“A...aaa...a…”
Cả hai người đều lên đến cao trào, miệng thở hổn hển. Trong phòng tắm liên tiếp phát ra những âm thanh đầy ái muội “phình phịch, phình phịch…” khiến người ta nghe được mà đỏ cả mặt.
Lục Gia Phong trút một dòng chất dịch ấm vào bên trong người Cố Cẩm Yên. Thấy cô đã dễ chịu hơn, hắn rút con mãnh thú của mình ra hẳn bên ngoài.
“Vẫn còn chưa đủ, xin anh đó…”
Cố Cẩm Yên mếu máo, cô khóc không thành tiếng. Bộ dạng dâm đãng của mình ở hiện tai, cô không có cách nào khống chế được. Chỉ hận tên đàn ông rác rưởi kia lại dám hãm hại cô bằng thứ trò bẩn thỉu này, còn dùng với liều lượng rất cao nữa.
“Cái này em nói đấy nhé.” Lục Gia Phong cười gian một cái.
Thứ kia ở thân dưới sớm đã sưng to lên trở lại, hơn nữa còn có phần sung sức hơn lần trước. Hắn từ từ cắm vào nơi nhỏ hẹp của cô, đẩy mạnh vào.
“Em thả lỏng đi, cứ thế này sẽ kẹp chết anh mất.”
Cẩm Yên nghe theo hắn, cố gắng thả lỏng người ra, tận hưởng cảm giác khoan khoái mà hắn mang lại. Cô hôn nhẹ lên bờ ngực săn chắc của Lục Gia Phong, đầu lưỡi ngoi ra, mon men lên trên cắn nhẹ vào yết hầu nam tính của hắn.
Lục Gia Phong bị cô trêu chọc đến mức muốn phun ra lần nữa. Hắn bèn ép Cẩm Yên ngã ra sau, rồi cúi thấp người xuống, môi phủ lên một bên gò bồng trắng nõn, căng tròn, liếm láp vài cái. Một tay hắn đỡ sau đầu cô, tay còn lại cũng không nhàn rỗi mà xoa nắn hạt đậu đỏ ửng, vân vê khiến cô khiến cô mẫn cảm đến mức toàn thân co rút lại.
“Đừng mà…Phong…thật sự khó chịu lắm.”
Lục Gia Phong trào dâng theo khoái cảm, đôi tay linh hoạt đưa đẩy khắp người Cố Cẩm Yên. Cả cơ thể trắng nõn của cô, dần trở nên đỏ ửng những dấu răng của Lục Gia Phong.
Hắn một lần nữa trút hết phần tinh hoa của mình vào người Cẩm Yên. Cô gần như không còn tí sức lực nào, trực tiếp ngã ập vào người hắn.
Lục Gia Phong nhìn vệt máu ở dưới sàn, trong tim dấy lên một cảm xúc vô cùng lạ. Hóa ra đây chính là lần đầu tiên của Cẩm Yên. Hắn đưa tay vén mấy sợi tóc đang rủ ra trên tấm trán ướt đẫm mồ hôi của cô, rồi ôm cô vào trong bồn tắm đã xả đầy nước ấm.
Nhìn người con gái đang nằm trong vòng tay mình, Lục Gia Phong càng có tham muốn che chở, bảo vệ cho cô. Quả thật mà nói, từ lúc ở Cố gia, hắn nhìn thấy Cố Cẩm Yên- người con gái mình yêu suốt tám năm trời bị người khác sỉ nhục, ý niệm tự mình mang đến hạnh phúc cả đời cho cô, sớm đã xâm chiếm hết mọi tế bào trong người hắn rồi.
Lục Gia Phong nhẹ nhàng tắm cho người con gái này. Sợ cô ngâm nước lâu sẽ bị cảm, hắn nhanh chóng bế cô ra bên ngoài, dùng khăn tắm lau khô khắp cơ thể Cố Cẩm Yên.
Hắn kéo chăn ấm đắp lấy thân thể còn trần như nhộng của cả hai người, điềm tĩnh để cô gái nhỏ dụi đầu vào trong khung ngực vạm vỡ, tiến sâu vào giấc ngủ.
Một đêm dài trong tháng trời đông lạnh lẽo trôi qua…
Sáng hôm sau, khi Lục Gia Phong tỉnh dậy, phát hiện Cẩm Yên không còn nằm trên giường. Hắn có chút hụt hẫng, đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng để tìm kiếm bóng dáng cô. Ánh mắt Lục Gia Phong lưu lại trên chiếc bưu thiếp nhỏ trên chiếc bàn gần giường ngủ, nét chữ thanh thoát trên đó là của Cố Cẩm Yên:
“Gia Phong, cảm ơn anh rất nhiều. Em mạn phép mượn một ngàn tệ cùng quần áo của anh nhé, nhất định sẽ tìm để anh trả lại.”
Ở bên dưới, cô còn ghi tên của mình, kèm với một kí hiệu mặt cười. Lục Gia Phong khẽ thở phào, ít nhất là trong hoàn cảnh hiện tại, Cẩm Yên vẫn còn lạc quan vào cuộc sống. Đoán chừng cô sợ làm phiền hắn nên mới không nói lời chào tạm biệt, bỏ đi trước khi hắn thức dậy.
Cẩm Yên rời khỏi khách sạn, bắt taxi đến một cửa hàng quần áo. Cô không có tâm trạng mua quần áo, nên chỉ lựa đại một chiếc váy đơn giản màu nâu nhạt, vốn cũng là phù hợp với số tiền của cô hiện tại.
Kế hoạch ngày hôm nay của cô chính là đi tìm những người có tiếng nói trong Cố thị, cũng là những người theo chân Cố lão gia nhiều năm, hy vọng họ có thể đứng về phía cô, giúp đỡ Cố Cẩm Yên tìm ra sự thật Từ Chính Phàm cấu kết với mẹ con Thẩm Hà, chiếm đoạt tài sản Cố Gia.
Sở dĩ Cẩm Yên có thể mạnh miệng khẳng định như vậy là bởi vì khi còn sống, Cố lão gia từng cho cô xem qua tờ di chúc. Ông rất thương cô, thậm chí còn tin tưởng cô vô điều kiện mà không giữ bí mật riêng nào. Trong di chúc, Cẩm Yên nhớ rõ tài sản ai cũng có phần, tuyệt đối không có việc Thẩm Hà được một mình độc chiếm.
Cha cô bị người ta lái xe tông chết, thủ phạm bỏ trốn còn chưa bắt được, bà ta đã một mực muốn phân chia tài sản thì chắc chắn mọi chuyện không đơn giản. Huống hồ, đứa em trai cùng cha khác mẹ của cô- Cố Tử Thiên là đứa con trai duy nhất của ông, cớ sao không có lấy một phần tài sản. Phải chăng là vì cậu luôn đứng về phía Cẩm Yên, thay vì mẹ ruột của mình- Thẩm Hà, nên mới bị bà ta thẳng tay gạt ra khỏi âm mưu này. Chẳng trách, đám tang của cha, Thẩm Hà cũng không thông báo cho Tử Thiên đang du học bên Anh trở về.
Người thông minh như Cố Cẩm Yên, có đánh chết cô cũng không tin cha mình lại thay đổi nội dung di chúc.
Nghĩ là làm, cô lục lại hết số điện thoại của mấy vị giám đốc ở Cố thị trong danh bạ. Người đầu tiên Cẩm Yên tìm đến chính là Sở tổng.
Tiếng chuông kéo dài một hồi, rồi kết thúc trong im lặng. Cẩm Yên kiên nhẫn gọi hai, ba lần nữa, vẫn không có tác dụng.
Cô thở dài, đổi một số điện thoại khác...lần này là Chu tổng. Thật may vì lần này đã có người nghe máy.
“Xin chào Chu tổng, tôi là Cố Cẩm Yên…tút...tút...”
Cô còn chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã truyền đến một tiếng tút ngân dài. Cô khẽ nhíu mày, suy xét về trường hợp hiện tại của mình. Nếu Cẩm Yên đoán không nhầm, họ là đang cố gắng tránh mặt cô.
Không nản lòng, cô tiếp tục gọi cho trưởng phòng Tần. Gọi mãi bà mới chịu nghe máy, nhưng rồi chỉ nói vài ba câu lịch sự mà từ chối khéo không muốn gặp cô.
Tin tức về bản di chúc của Cố lão gia, cùng người kế nhiệm ông ở Cố thị một đêm đã loan truyền khắp mọi mặt báo. Cố Cẩm Yên bây giờ hai tay trắng, không tiền không địa vị là điều ai cũng biết.
Cô thất vọng tràn trề, nghĩ lại lúc ở trong đám tang của cha, họ chính là những người an ủi, động viên cô nhiều nhất. Giờ đây, cô chỉ mới thất thế một chút, họ lại tránh cô như tránh tà.
Bản chất của tư bản là như vậy, họ chỉ đứng về phía người có lợi cho mình.
Cẩm Yên mất cả buổi sáng vô ích, cô mệt mỏi, cất từng bước đi nặng trĩu trên đường. Lúc vô tình đi vào một con hẻm vắng, cô liền bị một đám thanh niên gồm bốn, năm người chặn lại, bộ dạng chúng trông rất bặm trợn.
“Cô em, đi đâu đấy?” Tên đầu đàn lên tiếng.
Cẩm Yên giơ cao tinh thần cảnh giác, cô từ từ lùi lại phía sau nhưng chưa được ba bước đã bị đám người đó bao vây lại.
“Sao thế, tụi anh hỏi mà mặt cô em khinh khỉnh không trả lời thế. Còn định chạy à?”
Cô biết người ta cố ý gây sự với mình liền thủ sẵn thế, chỉ đợi lên đòn. Quả nhiên, một tên trong đám vừa định sờ lên mặt cô đã bị Cẩm Yên bẻ tay, tung một cú đá vào thẳng bụng.
Updated 70 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Cố lão gia có con chung con riêng, có con trai con gái đầy đủ nhưng tài sản chỉ một mình mụ mẹ kế được hưởng. Nếu đưa ra pháp luật thì mụ kia vẫn chưa được toàn quyền thừa hưởng hết di chúc khi xảy ra tr*anh ch*ấp k*iện t*ụng. Nhưng để muốn thắng thì Cẩm Yên phải có bằng chứng sát thực thì mới đấu lại được mụ ghẻ này
2025-01-19
10
So Lucky I🌟
Cẩm Yên giờ chỉ có một mình lại không tiền không quyền không thế cũng khó lòng mà đấu lại lắm, chỉ có thể dựa vào Lục Gia Phong anh thôi.
2025-01-19
9
Anonymous
Bọn này tưởng chị là quả hồng mềm mà bắt nạt à
2025-03-03
1