Phản Diện Thì Cũng Có Lúc Mềm Yếu
Lê Hạ An hai mươi ba tuổi, là một tiểu thuyết gia trên mạng rất có tiếng. Bộ tiểu thuyết mới nhất của cô, cũng là bộ mà cô tâm đắc nhất đang được xuất bản thành sách. Điều này khiến cho cô rất vui. Cô ngồi trước máy tính góc làm việc quen thuộc của mình đọc một số bình luận của fan. Ngoài những bình luận khen ngợi ra khi lướt xuống dưới cùng cô phát hiện có một bạn fan để lại bình luận về nhân vật phản diện trong truyện của cô.
" Cậu Cả tuy làm nhiều chuyện ác nhưng vẫn là người đáng thương mà! Chẳng lẽ không có ai thấy thương xót cho cậu sao? Huhu! ".
Bây giờ đã là mười hai giờ đêm, bình thường Lê Hạ An quen giờ giấc làm việc như vậy rồi. Viết tiểu thuyết đến tận đêm khuya. Hôm nay tình cờ đọc được bình luận này bất chợt cô cảm thấy có chút khúc mắc trong lòng. Mi mắt cô trùng xuống, ngón tay đang di chuyển con chuột cũng thả lỏng. Không biết trong đầu đang suy nghĩ cái gì nữa. Phải chăng là cô đang để tâm đến bình luận của bạn fan kia. Liệu rằng có phải phản diện nào cũng đều đáng ghét, đáng nhận kết cục thê thảm hay không?
Phải! Trong bộ " Bình Yên Khúc Cuối " này, cậu Cả tên Minh Quý- là con trai cả của Phú ông huyện Hoa Tri giàu có nhất huyện lúc bấy giờ. Tuy là con trai cả nhưng lại bị cha ruột mình ghét bỏ, mẹ thì mất sớm. Trong nhà trên dưới Phú ông lại có đến ba bốn bà vợ. Thành ra cậu có rất nhiều anh em cùng cha khác mẹ.
Ngay từ nhỏ cậu đã hình thành nên tính cách lầm lì, độc đoán. Có thể ra tay hãm hại người khác mà không để cho ai biết. Sau này cũng bởi vì chia cắt nam nữ chính, hãm hại nam chính cũng chính là em trai của mình, cậu Hai Minh Phúc. Cuối cùng sau khi cậu Minh Phúc lên làm quan liền tống cậu Cả vào ngục. Tìm ra đủ bằng chứng làm chuyện xấu xa hại người của cậu. Kết cục sau đó, phản diện đương nhiên chỉ có đường chết. Phải! Cô đã cho phản diện một đặc ân cái chết trong tù giam ẩm ướt tối tăm.
Giờ nghĩ lại...có phải cô đã bỏ quên chi tiết nào rồi không?
Có chăng là phản diện cũng cần có một nhân vật xuất hiện bên cạnh yêu thương, quan tâm, cảm hóa con người ấy.
Hạ An dụi dụi mắt, có chút buồn ngủ. Trong mơ màng của cơn buồn ngủ hai mí mắt cô sắp cụp xuống, cô lơ mơ nhìn thấy trước màn hình hiện ra một dòng chữ ở dưới cùng: " BẠN CÓ MUỐN LÀ NGƯỜI THAY ĐỔI KẾT TRUYỆN KHÔNG? ".
Cô cũng không rõ có phải mình buồn ngủ quá nên hai mắt hoa rồi không? Nhưng sự thật là cô đã kích chuột vào dòng chữ đó. Bất ngờ trong căn phòng tối tăm chỉ có chiếc đèn ngủ ấy, một thứ ánh sáng xanh huyền diệu xuất hiện. Màn hình máy tính lóe sáng một cái làm cho cô có chút chói mắt, vội đưa tay che đi đôi mắt.
Một lần nữa mở mắt ra đã không còn là cái nơi thân thuộc kia nữa. Quang cảnh sáng loáng như thể ban ngày đập vào mắt cô, buộc cô phải mở mắt vội. Không mở thì thôi, mở ra rồi liền muốn ngay lập tức nhắm lại.
Khung cảnh trước mắt lạ lẫm vô cùng. Từ trần nhà lợp ngói đến tường nhà xung quanh đều là gỗ. Cô ngồi bật dậy, đảo mắt nhìn sang liền thấy một cô gái ăn mặc kì lạ đang ngồi ở mép giường hai mắt mở to nhìn chằm chằm mình. Ngay lúc cô sợ quá đã vội hét lên một tiếng.
" Aa! ".
Cô gái kia cũng vì thế mà hét theo cô. Nhưng rất nhanh tiếng thét đã kinh động đến người khác. Từ bên ngoài có đôi vợ chồng nọ chạy vào bên trong giường. Người đàn bà kéo cô gái kia đứng dậy, còn người đàn ông thì gương mặt hiền hậu hỏi han cô.
" Hạ An! Con gái tỉnh rồi sao? ".
Nhìn cách ăn mặc của bọn họ, cô khẽ chớp mắt một cái. Áo dài ngũ thân? Tóc vấn búi? Trang phục cổ đại? Đây là đâu? Đoàn phim?
" A! Các người... ".
Không đúng! Ngay khi cô vừa định mở miệng nói chuyện thì phát hiện hình như cổ dây thanh quản của mình có vấn đề. Hình như vừa rồi cô mới cất giọng trẻ con!
" Hạ An! Con có gì muốn nói với thầy u sao? ".
Người đàn bà mặc trang phục có hoa văn, chuỗi vòng ngọc trai đeo trên cổ, đầu vấn tóc hướng mắt nhìn cô dịu giọng hỏi.
Cô chớp mắt nhìn từng người bọn họ. Còn có cô gái vừa nãy lúc cô vừa mới tỉnh dậy dọa cô một phen. Lúc này lại đang cầm một bông hoa dại trên tay nhìn ngắm đến ngây ngốc. Còn tự cười một mình. Giống như là bị ngốc vậy!
Trong đầu cô lúc này liên tưởng đến một gia đình. Nhà quan Tri Huyện họ Lê ở huyện Hoa Tri. Một đời chính trực anh minh, hai vợ chồng già không có con cái, còn nuôi thêm một cô em bị ngốc, đầu óc không được bình thường. Đây có lẽ là trùng hợp chăng? Không lí nào cô lại xuất hiện ở trong cuốn tiểu thuyết của mình chứ? Chắc chắn là có đoàn phim nào đó đang muốn trêu đùa cô đi! Hẳn là chương trình thực tế trêu ngươi gì đó rồi! Phải phải! Nhất định là như vậy!
Dù cho cô đang muốn trấn an bản thân nhưng thực tế lại rất hay trêu ngươi con người ta.
Người đàn ông khẽ xoa đầu cô trìu mến bảo:
" Hạ An! Mấy hôm nay con sốt cao! Thầy u vô cùng lo lắng! Đã xin cho con nghỉ vài buổi học ở nhà thầy đồ rồi. Con yên tâm mà dưỡng bệnh! ".
" Phải đó! Lát u kêu con hầu nấu cháo gà cho con ăn nhé! ". -Người đàn bà lên tiếng.
Nhìn sự quan tâm, yêu thương mà bọn họ dành cho cô, Hạ An đầu óc lơ tơ mơ không biết đi về đâu. Cô dụi dụi mắt một lần nữa. Lại phát hiện bàn tay của mình từ khi nào trở nên nhỏ bé như vậy! Còn có chút mũm mĩm, non nớt. Như thể bàn tay của một đứa trẻ vậy. Cô có chút thất kinh. Hoảng hốt một phen. Liên tục lắc đầu rồi lại ngẩng lên hỏi người lớn.
" Con...con bao nhiêu tuổi rồi ạ? ".
Hai vợ chồng Tri Huyện quay sang nhìn nhau lấy một cái, ánh mắt lo lắng lại nhìn cô mà ôn tồn nói:
" Con gái! Con không nhớ gì sao? Chẳng lẽ Hạ An bị sốt lâu quá nên đầu óc quên đãng rồi thầy nó! ". -Vợ Tri Huyện hoang mang mà thốt lên.
Tri Huyện lại bình tĩnh mà trấn an bà. Cũng như nói với con gái.
" Đừng nói lung tung chứ mình! Chắc con bé mới ốm dậy nên chưa được hồi phục hẳn. Con năm nay tám tuổi rồi! Là con gái duy nhất của quan Tri Huyện ta! Tri huyện huyện Hoa Tri ".
Lời nói như sét đánh ngang tai. Đây thật sự không phải là chương trình thực tế trêu đùa sao? Hai mắt cô mở to, lại nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé trắng trẻo mềm mại của mình, lật chăn ra, cái thân hình này....đích thực là của trẻ con tám tuổi rồi?
Thầy u thấy cô bỗng dưng lật chăn ra liền vội đắp lại cho cô. Người đàn bà quan tâm nhỏ nhẹ nói với cô.
" Trời lạnh lắm! Cẩn thận kẻo cảm lại! ".
Nói rồi người đàn ông kéo theo vợ mình cùng cô ngốc kia lẳng lặng đi ra ngoài. Trước khi đi còn không quên dặn dò.
" Con gái! Nằm nghỉ ngơi đi! Lát thầy u cho người bưng cháo gà lên cho con ăn! ".
Thấy bọn họ đã rời đi hẳn, lúc này Hạ An mới kích động vùng dậy xốc chăn ra. Cô muốn bước xuống giường lại phát hiện bây giờ chân còn chưa thể chạm đất. Đây...đây lại là tình huống gì đây?
Cô xuyên không rồi? Xuyên vào trong tiểu thuyết do chính mình viết ra! Đã xuyên không thì chớ, còn xuyên vào thân thể một đứa trẻ! Khoan đã! Có gì đó không đúng cho lắm! Nhà quan Tri Huyện mà cô viết đâu có con gái? Sao cô lại là con gái của bọn họ? Thật kì lạ!
Cô nhớ rõ ràng lúc mình chớp mắt ở trước màn hình máy tính có một tia sáng xuất hiện, sau đó tỉnh dậy thì là ở đây. Không lẽ...không lẽ nào cô là xuyên không theo dạng thực thể tới đây! Cho nên là nói, thân thể này đích thực là của cô!
Không muốn tin đây là sự thật, Hạ An khẽ chớp mắt, véo nhẹ vào má mình một cái.
" Uida! ".
Chỉ có thể nói là rất đau. Cảm giác chân thực như này, còn có thể là mơ được sao?
Updated 48 Episodes
Comments
Himalaya
Cốt truyện viết về cậu mợ thời phong kiến, đúng gu tui. Còn là kiểu nam nữ chính là thanh mai trúc mã nữa. Nữ chính không xuyên lúc lớn mà xuyên vào thời điểm khi còn nhỏ. Sẽ khai thác được nhiều khía cạnh tâm lí lúc nhỏ của nhân vật chính cho đến lúc trưởng thành. Thật sự đáng mong đợi❤
2025-01-12
1
Thanh Hoa
tưởng ngày xưa cả vẫn là cả chứ. địa vị của con cả không hay đổi, dù cha mẹ có không thương đi chăng nữa thì sau này chia tài sản vẫn là danh chính ngôn thuận được phần nhiều nhất.
2025-03-18
0
Thanh Hoa
😂 bài học rút ra là gì, khi có một đường link bậy bạ, không biết ở trên máy tính thì đừng có nhấn bậy.
2025-03-18
1