CHƯƠNG 2: GẶP MẶT

Vẫn như thường lệ, Lưu Dương Tới công ty từ sáng sớm, dáng vẻ lạnh lùng như băng ngàn năm, ánh nắng yếu ớt thật khó để tan ra.

Hồng Ân vốn đã có thể nói là miễn nhiễm với khí tức lạnh buốt kia. Cậu ta bình tĩnh báo cáo lịch trình của ngày hôm nay cho sếp rồi khe khẽ đặt ly cà phê xuống bàn. Sau đó không nói thêm gì mà tự động rời đi.

Trong căn phòng im bặt, ngoài tiếng bút bi mài vào giấy và thỉnh thoảng có tiếng của chuột máy tính kêu tách tách  thì chẳng còn âm thanh nào cả.

Gam màu tối của nội thất càng khiến không gian thêm lãnh đạm hơn. Nếu sự im lặng có thể dùng làm cực hình thì chỗ này là địa điểm tra tấn hoàn hảo nhất rồi.

May thay cuộc gọi của Lưu phu nhân đã cứu rỗi âm thanh, khiến mọi thứ như bình thường trở lại và người viết truyện như tôi cũng có chút dễ thở hơn. Anh mở máy lên và bắt đầu nghe mẹ nói.

“ tối nay về nhà nhé, Bội Hân sẽ tới chơi đó!”

“ cô ta đến chơi với mẹ thì liên quan gì đến con?”

“ con nói lại mẹ nghe!... bảy giờ tối, cấm trễ một giây!”

Phong cách làm việc này quả là không lẫn vào đâu được, nhanh gọn lẹ và rất dứt khoát. Cũng chính vì lí do này nên bố Lưu dù có là kiện tướng triều đình, người người kính nể cũng phải cun cút nghe theo. Ở nhà mẹ anh là to nhất, nếu có bà nội đến thì uy lực của mẹ lại tăng thêm gấp bội.

Vậy nên… hôm nay Lưu thiếu không thoát được việc phải về nhà rồi.

……………………

Trong khuôn viên nhà họ Lưu, tiếng xe phân khối lớn ồn ào chạy vào bên trong. Người làm nhanh châm ra đón nhị thiếu gia nhà mình. Anh không đi chung với tài xế mà tự lái xe mô tô về nhà thăm bố mẹ.

“ Dương về rồi đó sao? Con mau lên tắm rửa rồi xuống ăn cơm tối!”

“ anh hai không về sao mẹ?”

“ anh con mang bạn gái đi du lịch rồi, tuần sau mới về.”

“ ha..”

Lưu Quân đi chơi thì không bị gọi về còn anh đi làm kiếm tiền lại bị túm không sót dịp nào. Thật hết nói nổi mà, ai bảo mẹ anh nắm trùm cơ chứ.

Anh đi thẳng về căn phòng cũ của mình, chỗ này vốn không hay được dùng kể từ khi anh dọn ra ở riêng. Tuy nhiên mẹ luôn cho người dọn dẹp để nếu anh có về vẫn có chỗ để nghỉ ngơi, nhìn chung thì vẫn rất gọn gàng sạch sẽ.

Lưu Dương chọn bừa một bộ đồ thoải mái rồi bước xuống nhà, bên dưới phòng khách đã thấp thoáng bóng của Lý Bội Hân( Đỗ Quyên) – cô vợ sắp cưới của anh. Đôi mắt khẽ nheo lại đánh giá, dường như còn cảm thấy có chút chán ghét, khó chịu.

“ chào anh”

Vừa thấy người đàn ông đi xuống cô đã lịch sự cúi chào nhưng chỉ nhận lại sự ngó lơ của anh. Lưu Dương chẳng mấy quan tâm thẳng thừng lướt qua bước đến tủ lạnh lấy nước. Trong lòng cô đầy khó hiểu, không biết mình làm sai gì, còn đang ngây ngốc thì đã nghe tiếng mẹ Lưu mắng mỏ

“ con không có miệng sao? Không nghe con bé chào hả?”

“ bác, anh ấy đã gật đầu với cháu rồi mà, bác đừng khó tính quá”

“ con hiền thì có, con trai bác bác hiểu, cứ phải thế nó mới chịu nghe lọt tai”

Được mẹ Lưu bênh vực thì cô bật cười, bà lúc nào cũng vậy luôn đối tốt với cô. Bội Hân cười đầy đáng yêu rồi dỗ dành bà cùng mình vào bàn ăn. Riêng anh thì chỉ im lặng không trả lời mẹ, ngồi xuống bên cạnh bố mình. Ông Lưu được cái rất tôn trọng lời nói của vợ, lời vợ ngang lời trời nên chỉ cười xòa.

Bà Lưu ngồi bên này nhìn về phía bố con ông thì khẽ nhếch miệng.

“ hai bố con mấy người đang thì thầm cái gì đấy?”

“ đâu có đâu. Thằng bé chỉ đang khen Bội Hân hiểu chuyện thôi hahah…nào cháu cứ tự nhiên nhé không cần để ý lễ nghĩa!”

“ vâng ạ”

“ bố đừng hắt nước bẩn vào người con, con không hứng thú với gái làng chơi!”

“ cái thằng…”

Lưu Dương vừa nói vừa nhìn về phía cô, ánh mắt chẳng có chút thiện ý nào cả, chẳng nể nang lần gặp mặt này, thản nhiên nói ra ý nghĩ trong lòng khiến mọi người chọt chẳng biết nói gì cả.

Ông bà Lưu sợ cô cảm thấy tủi thân mà bỏ bữa định mắng con trai mình thì bị cô cản lại. Trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười, bà dừng lại muốn xem cô con dâu định xử tên mỏ hỗn này thế nào.

“ bố nó qua đây với em, đừng ngồi bên nó nữa kẻo lây cái miệng ăn mắm ăn muối”

Ông Lưu đứng dậy nhìn thằng con đã gần 30 tuổi vẫn không biết điều mà ngao ngán, khi ổn định chỗ ngồi còn thở dài một cái. Về phần Bội Hân, cô dứt khoát cầm bát đũa của mình đứng dậy, không có tý nào là chần chừ. Âm thanh kéo ghế vang lên kến cả người.

“ chắc anh làm việc nhiều nên mệt, tâm trạng không vui dẫn đến nói năng lộn xộn. Anh có biết thế nào là gái làng chơi không?”

Giọng nói cô ngọt đến lạ, rất nhẹ nhàng nhưng lại làm người bên cạnh hơi nhíu mày. Lưu Dương cũng không lép vế, anh nhìn thẳng mà nói.

“ là thể loại đàn ông nào cũng ăn được”

“ vậy đúng rồi, anh cũng nằm trong khẩu phần ăn của Lý Bội Hân tôi đấy”

Ông bà Lưu thừa biết cô gái này không dễ chịu thiệt. Bình thường mềm mỏng thế nảo cũng được nhưng chỉ cần để cô bực bội sẽ ngang ngửa sóng thần.

Hai người gắp thức ăn cho nhau, hưởng thụ tình yêu tuổi già mặc kệ con trai bị cắn xé. Lưu Dương đầy bài xích với cô gái trước mắt định đứng dậy bỏ đi thì…

“aaa…”

*tạch*

Người còn chưa rời khỏi ghế đã cảm nhận được ai cơn đau điếng nơi bàn chân. Cổ áo bị cô mạnh bạo kéo lại nghe cả tiếng đứt chỉ, cơ thể to lớn vậy mà chỉ bằng một động tác đã ngã nhào xuống ghế. Đôi mắt tinh ranh của cô ngắm nghía bộ dạng cay cú của anh chồng sẽ cưới.

“ anh muốn uống nước sao? Tôi lấy cho nhé!”

“ mẹ cười được sao? Dâu hiền của mẹ giả tạo đến thế là cùng!”

“ im mồm!”

Lưu Dương đau điếng ôm chân vừa bị đạp nén cơn giận. Ai ngờ Bội Hân nâng ly nước bước ra lại vấp chân, ly nước trên tay vừa hợp lý dội thẳng lên đầu anh.

“ mẹ kiếp, cô cố tình ?"

“ ây…xin lỗi mà…”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play