" Sau khi có sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ đối với bạn bây giờ sẽ không còn quan trọng nữa. Nó sẽ dần trở nên nhàm chán, và bạn sẽ phải hối hận "
...---Tiếp tục câu chuyện---...
Sau khi y tá dẫn Hạo vào căn phòng VIP, cậu không thể không thừa nhận rằng bệnh viện Thanh Sơn là một nơi được đầu tư rất hiện đại.
Căn phòng của cậu rộng rãi, nội thất cao cấp, mọi thứ đều được thiết kế để mang lại cảm giác thoải mái tối đa.
Chiếc giường êm ái trải ga trắng tinh, những chiếc rèm cửa màu xám nhạt che kín ánh sáng từ bên ngoài, và trên bàn là một máy tính bảng được đặt ngay ngắn bên cạnh lọ hoa tươi.
Tuy nhiên, dù căn phòng có hoàn hảo thế nào đi nữa, Hạo vẫn cảm thấy một sự bất an kỳ lạ bủa vây nơi này.
Đặc biệt là những nhân viên trong bệnh viện. Họ luôn xuất hiện với bộ trang phục kín mít từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, giống hệt như những hình ảnh quen thuộc của các nhân viên y tế thời đại dịch COVID-19.
“Nhìn mấy người đó như sắp bắt mày đi làm thí nghiệm ấy,” Ngư bất chợt lên tiếng trong đầu.
“Mày có thể yên lặng trong một giây không? Tao cần suy nghĩ.”
“Ồ, nghĩ gì? Về việc làm sao trốn khỏi đây, hay nghĩ về bữa tối?”
Hạo lắc đầu, cảm thấy trò đùa của Ngư đã quá nhàm chán.
Nhưng rồi sự chú ý của cậu nhanh chóng chuyển sang một thứ khác: một tờ giấy thông báo được dán ngay ngắn trên cánh cửa tủ quần áo trong phòng.
Hạo bước đến gần và đọc nội dung trên tờ giấy.
“XIN CHÀO NGƯỜI CHƠI ĐÃ ĐẾN VỚI BỆNH VIỆN TÂM THẦN THANH SƠN”
Dưới tiêu đề là một danh sách sáu quy tắc mà bạn phải tuân thủ:
1. Luôn đóng kín cửa phòng của bạn vào ban đêm. Dù có nghe thấy tiếng gõ cửa hay tiếng gọi tên mình, tuyệt đối không được mở cửa.
2. Không sử dụng gương trong phòng sau 12 giờ đêm. Nếu bạn nhìn thấy mình trong gương vào lúc đó, hãy lập tức nhắm mắt và không được mở ra cho đến khi trời sáng.
3. Nếu nhận được bữa ăn có thịt đỏ, đừng ăn. Gọi ngay nhân viên y tế để đổi món.
4. Nếu bạn nghe thấy tiếng người nói chuyện trong phòng khi không có ai ở đó, hãy giả vờ không nghe thấy. Đừng đáp lại hay tìm kiếm nguồn âm thanh.
5. Luôn kiểm tra đồng hồ treo tường trong phòng. Nếu nó ngừng chạy, hãy rời khỏi phòng ngay lập tức và không quay lại cho đến khi được sự cho phép từ nhân viên y tế.
6. Bạn chỉ được phép rời khỏi phòng vào ban ngày. Nếu ra ngoài vào ban đêm, hãy chắc chắn rằng bạn không nhìn bất kỳ ai trong hành lang. Nếu lỡ nhìn thấy, lập tức quay đầu đi hướng khác và trở về phòng ngay.
Sau khi đọc xong, Hạo không giấu nổi vẻ mặt bất ngờ.
Những quy tắc này kỳ quái và phi logic đến mức khiến cậu không biết phải phản ứng thế nào.
Nhưng điều khiến cậu lo lắng hơn cả là hai quy tắc trong số này có vẻ như mâu thuẫn nhau.
“Có vẻ như, mình đã gặp phải quy tắc quỷ dị. Và một trong hai quy tắc xung đột này là giả...” – Hạo lẩm bẩm.
“Tao thích cái quy tắc thứ ba đấy,” Ngư đột nhiên chen vào. “Thịt đỏ? Chắc là ngon lắm.”
“Mày nghiêm túc được không?” – Hạo tức giận. “Đọc không hiểu hay sao? Ăn bậy là chết đấy!”
Ngư bật cười: “Cái gì chả có lần đầu. Biết đâu thịt đỏ ở đây đặc biệt đến mức đáng để thử thì sao?”
Hạo siết chặt tờ giấy, cảm thấy sự tồn tại của Ngư trong đầu chỉ khiến mọi thứ thêm rối loạn. Cậu cố gắng phớt lờ những câu nói của cô ta và tự mình phân tích nội dung.
.........
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên.
Một bác sĩ xuất hiện, trên người cũng mặc bộ đồ bảo hộ kín mít như những người khác. Ông ta mang theo một tập tài liệu và nhẹ nhàng bước vào phòng, kéo ghế ngồi xuống.
“Chào cậu Bạch Tử Hạo, tôi là bác sĩ Lưu, sẽ phụ trách tư vấn tâm lý cho cậu trong thời gian cậu ở đây.”
Hạo nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy khó mà tin tưởng một người mà mình không nhìn rõ mặt. Nhưng dù sao cậu cũng đang ở bệnh viện tâm thần, chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc phối hợp.
“Chào bác sĩ. Tôi có vài câu hỏi... Về những quy tắc này.” – Hạo chỉ vào tờ giấy.
Bác sĩ Lưu gật đầu, giọng điềm tĩnh: “Tôi biết chúng có vẻ kỳ lạ, nhưng chúng không phải trò đùa. Cậu nên nghiêm túc tuân thủ nếu muốn an toàn.”
Hạo nhíu mày: “An toàn khỏi cái gì? Đây chẳng phải chỉ là một bệnh viện sao?”
“Đúng, nhưng là một bệnh viện đặc biệt. Cậu sẽ sớm hiểu.”
Nghe vậy, Hạo cảm thấy khó chịu vì câu trả lời lấp lửng. Cậu liếc nhìn bác sĩ Lưu, định hỏi thêm, nhưng Ngư lại cướp lời:
“Ê, bác sĩ, ông thấy tôi là gì?”
Bác sĩ Lưu im lặng một lúc, rồi đáp: “Cô là một phần quan trọng. Nếu không có cô, cậu ta sẽ không thoát được nơi này.”
Ngư bật cười khoái chí: “Nghe thấy chưa? Tao quan trọng đấy. Mày nên biết ơn tao đi.”
Hạo đập mạnh tay xuống bàn: “Quan trọng cái gì mà quan trọng? Mày toàn gây rắc rối cho tao thôi!”
Bác sĩ Lưu đứng dậy, cắt ngang cuộc cãi vã: “Tôi không thể nói nhiều hơn, nhưng hãy nhớ kỹ lời tôi. Hợp tác với cô ấy, dù cậu có muốn hay không.”
Hạo bất lực nhìn theo bóng lưng bác sĩ rời đi. Cậu muốn hỏi thêm về những quy tắc, về sự kỳ quái của bệnh viện, nhưng lại chẳng kịp nói gì.
.........
Sau khi bác sĩ rời đi, Hạo ngồi thẫn thờ trong phòng. Những câu hỏi cứ liên tục xoay quanh đầu cậu, không tài nào tìm ra câu trả lời.
“Ê, đi dạo không?” – Ngư đề nghị.
“Đi dạo? Mày điên à? Sắp tối rồi. Tao chưa muốn chết.”
“Buổi chiều mà, mày quên quy tắc à? Chỉ cần không đi vào ban đêm là được.”
Hạo ngẫm nghĩ một lúc. Đúng là ban ngày thì không có quy tắc nào cấm cậu rời khỏi phòng.
Và nếu cứ ngồi trong phòng mãi thế này, chắc chắn cậu sẽ phát điên vì mớ bòng bong trong đầu.
Cuối cùng, cậu đứng dậy, chỉnh lại áo, và mở cửa phòng.
“Được rồi, đi thì đi. Nhưng nhớ câm mồm đấy.”
“Đồng ý! Mà mày định khám phá gì trước?”
Hạo bước ra hành lang, nhìn quanh. Nơi này trông như một khách sạn sang trọng hơn là bệnh viện.
Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang chiếu xuống những hành lang dài bất tận, mỗi cánh cửa đều đóng kín, không một âm thanh phát ra từ đâu cả.
“Tao muốn biết, nơi này thực sự là cái gì.” – Hạo lẩm bẩm.
Ngư bật cười nhẹ: “Tao cũng tò mò. Nhưng nhớ đấy, thịt đỏ vẫn là ưu tiên hàng đầu của tao.”
Hạo lắc đầu, cảm giác cuộc hành trình này sẽ còn nhiều bất ngờ hơn cậu tưởng.
...--- Hết chap 3 ---...
Updated 45 Episodes
Comments
song ngư
rồi hiểu luôn
2024-11-17
2
song ngư
hơn 1s rồi m đòi gì nữa
2024-11-17
2
song ngư
mấy người đó sợ bị lây bệnh điên từ m kìa siyuki
2024-11-17
2