Duyên Mệnh Thiên Cơ
Ma vực, đêm không trăng.
Trong tòa ma điện rộng lớn, những ngọn lửa ma diễm lập lòe, tỏa ra ánh sáng xanh u ám, phản chiếu lên bức tượng đá hình một gã nam nhân đang chìm trong giấc ngủ vĩnh hằng.
Trên ngai cao, Ma Quân Hắc Uyên khoanh tay, đôi mắt đỏ sậm lóe lên tia nguy hiểm. Hắn cất giọng trầm thấp:
"Thiên Hồn Kính là bảo vật có thể đảo ngược sinh tử, nếu có nó, ta sẽ hồi sinh được Ma Tôn. Nhưng bảo vật này được canh giữ ở Thiên cung, e rằng không dễ lấy."
Dưới điện, Tả Sứ Bạch Xuyên chậm rãi cúi đầu, giọng nói êm ái nhưng đầy tà khí:
"Bẩm Ma Quân, thuộc hạ đã điều tra. Đêm trăng tròn sắp tới, kết giới quanh Thiên Hồn Kính sẽ suy yếu trong một canh giờ. Nếu hành động nhanh, chúng ta có thể cướp đi bảo vật mà không ai phát hiện."
Hữu Sứ Hắc Ly đứng bên cạnh nhếch môi cười, giọng trầm đục:
"Nhưng nếu chỉ trộm đi thì quá dễ dàng. Nếu để Thiên giới phát hiện Ma tộc là thủ phạm, chúng ta sẽ bị diệt trừ. Chi bằng… đẩy tội lên Yêu tộc?"
Hắc Uyên ngả người trên ngai, ánh mắt thâm trầm như vực sâu.
"Nói tiếp."
Bạch Xuyên chậm rãi bước lên một bước:
"Chúng ta chỉ cần để lại dấu vết của Yêu tộc tại hiện trường, tạo chứng cứ giả. Thiên giới vốn luôn nghi kỵ Yêu giới, chỉ cần có một cái cớ, họ sẽ thẳng tay tiêu diệt bọn chúng. Đến lúc đó, Yêu tộc suy vong, Thiên giới kiệt quệ, Ma vực chỉ cần tọa sơn quan hổ đấu mà thôi."
Hắc Uyên trầm ngâm trong chốc lát, rồi bật cười lạnh:
"Được lắm. Vậy thì hành động đi."
...
Ba ngày sau, trong lòng Thiên cung, Thiên Hồn Kính yên tĩnh lơ lửng giữa không trung, ánh sáng thanh khiết tỏa ra nhu hòa. Xung quanh nó là tầng tầng kết giới, không một kẻ nào có thể dễ dàng xâm nhập.
Nhưng ngay vào lúc nửa đêm, một luồng hắc khí tràn vào cung điện, len lỏi qua từng lớp trận pháp. Một bóng người mặc áo đen lướt qua như u linh, ngón tay vẽ nhanh một đạo phù ấn trên không trung. Kết giới lập tức rung động, sau đó vỡ ra một khe hở nhỏ.
Chớp lấy thời cơ, kẻ áo đen nhanh chóng vươn tay, nắm lấy Thiên Hồn Kính. Một luồng sáng bùng lên, nhưng ngay khi hắn định rời đi, một giọng nói uy nghiêm vang lên.
"Dừng lại!"
Ánh sáng vàng rực giáng xuống, một bóng người xuất hiện ngay trước lối ra, Thần Quân Hải Vũ. Y phục trắng bay trong gió, thanh kiếm Ngọc Lân trong tay hắn tỏa ra thần quang lẫm liệt.
Kẻ áo đen không hoảng loạn, ngược lại còn cười khẽ:
"Thần Quân, ngươi đến muộn rồi."
Nói dứt lời, hắn tung ra một viên hắc châu. Chỉ trong nháy mắt, một màn sương đen bao phủ khắp điện, che khuất tầm nhìn. Khi Hải Vũ vung kiếm chém tan sương mù, bóng dáng kẻ trộm đã biến mất, chỉ còn lại một mảnh áo bị xé rơi trên đất, một mảnh vải mang hoa văn của Yêu tộc.
Hải Vũ nhặt lên, ánh mắt trầm xuống. Hắn siết chặt tay, linh cảm một cơn sóng gió sắp nhấn chìm tam giới.
...
Thiên Hồn Kính bị đánh cắp, và mặc dù Hải Vũ đã cố gắng ngăn chặn, kẻ trộm vẫn biến mất trong bóng tối. Những dấu vết để lại trên mảnh vải đã khiến mọi nghi ngờ dồn vào Yêu tộc.
Trong đại điện Thiên cung, ánh sáng vàng rực từ các ngọn đèn dường như không thể xua tan được sự tĩnh lặng u ám, bao phủ cả không gian. Thiên đế ngồi trên bảo tọa, đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao, ánh nhìn của ông hướng thẳng vào những kẻ có mặt, khắc nghiệt và đầy uy quyền.
Nhân chứng vật chứng đề có đủ, Thiên giới nhận định yêu tộc là thủ phạm đánh cắp Thiên Hồn Kính.
Thiên Đế giận dữ, hạ lệnh:
"Yêu tộc dám trộm bảo vật thiên giới, chính là nghịch thiên đại tội. Nay thiên giới giáng phạt, tru diệt toàn bộ yêu tộc, tìm lại Thiên Hồn Kính! "
Ngay khi lệnh tru diệt Yêu tộc vừa được ban xuống, Hắc Uyên ở Ma vực không kìm được cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian u ám. Hắn ngả người trên ngai, ánh mắt lạnh lùng, nhưng trong lòng lại tràn ngập sự thỏa mãn. "Hãy cứ để Thiên giới và Yêu tộc tự hủy diệt lẫn nhau." hắn thì thầm, đôi mắt sáng lên một tia sáng âm u. "Ma tộc chỉ cần đứng nhìn, ngư ông đắc lợi."
Trong sự tĩnh lặng của Ma điện, tiếng cười của Hắc Uyên như một lời nguyền, âm vang qua các vách đá, tạo thành những tiếng vọng đậm chất u quái. Hắn biết rằng những gì đang diễn ra trong Thiên giới và Yêu tộc chỉ là bước khởi đầu của một ván cờ lớn mà thôi.
Khi tin tức về lệnh tru diệt từ Cửu Diên thiên đế đến tai Yêu Vương Vân Thương, lòng hắn không khỏi dâng trào cơn tức giận. Yêu tộc từ trước đến nay luôn duy trì lập trường trung lập, không can dự vào tranh chấp giữa chính và tà, cũng chưa từng có ý mưu đồ với Thiên giới. Thế nhưng giờ đây, Thiên đế lại không nương tay, dẫn đại quân kéo đến, quyết tâm diệt trừ yêu tộc. Vân Thương không thể nhẫn nhịn thêm nữa. Dù Yêu tộc có nhỏ bé, nhưng khi bị dồn đến bước đường cùng, hắn sẽ không ngần ngại phản kháng, bảo vệ tộc nhân của mình bằng mọi giá.
Yêu vương cùng yêu hậu Liễu Lan khoác chiến giáp, dẫn theo đại quân xông ra chiến trường, bỏ lại sau lưng tòa yêu cung tĩnh lặng. Đứa con gái nhỏ vừa mới chào đời không lâu được họ giao lại cho tỳ nữ thân cận, gửi gắm cả niềm hy vọng và sự lo lắng. Không một lời từ biệt, chỉ có ánh mắt sâu thẳm của phụ mẫu lặng lẽ lưu luyến trước khi xoay người rời đi, bước vào trận chiến sinh tử vì Yêu tộc.
Thiên binh thế mạnh như chẻ tre, chẳng mấy chốc đã giành thế áp đảo, khiến Yêu tộc liên tiếp thất thủ. Giữa biển lửa hoang tàn và máu nhuộm đất trời, Vân Thương và Liễu Lan, dù trọng thương, vẫn gắng gượng đứng vững. Biết rõ không thể xoay chuyển cục diện, họ dốc cạn yêu hồn, thiêu đốt sinh mệnh cuối cùng để dựng lên một kết giới bảo vệ tộc nhân, nguyện lấy chính mình làm lá chắn, che chở Yêu tộc đến hơi thở sau cùng.
Bên trong kết giới, những tàn binh yêu tộc quỳ rạp, tiếng khóc than vang vọng khắp núi rừng, như muốn xé toang màn đêm tuyệt vọng. Họ biết rõ, nếu không có kết giới này, bọn họ sớm đã bị đồ sát sạch sẽ. Nhưng dù có được bảo vệ trong chốc lát, tương lai vẫn chỉ là vực thẳm.
Diệp Tinh ôm chặt tiểu chủ nhân vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống trên khuôn mặt bầu bĩnh của đứa bé. Tiểu đế cơ còn quá nhỏ, chưa thể nhận thức được sự diệt vong của tộc mình, chỉ vô tư nắm lấy tay áo của nàng, đôi mắt trong veo nhìn lên như thể muốn hỏi:
"Tại sao ai cũng khóc?".
Updated 42 Episodes
Comments
meii meii
Ủng hộ nhiều nhiều cho tác giả có động lực ra truyện nha
2025-02-18
7
Ly Ly
Lưu lại đã trưa đọc sau vậy nghe đã hấp dẫn rồi
2025-02-18
1