Đứng ở giữa cửa là một chàng trai tươi tắn, cũng mặc đồ cổ trang. Anh cười rạng rỡ nói:
- Để tôi đi sang phòng bên gọi công tử dậy!
Chàng trai đang định quay lưng đi thì Ngọc Linh Chi vội lên tiếng cản lại, biểu cảm có chút sợ sệt:
- Kh- Khoan đã! Cậu là ai? Đây là đâu?
Chàng trai gãi đầu:
- Thanh Trúc cô nương, cô đừng đùa nữa! Tôi là Tiểu Kỳ đây!
- T-Tôi... tôi không biết...
- Haizz, mất trí cũng dễ hiểu. Ngã từ vách núi xuống còn giữ lại cái mạng là may.
Ngọc Linh Chi tròn xoe mắt:
- Hả? Gì nghe ghê vậy?
- Ây da, Thanh Trúc cô nương, mấy hôm trước cô bị ngã xuống núi. Cũng may là có công tử nhà tôi xuất hiện. Cô hôn mê 2 ngày liền, làm tôi và công tử phải thuê tạm một quán trọ nơi hẻo lánh này để chữa trị cho cô đó!
Ngọc Linh Chi đưa cái mặt đơ đơ ra, hỏi:
- Thế... "công tử nhà mấy người" là ai?
Chàng trai tên Tiểu Kỳ bây giờ mới hốt hoảng:
- Cô... cô quên thật ư? Là Lam Phong! Lam Phong công tử đó! Công tử vừa cứu cô 1 mạng, sao cô có thể quên được!?
Ngọc Linh Chi ngẫm trong miệng:
- Lam Phong?
- Trời ạ! Cô và công tử chính là 2 người giỏi võ nổi tiếng trong thiên hạ! Người đời hay gọi tắt là "Lam Phong Thanh Trúc"!... Chết rồi... không ổn rồi... tôi phải đi gọi công tử ngay mới được.
Thế là Tiểu Kỳ chạy đi mất. Ngọc Linh Chi bây giờ còn hoảng gấp 10 lần cậu ta. Cô đi tới đi lui trong phòng, bụng sôi như lửa đốt. Gì đây? Chẳng lẽ mình xuyên không rồi? Mấy chuyện ảo tung chảo như này cũng có ngày đến lượt mình trải nghiệm sao?
Chưa tới vài phút, Tiểu Kỳ đã dẫn Lam Phong công tử đến. Ngọc Linh Chi đang rối rắm đi vòng vòng. Mắt cô nhắm nghiền suy nghĩ, bỗng tai cô nghe thấy một chất giọng vô cùng quen thuộc:
- Thanh Trúc, cô tỉnh rồi à? Còn thấy đau chỗ nào không?
Ngọc Linh Chi ngẩng mặt lên nhìn. Hoàng Tân Vũ? Cô há hốc mồm khi thấy Lam Phong công tử có ngoại hình y đúc với tiền bối Hoàng Tân Vũ ở trường đại học của mình.
Thấy cô gái đứng im như tượng đá, Lam Phong bước lại gần. Anh điềm đạm nắm lấy tay cô rồi bắt mạch:
- Hmm... mạch tượng ổn định mà nhỉ?
Tiểu Kỳ đứng kế bên, nói nhỏ vào tai Lam Phong:
- Công tử, hình như Thanh Trúc cô nương bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Đến tên của công tử còn chả nhớ nữa là...
Lam Phong nhìn sơ qua nét mặt của Ngọc Linh Chi rồi nói:
- Mặt cô ấy đỏ quá. Có lẽ là bị cảm nên ảnh hưởng đầu óc một chút thôi. Tiểu Kỳ, bảo chủ trọ nấu ít cháo, mang thêm chút nước ấm đến đây.
- Dạ, công tử.
Vậy chứ cái người giống Hoàng Tân Vũ kia đâu hề biết, mặt cô đỏ là vì anh đứng quá gần. Bình thường ở trên trường, Ngọc Linh Chi chỉ có cơ hội nhìn thấy khi anh phát biểu trong các sự kiện lớn của trường. Hoặc may lắm là vô tình đi ngang qua nhau. Làm gì có vụ nói chuyện 1:1 với nhau, lại còn nắm tay thế này...
Ngọc Linh Chi vỗ vỗ hai bên má của mình cho tỉnh. Cái giấc mơ quái đản gì thế. Ban ngày ngưỡng mộ đàn anh quá nên đêm đến nằm mơ mấy cái này à? Xấu hổ chết đi được!
Lam Phong nhìn cô gái có phần kì lạ, liền nói:
- Sao thế? Thanh Trúc nữ hiệp nổi danh thiên hạ, mới chỉ ngã 1 lần mà đã ngáo ngơ rồi à?
Ngọc Linh Chi bắt đầu hiểu chút chút. Mình bây giờ đang trong vai Thanh Trúc, một cô gái giỏi võ công. Cô bình tĩnh hỏi.
- Cho hỏi, đây là thời đại nào vậy?
- Hửm?
- Ý là... tôi muốn hỏi vua tên gì á?
Lam Phong xem chừng còn ngạc nhiên hơn cô. Nhưng anh vẫn lịch sự trả lời:
- Địa phận chúng ta đang đứng là biên giới giữa hai nước: Hoàng Quốc và Ngọc Quốc. Hai vị hoàng đế mang 2 họ Hoàng- Ngọc.
Ngọc Linh Chi lẩm nhẩm:
- Ờm... Cơ mà thời nào vậy ta? Học lịch sử bao năm có nghe có cái thời họ Hoàng, họ Ngọc này đâu? Hay trong sách truyện gì ta?
Rắc rối quá! Ngọc Linh Chi bây giờ chỉ muốn thoát ra khỏi chỗ này. Cô định chạy ra hướng cửa, xem xem khung cảnh bên ngoài thế nào. Nào ngờ mới bước được hai bước, Lam Phong thấy vậy liền nắm lấy cổ tay kéo cô lại:
- Này! Cô chưa khỏe hẳn mà định đi đâ...
Chưa hết câu, Ngọc Linh Chi khi bị kéo đã mất đà lao ngược vào người Lam Phong. Anh vô thức đưa tay ra đỡ cô, cũng vô tình ôm trọn Ngọc Linh Chi vào lòng.
Bầu không khí bỗng im lặng đến ngượng ngùng. Ngọc Linh Chi nép dưới ngực của Lam Phong, nghe rõ cả tiếng thở của anh.
- Cháo đây cháo đây!
Tiểu Kỳ từ cửa bước vào. Tay cầm theo bát cháo nóng hổi. Cả hai người giật mình buông nhau ra. Cảnh vừa rồi cũng vừa hay bị Tiểu Kỳ nhìn thấy. Cậu ta cười tủm tỉm:
- E hèm... Thanh Trúc cô nương, của cô đây.
Lam Phong nhìn Tiểu Kỳ, anh cố tỏ ra bình tĩnh nhưng không che được sự bối rối bên trong giọng nói của mình:
- Ừm... T-Tiểu Kỳ, chúng ta về phòng cho cô ấy ăn đi. Tiện chuẩn bị, trưa nay lên đường luôn.
- Dạ, công tử.
Trước khi ra ngoài, Lam Phong còn liếc nhẹ Ngọc Linh Chi:
- Cô ăn nhanh rồi soạn đồ đi. Tôi không đợi quá giờ ngọ đâu!
Sau khi hai người đàn ông đóng cửa, trong phòng chỉ còn Ngọc Linh Chi. Cô thở phào:
- Phù... chuyện gì mới xảy ra vậy? Cảm giác vừa rồi thật quá. Mình thật sự không mơ ư?
Cô hít thở vài cái cho bản thân tỉnh táo rồi ngồi xuống ăn thử miếng cháo. Lưỡi vẫn cảm nhận được vị đồ ăn. Cái này không giống mơ cho lắm. Chắc là xuyên không thật rồi.
"Không ổn không ổn. Phải nhớ lại mấy kinh nghiệm cày phim xuyên không của mình để sống sót mới được!"
Updated 29 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Mơ mơ thực thực, thực thực mơ mơ. Là Ngọc Linh Chi lạc vào giấc mơ hay đang lạc vào tiền kiếp trước đó của bản thân đây/Hey//Hey//Hey/
2025-02-15
9
Thương Nguyễn 💕💞
Người ta xuyên vao giấc mơ không chút hiểu biết j mà TK nó bảo tẩu hỏa nhập ma mới đau /Facepalm//Facepalm//Facepalm/
2025-02-13
0
Thương Nguyễn 💕💞
Mong ước bấy lâu là được ở lâu ở gần bên cạnh nam thần gòy đó nha
2025-02-13
0