắn hiện lên trên làn da ấy. Khi nhìn vào không khỏi khiến người ta sợ hãi.

Nàng lấy chiếc quần dài màu đen và chiếc áo tay dài đen rộng thùng thình mặc lên người, sau đó nàng bước ra khỏi nhà tắm đi ra phòng ngủ.

Nàng muốn đến nơi làm việc cần phải đi một lúc nữa mới tới được vì chỗ nàng đang ở giành cho người giúp việc, từ khi mẹ nàng mất một đêm từ công chúa biến thành kẻ giúp việc trong chính ngôi nhà của mình, lúc đầu hoang mang, giận dữ thống khổ đi chất vấn người mà nàng gọi là cha ấy tại sao không cứu mẹ nàng, thì ông ấy chỉ nhìn nàng với ánh mắt khinh thường. Nàng lúc ấy đau khổ chỉ biết cầu xin ông ta nhưng giờ nàng càng lớn càng hiểu ánh mắt lúc ấy của ông ta là gì, ông ta chưa bao giờ xem nàng là con cả, ông ta chỉ đang diễn là người chồng người cha tốt trước mặt người ngoài thôi.

Khi mẹ nàng chết cũng là lúc ông ta xé khuông mặt giả tạo xuống sống thật với chính bản thân mình.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play