Chương 3: Nhìn lén

Trong truyện có nhắc đến quan hệ tốt giữa hai nhà Tri Huyện và Phú Ông. Thuở thiếu thời, Phú Ông cùng Tri Huyện là đôi bạn trẻ hợp cạ, cho nên sau này khi có vợ con cũng vẫn thường xuyên qua lại nhà nhau chơi cờ, hàn huyên đôi ba câu.

Nhà Phú Ông rất rộng. Vừa mới bước vào cửa, tầm mắt cô đã trông thấy hai ba ngôi nhà khang trang to lớn mái ngói đình viện xây sát sạt nhau, nối tiếp còn ở phía sau có mấy căn nữa.

Quả nhiên là xứng với danh xưng Phú Ông. Giàu có nhất cái huyện Hoa Tri này cũng chỉ có nhà Phú Ông, làm sao còn có người đọ lại.

Hạ An được cha dắt tay theo bên cạnh, hai người được người hầu canh cửa đưa vào trong nhà lớn.

Anh hầu nhà Phú Ông chân chất lại rất có phép tắc mà cung kính chìa tay cúi đầu nói:

" Mời Quan ngồi đợi ạ! Để con đi thưa với Phú Ông! ".

" Ừ! ".

Tri Huyện gật đầu, lúc anh hầu đã rời đi thì đem Hạ An bế lên ngồi trên ghế gỗ, bản thân ông cũng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh chính giữa nhà.

Một lúc sau thì Phú Ông từ ngoài cửa xuất hiện. Từ xa được mặt trời chiếu vào, hình dáng Phú Ông to tròn, nhìn có chút mập mạp, cái bùng phình ra trước, khuôn mặt to mập như được vỗ béo nhiều năm vậy. Chiếc áo dài màu xanh lam rộng thùng thình, dáng đi nghênh ngang vạm vỡ.

Bỗng chốc Hạ An ngồi ở một bên chỉ biết há hốc trợn mắt đỡ trán. Đây còn không phải là tác phẩm mà cô miêu tả về nhân vật này sao.

 Lúc đó chỉ nghĩ Phú Ông thời xưa được sống trong nhung lụa gấm vóc, thể nào cũng phải béo mập, khỏe tráng. Nhưng được tận mắt gặp nhân vật này, bỗng dưng cô phải tự đặt ra câu hỏi. Thế này có phải hơi mất thẩm mỹ quá rồi không. Nhưng như thế này lại là chân thật nhất.

Hạ An chớp mắt một cái, phát hiện phía say lưng Phú Ông hình như có một cái đầu ló ra. Rất nhanh một cậu bé dáng dấp không cao lắm, cùng lắm là lớn hơn cô nửa cái đầu, nhìn từ xa chỉ cao đến thắt lưng Phú Ông.

Cậu bé đó có khuôn mặt sáng lán, mày rậm mắt sâu, vầng trán cao bóng loáng tựa ánh trăng sáng trên trời. Cả người tổng thể vừa phải. Đặc biệt ánh mắt linh động nhanh nhẹn. Vừa nhìn liền đem lại cho người ta cảm giác đứa bé này về sau chắc chắn sẽ thành tài.

Cậu bé tóc bối tròn, mặc một bộ áo tấc màu xanh xanh lá, chiếc quần thùng thình màu trắng bạc bị vạt áo che đi bên trong. Da dẻ trắng trẻo trên miệng nở nụ cười tươi rạng chạy tới trước mặt cô mà gọi một tiếng.

" A! Hạ An tới chơi nhà tôi à! Vui quá! Đi! Tôi đưa Hạ An đi xem cá ở hồ! ".

Ngay khi cô còn chưa kịp định hình được mà quay sang khuôn mặt ngây ngô nhìn Tri Huyện. Tri Huyện cùng Phú Ông bật cười theo, Tri Huyện khẽ gật đầu nói với cô.

" Con cứ đi chơi với Minh Phúc cho khuây khỏa! Lát thầy về sẽ gọi con về! ".

Được sự đồng ý của ông một cái, nhanh thoăn thoắt cậu bé vui vẻ kéo tay Hạ An từ trên ghế đặt chân xuống đất mà dắt cô đi cùng mình ra bên ngoài.

" Haha! Hai đứa nhỏ này thật thân thiết! Thằng Minh Phúc nhà tôi cứ là quý Hạ An nhà ông thôi! Bấy lâu nay không thấy ông dắt con bé sang chơi nó cứ nhắc suốt ".

Phú Ông cười ha hả, trông nét mặt vui phải biết. Tri Huyện thấy hai đứa nhỏ thân thiết như vậy tự nhiên cũng vui vẻ mà cười cười, gật đầu phụ họa nhìn ra hướng cửa.

" Ừ ừ! Ông nói phải! ".

Hạ An vừa rồi lúc còn ngồi trên ghế nghe thấy rõ cha mình gọi cậu nhóc này là Minh Phúc. Vậy thì rõ rồi! Người đang nắm tay cô dắt đi phía trước này chính xác là nam chính cậu Hai Phúc nhà Phú Ông. Tương lai sẽ làm quan lớn. Còn là người sẽ cho cậu Cả anh của mình đẩy vào địa lao.

Chẳng trách vừa rồi ngay khi vừa xuất hiện cô đã có cảm giác từ trên người cậu bé này toát ra một hào quang sáng rực. Còn không phải là hào quang của nhân vật chính thì là gì.

Minh Phúc tung tăng dắt cô ra đến đình viện trong phủ, cách hồ sen một hàng rào cây xanh che chắn. Lúc dừng chân lại, bỗng dưng Minh Phúc buông tay cô ra, quay đầu hàng mày hơi chau lại, khẽ đưa tay lên tự gõ trán mình mà a lên một tiếng.

" Ui chết! Tui quên mất không đem bánh hoa đào ngọt mang cho Hạ An ăn rồi! Hạ An đứng đợi tui ở đây nha! Một lát là tui quay lại à! ".

Nói rồi cậu ta còn không có để cho cô mở miệng trả lời, đã ba chân bốn cẳng chạy ngoắt đi về phía mấy ngôi nhà. Khiến cho Hạ An không khỏi cảm thán. Ai có thể tưởng tượng được một nam nhân sau này sẽ trở thành đại quan, lúc nhỏ lại có chút ngây ngô đáng yêu như này đây.

Chờ cho một lúc lâu sau vẫn chưa thấy người trở lại, cô bắt đầu cảm thấy buồn chán mà quay ngang quay dọc, bước chân đi về phía trước vườn hoa một đoạn. Vào lúc cô đi trên đoạn đường hoa, cây xanh. Cô gái bé nhỏ ngửa đầu nhìn lên mặt trời nắng ấm chiếu rọi, lại cúi xuống nhìn theo cái bóng của mình đi trên đất. Không khỏi thích thú.

Bỗng cô nghe được một âm thanh nói chuyện của ai đó phát ra từ phía bên cạnh cách đó không xa. Cô không nhịn được tò mò mà theo hướng của âm thanh đó nhìn qua.

" Cậu Cả! Cậu có chắc là đánh rơi đồng tiền vàng ở đây không? ".

Qua kẽ hở của những lùm cây, đôi mắt to tròn của cô đập vào hình ảnh phía xa xa một cô gái chừng mười bốn, mười lăm tuổi đứng cạnh mép hồ, dáng vẻ trưởng thành mặc quần áo màu hồng nhạt có vẻ đang loay hoay cúi xuống tìm vật gì đó. Đứng ngay phía sau nhìn xuống là một cậu bé chừng lớn hơn cô vài tuổi. Mái tóc đen láy bối tròn trên đỉnh đầu có cài một chiếc trâm gỗ khắc hình lá trúc.

Từ xa xa tà áo rộng màu xanh dương cùng chiếc quần lĩnh màu đen được che đi bởi vạt áo. Khác với vẻ ngoài mang vẻ hào quang tỏa sáng của cậu Hai Minh Phúc, cậu bé kia có gương mặt góc cạnh với từng đường nét sắc sảo, ngũ quan hài hòa cân đối, hoàn hảo đến mức như tạc tượng tranh vẽ bước ra. Diện mạo xuất chúng ngay từ khi còn nhỏ, vạn người chỉ có một người.

Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, thần sắc cùng ánh mắt của cậu bé lại có mấy phần âm u, lạnh lẽo như băng tuyết. Khiến cho người ta cảm thấy có chút không thích nổi. Rõ ràng là diện mạo rất đẹp, lại mang theo khí độ lạnh ngắt, không thích hợp trên người một đứa trẻ đáng lí ra nên vô tư hồn nhiên.

Hạ An nấp sau lùm cây lén quan sát. Thấy nữ hầu kia cứ lọ mọ loay hoay tìm kiếm dưới đất. Vào lúc cô hầu đó không có để ý, cậu bé đứng im lặng từ phía sau đưa tay ra, đẩy mạnh một cái từ phía sau khiến cho cô hầu kia ngã xuống hồ " tõm " một tiếng.

Chỉ thấy cô hầu kia ở dưới nước chới với không ngừng với nước cố gắng kêu cứu mạng.

" Cứu!...Cứu...t.ôi! ".

Nhưng đáp lại sự cầu cứu ấy chỉ là một khuôn mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng của đứa bé đứng trên bờ trơ mắt nhìn xuống người dưới hồ đang chật vật gần như sắp đuối nước.

Cho đến khi những âm thanh vùng vẫy bì bõm dưới nước nhỏ dần rồi biến mất không còn chút tiếng động. Đuôi lông mày vừa rồi của đứa trẻ thực ra có hơi nhíu lúc này khẽ giãn ra. Giọng nói của đứa trẻ lạnh lùng vang lên.

" Đáng chết! ".

Sự việc xảy đến bất ngờ khiến cho Hạ An- người vẫn luôn nhìn trộm ở phía sau không khỏi hoảng hốt mà la lên một tiếng.

" A! ".

Âm thanh từ bên này khiến cho Minh Quý nhạy cảm nghe thấy được mà quay mặt qua nhìn đến hướng này. Biết bản thân vừa rồi quá sợ hãi mà thất thố, Hạ An hiện tại nhìn đến ánh mắt lạnh lẽo kia không khỏi hoảng sợ mà vội đưa hai tay bịt miệng.

Hot

Comments

Charlote♡♡♡

Charlote♡♡♡

thì con nít phải ngây ngô đág eo chớ s bà 🤡

2025-03-14

1

Sao băng nhỏ

Sao băng nhỏ

cậu Cả đáng sợ qué, nhưng sau này có Hạ An trị roài/Chuckle//Chuckle/

2025-03-14

0

Sao băng nhỏ

Sao băng nhỏ

cậu hai lúc nhỏ đáng yêu ghê hen/Applaud/

2025-03-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên thành con gái quan Tri Huyện!
2 Chương 2: Tới nhà Phú Ông
3 Chương 3: Nhìn lén
4 Chương 4: Cam kết
5 Chương 5: Lấy lòng
6 Chương 6: Theo học nhà thầy đồ
7 Chương 7: Tâm tư trẻ nhỏ
8 Chương 8: Đứng ra bảo vệ
9 Chương 9: Ai cần cái sự thương hại đó!
10 Chương 10: Kẻ ném đá
11 Chương 11: Thì ra phản diện cũng biết khóc
12 Chương 12: Hai đứa trẻ nghe lén
13 Chương 13: Cảm xúc hỗn tạp
14 Chương 14: Vạch trần sự thật
15 Chương 15: Không còn oán hận
16 Chương 16: Giải thích
17 Chương 17: Nài nỉ
18 Chương 18: Đại tiệc mừng thọ
19 Chương 19: Tâm tư thiếu niên
20 Chương 20: Suy đoán tâm tư con gái
21 Chương 21: Thủ lĩnh băng cướp
22 Chương 22: Mùi tình địch đâu đây
23 Chương 23: Tâm tư biến chuyển
24 Chương 24: Âm thầm loại bỏ tình địch
25 Chương 25: Khiêu khích
26 Chương 26: Nữ chính xuất hiện
27 Chương 27: Đi lệch cốt truyện
28 Chương 28: Tạo bất ngờ
29 Chương 29: Cùng nhau đón sinh thần năm mười tám
30 Chương 30: Mở cửa tiệm phục y
31 Chương 31: Kết giao
32 Chương 32: Danh tiếng vang xa
33 Chương 33: Giận rồi!
34 Chương 34: Lỡ chuyện
35 Chương 35: Chấp nhận số phận
36 Chương 36: Cậu Hai lấy vợ, kẻ vui người buồn
37 Chương 37: Cậu Cả yêu đời
38 Chương 38: Để mắt
39 Chương 39: Đính ước
40 Chương 40: Đi trước một bước
41 Chương 41: Ơ! Sao cái nhà này...nhìn quen quen
42 Chương 42: Phản ứng của vợ chồng Tri Huyện
43 Chương 43: Nguyện ý lấy chàng
44 Chương 44: Nên duyên vợ chồng
45 Chương 45: Phú Ông có thêm vợ
46 Chương 46: Hóa làm bà nguyệt se duyên lành
47 Chương 47: Tương kế tựu kế
48 Chương 48: Trăm hoa đua nở. Mùa xuân lại tới!
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: Xuyên thành con gái quan Tri Huyện!
2
Chương 2: Tới nhà Phú Ông
3
Chương 3: Nhìn lén
4
Chương 4: Cam kết
5
Chương 5: Lấy lòng
6
Chương 6: Theo học nhà thầy đồ
7
Chương 7: Tâm tư trẻ nhỏ
8
Chương 8: Đứng ra bảo vệ
9
Chương 9: Ai cần cái sự thương hại đó!
10
Chương 10: Kẻ ném đá
11
Chương 11: Thì ra phản diện cũng biết khóc
12
Chương 12: Hai đứa trẻ nghe lén
13
Chương 13: Cảm xúc hỗn tạp
14
Chương 14: Vạch trần sự thật
15
Chương 15: Không còn oán hận
16
Chương 16: Giải thích
17
Chương 17: Nài nỉ
18
Chương 18: Đại tiệc mừng thọ
19
Chương 19: Tâm tư thiếu niên
20
Chương 20: Suy đoán tâm tư con gái
21
Chương 21: Thủ lĩnh băng cướp
22
Chương 22: Mùi tình địch đâu đây
23
Chương 23: Tâm tư biến chuyển
24
Chương 24: Âm thầm loại bỏ tình địch
25
Chương 25: Khiêu khích
26
Chương 26: Nữ chính xuất hiện
27
Chương 27: Đi lệch cốt truyện
28
Chương 28: Tạo bất ngờ
29
Chương 29: Cùng nhau đón sinh thần năm mười tám
30
Chương 30: Mở cửa tiệm phục y
31
Chương 31: Kết giao
32
Chương 32: Danh tiếng vang xa
33
Chương 33: Giận rồi!
34
Chương 34: Lỡ chuyện
35
Chương 35: Chấp nhận số phận
36
Chương 36: Cậu Hai lấy vợ, kẻ vui người buồn
37
Chương 37: Cậu Cả yêu đời
38
Chương 38: Để mắt
39
Chương 39: Đính ước
40
Chương 40: Đi trước một bước
41
Chương 41: Ơ! Sao cái nhà này...nhìn quen quen
42
Chương 42: Phản ứng của vợ chồng Tri Huyện
43
Chương 43: Nguyện ý lấy chàng
44
Chương 44: Nên duyên vợ chồng
45
Chương 45: Phú Ông có thêm vợ
46
Chương 46: Hóa làm bà nguyệt se duyên lành
47
Chương 47: Tương kế tựu kế
48
Chương 48: Trăm hoa đua nở. Mùa xuân lại tới!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play