Sau khi trò chuyện cùng cha mẹ, Thụy Miên lên lầu tiếp tục công việc như thường ngày. Nhưng hôm nay, lòng cô cứ bồn chồn, tựa như có điều gì quan trọng đã bị bỏ lỡ. Cô khẽ cau mày, cố nhớ lại, nhưng mọi thứ chỉ là những mảnh ghép rời rạc không cách nào ráp nối.
Hình ảnh chập chờn từ giấc mơ đêm qua lại ùa về. Một nỗi bất an len lỏi trong tâm trí, cô tự an ủi bản thân: “Chẳng có chuyện gì đâu, đừng nghĩ nhiều nữa.” Giữa những suy nghĩ miên man, đôi mắt dần trĩu nặng, cô thiếp đi lúc nào không hay.
Trong giấc mộng, cô đứng giữa không gian tối đen như mực, đưa tay ra nhưng không thấy gì ngoài màn đêm vô tận. Vậy mà ngay lúc ấy, cô lại nhìn thấy một người đàn ông. Rõ ràng đến kỳ lạ.
Người ấy sở hữu đôi mắt xám nhạt, sâu thẳm như vực nước lạnh. Dưới ánh sáng le lói mơ hồ, cô có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt hắn, một vẻ đẹp sắc lạnh, có chút xa cách nhưng lại cuốn hút đến lạ kỳ. Người đàn ông bận y phục màu đen, tay áo xắn lên để lộ một ấn ký đỏ sẫm trên cánh tay trái. Ấn ký ấy như một dòng máu bị giam cầm dưới làn da, chỉ chực xé toạc mà tràn ra ngoài.
Cô hiếm khi khen ai, vậy mà lúc này, không kiềm được mà buột miệng thốt lên:
“Đẹp thật...”
Người đàn ông ấy nói với cô rất nhiều, nhưng những lời nói đó như bị một thế lực vô hình bóp nghẹt, không cách nào nhớ ra được. Cô muốn hỏi hắn là ai, vì sao lại xuất hiện trong giấc mơ của mình, nhưng cổ họng như bị đông cứng, không thể thốt ra dù chỉ một âm thanh.
Bóng tối đột ngột tràn đến như một cơn sóng lớn, cuốn phăng mọi thứ. Người đàn ông ấy cũng bị nuốt chửng trong màn đêm đen kịt.
Không còn giữ vững được bình tĩnh nữa, hiện tại cô đang rất sợ, đưa tay ra, muốn níu lấy hắn, nhưng vô ích. Bóng tối quá nhanh, quá tàn nhẫn. Cô cố sức chạy theo, nhưng chỉ càng lún sâu vào hư vô.
“Đừng đi!”
Không một lời hồi đáp.
Cô ngã khuỵu xuống, đôi vai khẽ run lên. Những giọt nước mắt rơi xuống, từng giọt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh ngắt. Nhưng cô không hiểu vì sao mình lại khóc, không hiểu nỗi đau trong lòng đến từ đâu.
Rồi tất cả dần trở lại quỹ đạo vốn có của nó, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ còn lại cô, trơ trọi giữa khoảng không mênh mang, với một trái tim đau nhói không rõ đến từ đâu.
Đêm nay, gió lạnh tràn qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương mỏng giăng đầy trên mặt kính. Thụy Miên khẽ rùng mình, bàn tay vô thức vươn ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ lên lớp sương đọng. Cảm giác mát lạnh lan từ đầu ngón tay đến tận tim, nhưng cô không để tâm, cứ thế đưa tay di di trên bề mặt kính một cách chậm rãi trong vô thức.
Những nét chữ mơ hồ hiện lên giữa làn hơi nước mờ đục. Ban đầu chỉ là vài nét nguệch ngoạc vô nghĩa, nhưng dần dần, một cái tên hiện ra. Cô không hiểu vì sao mình lại viết cái tên ấy, cũng không nhớ nó có ý nghĩa gì đối với mình. Chỉ là từng đường nét cứ thế chảy ra từ trong tâm trí, như một điều vốn dĩ đã khắc sâu vào linh hồn cô từ lâu.
Vài giây sau, cô hơi nheo mắt, định nhìn kỹ lại những gì mình vừa viết. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, hơi ấm từ tay cô tan biến, sương lạnh lập tức tràn lên che phủ tất cả. Những nét chữ vừa mới xuất hiện đã mờ nhòe, rồi biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng tồn tại.
Thụy Miên ngẩn ra. Một cơn gió thốc vào phòng, làm tấm rèm lay động khe khẽ. Một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lồng ngực, giống như có thứ gì đó rất quan trọng vừa tuột khỏi tầm tay. Bàn tay đặt trên mặt kính khẽ siết lại, nhưng dù cố gắng thế nào, cô cũng không nhớ ra được cái tên mình vừa viết.
Cô nằm lặng yên hồi lâu, rồi khe khẽ thở dài, rụt tay lại. Có lẽ chỉ là ảo giác thôi, cô tự nhủ. Nhưng nơi lồng ngực vẫn âm ỉ một nỗi đau không tên, như thể đã đánh mất ai đó… mà cô thậm chí còn không biết người đó là ai.
Cô vẫn nằm đó, trên chiếc giường của mình. Cô đưa tay chạm lên gò má, phát hiện nước mắt đã thấm ướt từ bao giờ.
Tại sao?
Tại sao lại khóc?
Tại sao lại thấy mất mát và bất lực đến vậy?
Cô nhắm mắt lại, cố dỗ mình ngủ tiếp. Lần này, không còn mộng mị, không còn những hình ảnh kỳ lạ vây lấy tâm trí. Không còn gì cả.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy như bao ngày. Mọi chuyện đêm qua đã chìm vào quên lãng. Cô không còn nhớ gì về giấc mơ ấy, cũng chẳng còn vương vấn chút cảm giác nào về sự tồn tại của tiệm hoa bên nhà. Cũng không còn người đó nữa.
Tất cả... tựa như chưa từng xuất hiện trong đời.
***
“Người thì nhớ, người thì quên... Tất cả thật không công bằng, không công bằng chút nào!”
Một chuỗi nức nở pha lẫn bực dọc vang lên từ góc khuất cầu thang trong tiệm hoa bị lãng quên. Giữa những chậu hoa úa tàn, một bóng người nhỏ thó ôm mặt thở dốc, tiếng nức nở bị kiềm nén trong lồng ngực.
A Hưng đứng cạnh, đôi mày nhíu chặt, giọng trầm thấp cất lên:
“A Lam, ngưng nói đi. Việc của ngươi và ta là tận tụy chăm sóc ngài ấy. Lau nước mắt đi, vào kiểm tra vết thương giúp ta, ta đi mời người đến. Đi nhanh rồi về nhanh.”
Dứt lời, A Hưng đặt thau nước ấm vào tay A Lam, rồi dứt khoát nhảy xuống hồ sen, bóng lưng nhanh chóng khuất dạng dưới làn nước sâu thẳm.
A Lam vội vàng lau nước mắt, không dám chậm trễ thêm. Sợ rằng nếu cứ chần chừ, người trong phòng sẽ phải chịu thêm đau đớn. Cô siết chặt chiếc thau trong tay, cất bước lên cầu thang.
Trên lầu chia thành hai hướng. Cô rẽ trái, đi thẳng đến một căn phòng. Cánh cửa gỗ vừa mở ra, một mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác, khiến cô không khỏi chấn động.
Trên chiếc giường gỗ lim chạm trổ, một bóng dáng cao lớn đang ngồi tựa vào vách, mái tóc đen rủ xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm. Dạ Khánh không nói gì, dường như đang chìm vào một dòng suy nghĩ vô tận. Nghe thấy tiếng động, anh khẽ cụp mi mắt, giấu đi tất cả cảm xúc vừa thoáng qua. Giọng nói khàn khàn vang lên giữa không gian trầm lặng:
“A Hưng đi rồi à? Vết thương không nghiêm trọng đến thế đâu, đừng trưng cái bộ mặt đó ra nữa.”
A Lam mím môi, không đáp lời. Đôi tay cô nhanh chóng tháo lớp vải băng đã thấm đẫm máu trên cánh tay anh, để lộ ra những vết thương còn rướm máu đỏ tươi. Đôi mắt cô thoáng ươn ướt, giọng nghẹn lại:
“Sao đã ngâm thuốc rồi mà máu vẫn chưa cầm lại vậy, ông chủ? Không lẽ ngài vẫn chưa thu hồi đạo để lại trong mộng của người ấy?”
Không nhận được câu trả lời, A Lam chỉ có thể im lặng mà siết chặt nắm tay. Cô biết rõ người đàn ông trước mặt đã tự tàn nhẫn với bản thân đến mức nào.
Can thiệp vào giấc mơ của người phàm, tự tay xóa đi tất cả ký ức giữa hai người, tạo ra một cõi mộng tươi sáng để người ấy được an yên. Như vậy còn chưa đủ sao? Còn chưa đủ để bản thân chịu thiệt thòi sao? Mà đến cả đạo linh của chính mình cũng nguyện đánh đổi, chỉ để duy trì trạng thái nửa sống nửa chết cho người kia?
A Lam cúi thấp đầu. Nghĩ đến tất cả những gì Dạ Khánh đã làm, nghĩ đến cảnh ông chủ của mình đường đường là vị thánh tôn kính nhất sau Đế Quân trên Thiên Đình, là Dạ chủ của Ngục Giới, kẻ có quyền phán xét linh hồn, mà lại cam lòng hủy hoại bản thân đến mức này...
Thật sự không đáng!
Nếu ngài ấy có mệnh hệ gì, e rằng thiên hạ này cũng sẽ vì thế mà rung chuyển.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh giọng điệu bình tĩnh nhất có thể:
“Ngài chịu đựng thêm một chút. A Hưng đã đi mời Hạnh Y, sắp đến rồi ạ.”
Dạ Khánh tựa vào mép giường, hơi thở nặng nề như thể mỗi lần hít vào đều là một nhát dao cắt sâu vào lồng ngực. Cơn đau xé nát từng dây thần kinh, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tận cốt tủy, nhưng hắn vẫn không rời đi. Mặc kệ máu đã nhuộm đỏ cả vạt áo, mặc kệ đạo lực hao tổn đến mức chỉ còn một tia mong manh duy trì lấy thần trí, hắn vẫn cố chấp ở lại.
Vì Thụy Miên. Vì bóng hình đang nằm đó trong giấc mộng hắn tạo ra, an yên đến đau lòng.
Dạ Khánh nhìn xuyên qua cánh cửa, đôi mắt phủ đầy tơ máu nhưng trong đó chỉ có duy nhất một bóng hình. Hắn chẳng thể chạm vào, chẳng thể gọi tỉnh dậy. Tất cả những gì hắn có thể làm là đứng đây, lặng lẽ nhìn, mặc cho từng cơn đau hành hạ đến chết đi sống lại.
Chỉ cần hắn còn trụ được, hắn sẽ không rời đi. Dẫu có phải tiếp tục tan xương nát thịt, hắn cũng cam lòng.
Không được. Nếu Hạnh Y tiến vào, có thể mộng sẽ tan. Hắn không cho phép điều đó xãy ra.
Hắn đã xóa đi tất cả, đã khiến em quên sạch mọi thứ, vậy thì không ai được phép chạm vào giấc mộng này. Không ai được phép quấy rầy sự an bình mà hắn dùng máu và đạo hạnh để đánh đổi.
“Không được. Bảo hắn trở về đi. Nhiều người tiến vào giấc mộng này sẽ khiến chủ nhân mộng bị ảnh hưởng.”
Không đợi A Lam lên tiếng, Dạ Khánh đã lập tức truyền âm, ngăn Hạnh Y tiến vào.
Cả căn phòng rơi vào trầm lặng.
Nhưng hắn đã không còn đủ sức giữ lại mộng cảnh này thêm nữa. Nếu còn ở lại, Thụy Miên nhất định sẽ bị ảnh hưởng.
Hắn không có lựa chọn.
Một tia sáng vàng nhạt lóe lên. Dạ Khánh chỉ muốn nhìn lần cuối, như muốn khắc ghi từng đường nét trên gương mặt của người đó vào tận xương cốt, rồi hắn khẽ thì thầm, giọng khàn đặc như chứa đầy máu:
“Xin lỗi... Ta không thể ở lại.”
Một ngụm máu tươi bất giác trào ra từ đôi môi nhợt nhạt, nhỏ xuống nơi vạt áo đen tuyền. Giọng anh khe khẽ vang lên, hòa vào không gian tịch mịch.
“Ta sẽ đến gặp người sớm thôi... Thụy Miên.”
Khoảnh khắc hắn rời đi, máu tươi từ khóe môi tràn ra, nhuộm đỏ cả bóng tối.
Và ở nơi kia, người trong mộng khẽ chau mày, bàn tay vô thức vươn ra như muốn níu lấy thứ gì đó… nhưng cuối cùng, chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Giữa màn đêm, hai thân ảnh mờ nhạt lóe lên ánh sáng vàng dịu rồi dần biến mất, như thể chưa từng tồn tại trên thế gian này.
Ở nơi xa xăm, trong căn phòng ngủ yên tĩnh, người đang say giấc trên chiếc giường bỗng khẽ cau mày.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo âm thanh không rõ từ đâu vọng đến.
Đôi mắt kia đột ngột mở bừng ra.
Giữa những hơi thở dồn dập, một thanh âm bất giác thốt ra từ môi:
“Chúng ta... đã gặp nhau rồi!”
Updated 107 Episodes
Comments
Zhunia Angel
Mặc dù đã đọc nhiều truyện, nhưng truyện này vẫn làm tôi bất ngờ 💓
2025-02-08
2