Chương 3: Vong Xuyên Trì

Bảy trăm năm trôi qua, thiên giới vẫn như một con thú bị xiềng xích, vùng vẫy trong sự bức bối khi không thể lấy lại Thiên Hồn Kính. Dù đã thử mọi cách, Thiên Đế Cửu Diên cùng các vị thần quân vẫn bất lực trước kết giới cường đại bao quanh yêu tộc. Lớp màng chắn tưởng chừng vô hình ấy lại vững chắc như trời cao biển rộng, giam giữ bí mật mà thiên giới khao khát giành lại.

Nhiều lần thất bại, Cửu Diên không khỏi nảy sinh một suy nghĩ. Có lẽ người duy nhất đủ sức phá vỡ cục diện bế tắc này chính là Lăng Vân, Thần Quân mang thần lực hùng mạnh nhất thiên giới. Nhưng đáng tiếc, Lăng Vân đã bế quan suốt nhiều năm từ sau trận chiến Thần - Ma năm đó.

Không cam lòng, Thiên Đế tự mình đến cung Nguyên Tinh. Nhưng khi đặt chân đến nơi, thứ chờ đón ông chỉ là những bậc đá phủ rêu xanh và bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ.

Một thị vệ bước ra, chắp tay cúi đầu, cung kính bẩm báo:

" Bẩm Thiên Đế, Thần Quân vẫn đang tu luyện trong Thức Hải, chưa từng rời khỏi cũng không gặp bất kỳ ai."

Lời nói kính cẩn nhưng tuyệt tình, như một tấm bình phong ngăn cách hoàn toàn giữa thiên giới và người đang ẩn mình sau cánh cửa cung Nguyên Tinh.

Thiên Đế Cửu Diên siết chặt bàn tay dưới lớp áo bào rộng. Lăng Vân... rốt cuộc là thật sự tu luyện, hay chỉ đang lựa chọn đứng ngoài đại cuộc?

Bên trong Thức Hải, Lăng Vân ngồi lặng giữa biển sao vô tận, xung quanh là những dải sáng lưu chuyển như những con rồng uốn lượn, mang theo từng tia linh khí tinh thuần nhất. Chúng quấn lấy thân thể hắn, thẩm thấu vào từng kinh mạch, mỗi nhịp hô hấp đều hòa cùng thiên địa, như thể hắn và không gian này là một thể.

Ngàn năm bế quan, Lăng Vân chưa một lần rời khỏi ảo cảnh. Hắn biết Thiên Đế nhiều lần tìm đến, biết thiên giới đang mòn mỏi chờ hắn xuất quan, nhưng tất cả chẳng thể khiến hắn lay động. Đối với hắn, thế gian chẳng còn điều gì đáng bận tâm, ngoại trừ việc đột phá tầng cuối cùng của Tịch Diệt thần lực .

Nhưng hôm nay, giữa lúc tâm thần tĩnh lặng, một cảm giác khác thường bỗng dâng lên.

Ầm!

Một luồng khí tức xa lạ đột ngột xâm nhập vào Thức Hải, như một ngọn gió lạ thổi qua đại dương bất tận. Lăng Vân mở mắt. Đôi con ngươi sâu thẳm như chứa cả bầu trời sao, phản chiếu từng đợt sóng gợn lan tỏa trong không gian.

Trong khoảnh khắc, giữa cõi hư vô tĩnh lặng, một giọng nói vang vọng như đến từ tận cùng thời gian, uy nghiêm mà sâu thẳm, vọng thẳng vào tâm thức của Lăng Vân.

"Muốn đột phá tầng thần lực cuối cùng, ngươi phải nếm trải trọn vẹn sinh lão bệnh tử chốn nhân gian. Lăng Vân, đừng khiến ta thất vọng."

Giọng nói ấy tựa hồ như đến từ một đấng tồn tại vượt ngoài thiên địa, mang theo ý chỉ không thể kháng cự.

Toàn bộ Thức Hải bỗng rung chuyển dữ dội, linh khí trong không gian cuộn trào như bão tố. Bàn tay Lăng Vân siết chặt, đáy mắt lóe lên tia sắc bén.

Hắn, một thần quân chí cao của thiên giới, chưa từng động lòng vì bất cứ điều gì trong nhân thế, nay lại bị buộc phải trải qua khổ đau mà phàm nhân phải chịu đựng.

Là thử thách… hay là một sự trói buộc?

...

Trong thâm cung Yêu giới, dưới ánh trăng huyền ảo, một thiếu nữ khoác y phục đỏ thẫm đứng lặng giữa rừng hoa bỉ ngạn. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa cay nồng quấn lấy tà váy mềm mại, như muốn níu giữ bước chân nàng.

Mạn Ly chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua những cánh hoa đỏ rực, ánh mắt xa xăm như đang tìm kiếm điều gì đó giữa quá khứ mơ hồ và hiện tại mong manh.

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, khi ánh trăng bàng bạc trải dài trên những cánh hoa bỉ ngạn, một giọng nói như âm hồn vang vọng trong tâm trí Mạn Ly.

"Mạn Ly... Mạn Ly..."

Tiếng gọi nhẹ như hơi thở, nhưng lại sắc bén tựa lưỡi dao cắt vào thần thức, khiến nàng giật mình, toàn thân khẽ run lên.

"Ai? Ai đang gọi ta?" Mạn Ly đảo mắt nhìn quanh, nhưng ngoài những tán cây lay động theo gió, chẳng có ai khác ngoài nàng.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, như thể đến từ nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn.

"Thân thể ngươi bao năm qua không khó chịu sao? Nó chỉ còn thiếu một chút thù hận nữa để bộc phát yêu lực thượng thừa. Ngươi không muốn sao?"

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Yêu lực thượng thừa? Từ khi nào một yêu nữ nhỏ bé như nàng lại có thứ đó?

"Ta... Ta chỉ là một hoa yêu tầm thường, lấy đâu ra yêu lực thượng thừa chứ?" Nàng lùi một bước, trái tim đập dồn dập.

"Ha... ha... ha..."

Giọng nói vang lên một tràng cười đầy ẩn ý, tựa như đang giễu cợt sự ngây thơ của nàng.

"Mạn Ly, ngươi thực sự không biết hay đang tự lừa dối chính mình? Ngươi nghĩ rằng bảy trăm năm qua, ngươi chỉ là một hoa yêu vô danh ư? Nếu vậy, vì sao ngươi luôn cảm thấy bất an? Vì sao mỗi đêm, ngươi đều mơ thấy máu đổ ngập trời? Ngươi thực sự nghĩ đó chỉ là ảo giác thôi sao?"

Lời nói ấy như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức bị phong kín. Mạn Ly ôm lấy đầu, hơi thở dồn dập. Cơn đau nhức nhối lan khắp từng mạch máu, như có thứ gì đó đang trỗi dậy bên trong nàng. Trong khoảnh khắc, đôi mắt phượng dài vốn trong trẻo bỗng lóe lên một tia sáng đỏ rực, tựa như ngọn lửa đang bị kìm nén suốt bao năm qua cuối cùng cũng hé mở một góc.

"Muốn biết sự thật về thân thế của mình..."

Giọng nói âm u lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể đang thì thầm ngay bên tai.

"...hãy đến Vong Xuyên Trì."

Hot

Comments

Anh Thư

Anh Thư

Jade đã thử sức với nhiều thể loại khác nhau

2025-02-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Thiên lệnh tru diệt
2 Chương 2: Mạn Ly
3 Chương 3: Vong Xuyên Trì
4 Chương 4: Xuất thân
5 Chương 5: Quyết định lịch kiếp
6 Chương 6: Từ Vân
7 Chương 7: Tiếp đãi khách quý
8 Chương 8: Ngươi là yêu
9 Chương 9: Hạ Lưu Ly
10 Chương 10: Hoa yêu bị bắt
11 Chương 11: Tu thành chính quả
12 Chương 12: Phục hưng ma tộc
13 Chương 13: Vương Kinh Vũ
14 Chương 14: Hành đạo thực sự
15 Chương 15: Tự bảo vệ mình
16 Chương 16: Một người hiểu nàng
17 Chương 17: Cứu người
18 Chương 18: Đệ tử của ngài
19 Chương 19: Ai mới xứng ?
20 Chương 20: Liên đới
21 Chương 21: Bệnh dịch
22 Chương 22: Thi độc
23 Chương 23: Không khách sáo
24 Chương 24: Cánh hoa sinh mệnh
25 Chương 25: Ngươi sợ à
26 Chương 26: Thủ đoạn thấp hèn
27 Chương 27: Rượu chè say khướt
28 Chương 28: Ghen tị
29 Chương 29: Trừ khử
30 Chương 30: Thân bại danh liệt
31 Chương 31: Tư tình
32 Chương 32: Số mệnh an bài
33 Chương 33: Chịu phạt
34 Chương 34: Đế cơ trở về
35 Chương 35: Rút đi hồn phách
36 Chương 36: Xuống nhân thế
37 Chương 37: Tuyên chiến
38 Chương 38: Giao chiến
39 Chương 39: Giải quyết hiểu lầm
40 Chương 40: Quên mất hắn
41 Chương 41: Điều kiện
42 Chương 42: Suy nghĩ rối ren
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Thiên lệnh tru diệt
2
Chương 2: Mạn Ly
3
Chương 3: Vong Xuyên Trì
4
Chương 4: Xuất thân
5
Chương 5: Quyết định lịch kiếp
6
Chương 6: Từ Vân
7
Chương 7: Tiếp đãi khách quý
8
Chương 8: Ngươi là yêu
9
Chương 9: Hạ Lưu Ly
10
Chương 10: Hoa yêu bị bắt
11
Chương 11: Tu thành chính quả
12
Chương 12: Phục hưng ma tộc
13
Chương 13: Vương Kinh Vũ
14
Chương 14: Hành đạo thực sự
15
Chương 15: Tự bảo vệ mình
16
Chương 16: Một người hiểu nàng
17
Chương 17: Cứu người
18
Chương 18: Đệ tử của ngài
19
Chương 19: Ai mới xứng ?
20
Chương 20: Liên đới
21
Chương 21: Bệnh dịch
22
Chương 22: Thi độc
23
Chương 23: Không khách sáo
24
Chương 24: Cánh hoa sinh mệnh
25
Chương 25: Ngươi sợ à
26
Chương 26: Thủ đoạn thấp hèn
27
Chương 27: Rượu chè say khướt
28
Chương 28: Ghen tị
29
Chương 29: Trừ khử
30
Chương 30: Thân bại danh liệt
31
Chương 31: Tư tình
32
Chương 32: Số mệnh an bài
33
Chương 33: Chịu phạt
34
Chương 34: Đế cơ trở về
35
Chương 35: Rút đi hồn phách
36
Chương 36: Xuống nhân thế
37
Chương 37: Tuyên chiến
38
Chương 38: Giao chiến
39
Chương 39: Giải quyết hiểu lầm
40
Chương 40: Quên mất hắn
41
Chương 41: Điều kiện
42
Chương 42: Suy nghĩ rối ren

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play