Trưa nắng nhẹ, Ngọc Linh Chi gom hết mấy đồ mà cô nghĩ là của cô nương tên "Thanh Trúc" này lại. Cùng lắm cũng chỉ có một thanh kiếm với vài thứ lặt vặt. Có vẻ người này là phận nữ nhi nhưng lại thích ngao du thiên hạ. Không giống mấy tiểu thư khuê các cho lắm.
Ngọc Linh Chi bước ra ngoài, thấy Lam Phong và Tiểu Kỳ đã đứng chờ sẵn. Cô đi tới hỏi:
- Vậy... giờ chúng ta đi đâu?
Cả 2 người đàn ông đều ngạc nhiên với câu hỏi này. Tiểu Kỳ trợn tròn mắt:
- Trời... trời... Thanh Trúc cô nương, tôi nhớ lúc ngã vực, cô đâu có đập đầu vào chỗ nào...
"Cốp". Lam Phong cốc đầu Tiểu Kỳ kêu một cái rõ to.
- Ái daaa!
- Ta cho ngươi thử ngã vực xem đầu óc còn tỉnh táo không nhé?
- C-Công tử, tôi đùa thôi mà! Hịc!
Lam Phong quay sang giải thích với Ngọc Linh Chi:
- Chúng ta đang cùng nhau đi về phía kinh thành của Hoàng Quốc, tìm Xuân Lan Thảo. Đó là một loại cây trong truyền thuyết, nghe nói dùng cánh hoa làm hương thơm thì sẽ trị được bách bệnh.
Mấy cái này đối với một cô sinh viên đại học mà nói, nó cứ nhảm nhí thế nào ấy. Cô bĩu môi:
- Xì... nó ghê gớm như vậy thì ai cũng đổ xô đi tìm cái "cây truyền thuyết" đó à?
Lam Phong cười nhẹ rồi gật đầu:
- Cả thiên hạ này làm gì có ai không muốn sở hữu Xuân Lan Thảo? Có điều...
- Hửm?
- Hình dạng của nó ra sao thì chẳng ai biết cả.
Nghe tới đây, Ngọc Linh Chi cười nhạt. Trời mẹ ơi, đúng là mấy kiểu tình tiết ba xu trong các bộ phim kiếm hiệp rẻ rúng. Cái Xuân Lan Thảo gì gì đó, không biết có thật hay không mà người dân ở đây lại đâm đầu đi tìm nó. Lỡ nó chỉ là tin đồn nhảm mà mấy thằng trẻ trâu đồn ra để chơi khăm thì sao? Ai biết được chứ!
- Nhưng mà cô yên tâm. Sau khi tìm được Xuân Lan Thảo, tôi nhất định sẽ giữ đúng lời hứa.
Ngọc Linh Chi nhướn đôi lông mày mỏng, chống hông hỏi:
- Hả? Lời hứa gì?
Lam Phong phì cười nghĩ thầm. Cô ấy tuy mất trí nhớ nhưng phong cách nói chuyện vẫn trống không, chẳng kiêng nể ai y như lúc đầu. So với các nữ nhân công dung ngôn hạnh khác thì quả là đặc biệt.
- Xuân Lan Thảo ngoài tác dụng chữa bách bệnh, nó còn có thể ban cho cô 1 điều ước. Sau khi tìm thấy, tôi chỉ cần 1 cánh hoa để chữa bệnh cho 1 người quen. Còn lại, tùy ý cô sử dụng.
Ồ? Còn được 1 điều ước? Nếu chuyện này là thật, thì chẳng phải chỉ cần ước được về nhà ở thời hiện đại là được rồi sao? Vậy là sẽ được giải thoát khỏi cái "thế giới cổ trang" này? Ngọc Linh Chi nghĩ đến đây thì lòng đầy quyết tâm:
- Được! Ta đi thôi Lam Phong công tử! Tôi chỉ cần 1 điều ước là đủ!
Cô hùng dũng bước về phía trước. Ánh sáng từ mặt trời le lói qua tán lá, chiếu từ trên xuống làm nổi bật dáng hình của nữ tử mảnh mai. Bóng cô in thẳng xuống mặt đất cùng tiếng gió trưa xào xạc tạo nên một khung cảnh vô cùng huy hoàng.
.
.
.
- Ờm... công tử ơi..
Tiểu Kỳ đứng nép nép vào phía Lam Phong, khum tay thì thầm:
- Mình có nên nói cho Thanh Trúc cô nương biết là cô ấy đã đi nhầm đường rồi không?
...----------------...
Trời chập choạng tối, Ngọc Linh Chi đói muốn khùng. Chân cô lết không nổi nữa, vừa đi theo sau 2 chàng trai vừa than vãn.
- Hai vị huynh đài ơi... đi chậm chút được không? Tui là tui sắp xỉu rồi á...
Đi cả nửa ngày mà mới đến ngoài rìa của kinh thành. Lam Phong và Tiểu Kỳ dừng bước, ngoái ra sau nhìn cô gái đang thở hồng hộc. Tiểu Kỳ gãi đầu:
- Thanh Trúc cô nương ngã vực xong hình như yếu hẳn đi nhỉ? Tôi thấy...
Đang nói thì bắt gặp ánh mắt Lam Phong nhìn mình, Tiểu Kỳ ngậm mồm ngay lập tức. Lam Phong nhẹ nhàng nói:
- Cô ấy bất tỉnh mấy ngày tỉnh dậy mệt mỏi cũng không có gì lạ. Huống hồ chúng ta đã đi bộ mấy tiếng đồng hồ rồi. Tiểu Kỳ, tìm một quán ăn đi. Ăn xong sẽ có sức.
- À, dạ!
Tiểu Kỳ gật đầu tuân lệnh rồi rời đi. Tuy lên tiếng giải thích cho cô nhưng trong lòng Lam Phong vẫn thấy cấn cấn điều gì đó.
Updated 29 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Xuân Lan Thảo đang tìm kiếm liệu có phải là mấy hạt cây mà người cha đã đưa cho Ngọc Linh Chi trồng hay ko đây?
2025-02-15
10
Thương Nguyễn 💕💞
Má ơi đọc mà tui cười nghiêng ngả , bà ở ẩn lâu ngày này quay lại viết hay thế , tiếp tục phát huy
2025-02-13
0