Chương 2: Mạn Ly

Đêm nay, huyết nguyệt treo cao.

Bầu trời đỏ rực như đổ máu, phản chiếu lên mặt đất khô cằn, nơi hàng vạn thân xác yêu binh ngã xuống. Thiên quân xếp thành từng hàng dài, áo giáp lấp lánh dưới ánh trăng, trường kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu. Thế nhưng, dù trận chiến đã đến hồi kết, bọn họ vẫn chưa thể phá được kết giới cuối cùng, lớp bảo hộ được tạo nên bằng chính yêu hồn của Vương Hậu yêu tộc.

Thương Khung Thần Tướng đứng trên cao, thanh thần kiếm trong tay khẽ rung lên, ánh mắt lạnh băng nhìn kết giới màu xanh thẫm đang bừng sáng giữa đống đổ nát. Bao lần tấn công, bao lần thi triển pháp chú, kết giới ấy vẫn hiên ngang như một tấm khiên bất hoại, chặn đứng thiên quân ngay trước cửa yêu cung.

Hắn nghiến răng.

Bọn chúng… thế mà lại mang theo Thiên Hồn Kính trốn vào trong!

Thiên binh có thể đánh bại Yêu tộc, có thể đồ sát toàn bộ thần dân của họ, nhưng không thể cướp lại Thiên Hồn Kính, thánh vật Thiên tộc từ thuở sơ khai. Đó là niềm kiêu hãnh của Thiên Giới, là căn nguyên sức mạnh của họ. Nếu để bảo vật rơi vào tay Yêu tộc...

Thương Khung hít sâu, kiềm nén sự phẫn nộ.

Nếu tiếp tục đánh nữa, kết giới có thể sẽ vỡ. Nhưng đổi lại, thiên quân cũng phải trả một cái giá đắt. Đã có quá nhiều thương vong, hắn không thể để tổn thất nặng nề hơn.

Hắn nhìn về phía bầu trời tối đen phía xa, nơi cửa Thiên Giới đang dần hé mở. Một lát sau, hắn lạnh lùng phất tay.

"Rút quân."

Thiên binh đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu lĩnh mệnh.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo được tra vào vỏ. Những bước chân nặng nề lần lượt rời khỏi chiến trường, bỏ lại một Yêu giới hoang tàn với những tàn lửa lập lòe trong màn đêm.

...

Ánh lửa còn lập lòe giữa đêm tàn, hun đúc cả một vùng trời đỏ rực.

Trong vòng tay Diệp Tinh, một sinh mệnh nhỏ bé đang say ngủ, không hay biết cả Yêu tộc đã hóa thành biển máu.

Diệp Tinh cắn môi, vị tanh mặn tràn vào miệng. Đây là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Yêu vương. Là hi vọng duy nhất cho sự phục hưng của tộc yêu.

Nhưng nàng không muốn.

Trước lúc ra trận, yêu hậu đã dặn dò, nếu chẳng may kết cục không thể thay đổi, nếu ngày tàn của Yêu tộc đã định sẵn, bà mong Diệp Tinh có thể nuôi dạy tiểu đế cơ thành một tiểu yêu bình thường.

Không phải kẻ báo thù. Không phải đứa trẻ sinh ra trong hận thù và lớn lên với đôi mắt đỏ ngầu như nữ ma đầu. Bà muốn nàng ấy có một cuộc sống khác. Một cuộc sống bình lặng, không có huyết chiến, không có gánh nặng của một tộc vong quốc.

Nhưng còn những kẻ khác thì sao? Diệp Tinh có thể che giấu được bao lâu? Tộc nhân còn sống sót liệu có để yên?

Lửa thù hận đã khắc sâu trong huyết quản của từng yêu binh. Nếu biết tiểu đế cơ còn sống, bọn họ sẽ không bao giờ chấp nhận để nàng lớn lên như một yêu nữ tầm thường.

Không ai muốn từ bỏ hi vọng. Không ai muốn quên đi nỗi đau hôm nay. Một ngày nào đó, bọn họ sẽ tìm ra nàng. Sẽ khơi lại dòng máu chảy trong huyết mạch nàng. Sẽ đẩy nàng vào con đường đẫm máu của một ma đầu.

Lo sợ tộc nhân vì hận thù mà sẽ nuôi dạy tiểu đế cơ thành một ma đầu, Diệp Tinh siết chặt đứa trẻ trong lòng, gạt đi những giọt lệ chưa kịp rơi, rồi lao vào màn đêm hun hút.

Bàn chân nàng giẫm lên những thi thể lạnh lẽo, nơi mà chỉ mới vài canh giờ trước, những chiến binh yêu tộc còn cầm đao xông pha trận mạc. Giờ đây, họ chỉ còn là những cái bóng vô danh, bị chôn vùi dưới tro tàn của quá khứ.

Gió đêm rít gào giữa những tàn cây, cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc, như một lời ai oán vọng từ cõi u minh. Mặt đất loang lổ máu khô, tàn tích của một đế quốc từng huy hoàng nay chỉ còn là tro bụi.

Diệp Tinh không quay đầu nhìn lại. Yêu tộc từng có một thời đại vinh quang, nhưng vinh quang ấy đã lụi tàn cùng với biển lửa đêm nay.

Từ giây phút này, thế gian sẽ không còn tiểu đế cơ. Nàng sẽ là một đứa trẻ bình thường, sống một cuộc đời bình thường.

Dù có phải trốn chạy đến tận chân trời góc bể, dù phải đổi tên đổi họ, dù cả đời này không thể ngẩng đầu nhìn trời... Diệp Tinh cũng sẽ bảo vệ nàng.

Trăng mờ ảo treo lơ lửng giữa bầu trời, chứng kiến bóng dáng một nữ tử nhỏ bé lầm lũi bước đi, mang theo gánh nặng của một đế quốc đã sụp đổ, hòa vào bóng tối của rừng sâu không thấy lối về.

...

Bảy trăm năm trôi qua như giấc mộng dài.

Yêu giới bây giờ đã khác xưa. Những ký ức đẫm máu về cuộc chiến năm nào chỉ còn là lời kể của các bậc trưởng lão, vùi sâu trong lớp bụi thời gian. Nhưng dù năm tháng có qua đi, trời đất có đổi thay, vẫn có những thứ không bao giờ mất đi, chẳng hạn như hận thù.

Tại một ngọn sơn cốc xa xôi, giữa những cánh rừng yêu khí trùng điệp, có một thiếu nữ đứng lặng dưới gốc hoa đào.

Nàng khoác y phục màu đỏ sẫm như màu hoàng hôn nhuộm máu, mái tóc đen dài xõa xuống vai, tựa như dòng suối mềm mại ẩn chứa sự lạnh lùng của đêm tối. Gương mặt nàng như được điêu khắc từ ánh trăng, tinh tế và hoàn mỹ đến mức khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải thất thần.

Mạn Ly.

Không ai còn nhớ cái tên "tiểu đế cơ" năm xưa. Nàng đã sống một cuộc đời hoàn toàn mới dưới sự bảo hộ của Diệp Tinh, trưởng thành như một nữ yêu bình thường. Nhưng số mệnh không cho phép nàng bình thường mãi mãi.

Từ sâu trong huyết mạch, sức mạnh yêu vương vẫn âm ỉ trỗi dậy.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, giữa khoảng không tĩnh lặng của yêu giới, Mạn Ly lại cảm nhận được một nguồn sức mạnh xa lạ đang trỗi dậy trong huyết mạch. Nó giống như một cơn sóng ngầm cuộn trào, không ngừng quấy nhiễu tâm trí nàng. Là tiếng vọng từ quá khứ? Hay là ngọn lửa giận dữ đã bị đè nén suốt bảy trăm năm qua, nay chỉ chực chờ bùng lên?

"Mạn Ly, con lại mộng du sao?"

Giọng nói dịu dàng vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của nàng.

Mạn Ly khẽ quay đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Diệp Tinh. Dưới ánh trăng mờ ảo, gƯơng mặt của nữ yêu từng một thời khuynh đảo yêu giới nay đã hằn sâu dấu vết của năm tháng. Nhưng đôi mắt nàng vẫn sắc sảo, mang theo sự quan tâm lẫn trầm tư khó đoán.

Mạn Ly mỉm cười, nhưng trong đáy mắt phượng dài vẫn phảng phất nét u sầu.

"Con không mơ, Diệp Mẫu." Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo sự bất an khó tả. "Chỉ là... con cảm thấy trong lòng rất khó chịu, như có thứ gì đó muốn bộc phát. Người nói coi, có phải con bị bệnh rồi không?"

Diệp Tinh thoáng im lặng. Nàng đưa tay chạm nhẹ lên trán Mạn Ly, cảm nhận làn da mịn màng nhưng lạnh như băng. Bàn tay khẽ siết chặt, một tia lo lắng thoáng qua đáy mắt.

Không, đây không phải bệnh tật thông thường.

Chỉ e rằng, thứ đang dậy sóng trong cơ thể Mạn Ly chính là huyết mạch yêu vương bị phong ấn bấy lâu nay.

Nó đã đến lúc thức tỉnh.

Hot

Comments

Gia Di🧜‍♀️

Gia Di🧜‍♀️

chuyện tình tiên yêu hỏ

2025-02-18

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Thiên lệnh tru diệt
2 Chương 2: Mạn Ly
3 Chương 3: Vong Xuyên Trì
4 Chương 4: Xuất thân
5 Chương 5: Quyết định lịch kiếp
6 Chương 6: Từ Vân
7 Chương 7: Tiếp đãi khách quý
8 Chương 8: Ngươi là yêu
9 Chương 9: Hạ Lưu Ly
10 Chương 10: Hoa yêu bị bắt
11 Chương 11: Tu thành chính quả
12 Chương 12: Phục hưng ma tộc
13 Chương 13: Vương Kinh Vũ
14 Chương 14: Hành đạo thực sự
15 Chương 15: Tự bảo vệ mình
16 Chương 16: Một người hiểu nàng
17 Chương 17: Cứu người
18 Chương 18: Đệ tử của ngài
19 Chương 19: Ai mới xứng ?
20 Chương 20: Liên đới
21 Chương 21: Bệnh dịch
22 Chương 22: Thi độc
23 Chương 23: Không khách sáo
24 Chương 24: Cánh hoa sinh mệnh
25 Chương 25: Ngươi sợ à
26 Chương 26: Thủ đoạn thấp hèn
27 Chương 27: Rượu chè say khướt
28 Chương 28: Ghen tị
29 Chương 29: Trừ khử
30 Chương 30: Thân bại danh liệt
31 Chương 31: Tư tình
32 Chương 32: Số mệnh an bài
33 Chương 33: Chịu phạt
34 Chương 34: Đế cơ trở về
35 Chương 35: Rút đi hồn phách
36 Chương 36: Xuống nhân thế
37 Chương 37: Tuyên chiến
38 Chương 38: Giao chiến
39 Chương 39: Giải quyết hiểu lầm
40 Chương 40: Quên mất hắn
41 Chương 41: Điều kiện
42 Chương 42: Suy nghĩ rối ren
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Thiên lệnh tru diệt
2
Chương 2: Mạn Ly
3
Chương 3: Vong Xuyên Trì
4
Chương 4: Xuất thân
5
Chương 5: Quyết định lịch kiếp
6
Chương 6: Từ Vân
7
Chương 7: Tiếp đãi khách quý
8
Chương 8: Ngươi là yêu
9
Chương 9: Hạ Lưu Ly
10
Chương 10: Hoa yêu bị bắt
11
Chương 11: Tu thành chính quả
12
Chương 12: Phục hưng ma tộc
13
Chương 13: Vương Kinh Vũ
14
Chương 14: Hành đạo thực sự
15
Chương 15: Tự bảo vệ mình
16
Chương 16: Một người hiểu nàng
17
Chương 17: Cứu người
18
Chương 18: Đệ tử của ngài
19
Chương 19: Ai mới xứng ?
20
Chương 20: Liên đới
21
Chương 21: Bệnh dịch
22
Chương 22: Thi độc
23
Chương 23: Không khách sáo
24
Chương 24: Cánh hoa sinh mệnh
25
Chương 25: Ngươi sợ à
26
Chương 26: Thủ đoạn thấp hèn
27
Chương 27: Rượu chè say khướt
28
Chương 28: Ghen tị
29
Chương 29: Trừ khử
30
Chương 30: Thân bại danh liệt
31
Chương 31: Tư tình
32
Chương 32: Số mệnh an bài
33
Chương 33: Chịu phạt
34
Chương 34: Đế cơ trở về
35
Chương 35: Rút đi hồn phách
36
Chương 36: Xuống nhân thế
37
Chương 37: Tuyên chiến
38
Chương 38: Giao chiến
39
Chương 39: Giải quyết hiểu lầm
40
Chương 40: Quên mất hắn
41
Chương 41: Điều kiện
42
Chương 42: Suy nghĩ rối ren

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play