Lời Hứa Chỉ Như Gió Bay.
Giữa cái tiếc trời lạnh đến buốt từng thớ thịt đang có một người con gái lặng lẽ đứng dưới mưa nhìn vào ô cửa sổ, căn nhà khang trang trước mặt có cửa sổ dưới ra ngoài lộ lớn.
Bên trong căn nhà là bóng dáng của một người đàn ông và một cô gái, họ có vẻ rất vui vẻ cười đùa vì đã lừa được một đứa ngu ngốc như cô.
Ngước lên nhìn bầu trời đen kịt phía trên đầu, cô thấy bản thân như một đứa vô dụng, từ đầu những thứ đó đã không thuộc về cô rồi.
"Anh lừa em... Chúng ta đã từng hứa sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp, cùng nhau nhắm nhìn những ngôi sao cuối cùng trên trời... vậy mà giờ, anh đã không giữ được lời hứa của chúng ta."
Lần nữa giương mắt nhìn qua ô cửa sổ của căn nhà, Tâm Hạ siết chặt nắm đấm, anh là người thất hứa, vậy thì cũng không thể trách cô thuận theo tự nhiên trả lại tất cả cho anh.
Tâm Hạ xoay người im lặng đi trên đường, con đường rộng lớn chỉ nghe thấy tiếng mưa và gió cũng chẳng có ai.
Nơi đây từng là nơi cô thích nhất vì nó đã chứng kiến hạnh phúc của cô và anh từ con số không đi lên.
Cũng là nơi này đã đưa hai trái tim gần nhau hơn, vậy mà cũng chính ở nơi đây, cô lại được chứng kiến anh đi với một cô gái khác.
Cảm xúc của cô bây giờ lại chẳng thể nháo lên, nếu là người khác chắc đã xông vào trong và trực tiếp muốn hai người kia giải thích, nhưng đối với Tâm Hạ thì chuyện này lại không xảy ra, cô biết anh đã không còn yêu mình, và cũng đã thấy được anh trao trái tim từng là của cô cho người khác từ lâu.
Thanh xuân của cô không uổng phí vì cô đã nhận được tình yêu thật lòng, ích nhất thì là khoảng thời gian trước kia anh vẫn thật lòng yêu cô.
Căn nhà mà anh mua cho cô tình nhân bé bỏng chỉ cách nhà chung của cô và anh một đoạn, thật tình cô chẳng muốn nhìn thấy con bé đó.
Rõ là cô là người đến trước nhưng sao vẫn thua người đến sau?
Rõ là cô yêu anh như vậy, chẳng tiếc thứ gì.
Vậy mà người không được yêu lại là cô.
Đứng trước căn nhà cô và anh đã chung sống cùng nhau suốt sáu năm, trái tim cô lại nhói lên vì đau đớn.
Trong tình yêu, thứ khó giữ nhất vẫn là trái tim và cảm xúc nhất thời.
Tâm Hạ nhẹ nhàng mở cửa bước vào trong, bật đèn, ngoài chỗ cô đang đứng ra thì tất cả những chỗ khác điều lạnh lẽo.
Trên chiếc bàn thủy tinh ở giữa phòng là một chiếc bánh kem tự tay cô làm, trong thâm tâm cô rất muốn anh sẽ nhớ đến ngày hôm nay.
Một ngày quan trọng với hai chúng ta, kỉ niệm sáu năm bên nhau, vậy mà giờ đây anh lại đang ở cùng người khác.
Tâm Hạ kéo ghế ngồi xuống bàn, âm thầm cần cây dao cắt bánh kem.
Sống mũi cô cay cay, khoé mắt đỏ dần, những giọt nước mắt cứ thế rơi xuống mặt bàn.
Phải chi có thể thực hiện một điều ước thì cô chắc chắn sẽ ước rằng không yêu anh nhiều đến như thế.
Nụ cười và ánh mắt từng dịu dàng nhìn cô giờ đã giành cho người khác mất rồi.
Tâm Hạ lau nước mắt, lấy điện thoại gửi cho anh một dòng tin nhắn:
"Tối nay anh có về không? Cũng lâu rồi chúng ta không ăn tối cùng nhau, em muốn cùng ăn một bữa được không?"
Ở đầu dây bên kia vừa có tiếng tin nhắn, anh mở điện thoại thấy cô nhắn liền nhíu mày, tay rõ vài chữ đáp qua loa:
"Anh phải tăng ca rồi, em ở nhà ăn tối trước đi, cũng không còn sớm nữa em nhớ ngủ sớm đấy, nay anh làm khuya chắc sẽ không về nhà nên là đừng chờ cửa."
Đọc từng chữ anh gửi cô chỉ biết cười, anh bận tăng ca với cô bạn gái bé nhỏ của anh thì có nhỉ?
Tâm Hạ tắt điện thoại, lặng thinh nhìn chiếc bánh kem đã bị bản thân bóp nát tự khi nào, lời hứa của chúng ta chỉ như một cơn gió, trải qua sáu năm cũng không thể bay lên được nữa.
Cô đứng lên đi vào phòng ngủ lấy vali xếp quần áo bỏ vào.
Nếu anh đã không còn tình cảm thì cũng không nên luyến tiếc gì nữa.
Cô sẽ rời đi, đi đến một nơi anh không thể nào tìm được.
Cẩn thận dọn dẹp hết đồ đạc của mình, bỗng một bức ảnh làm Tâm Hạ chú ý.
Bức ảnh được chụp lúc cô và anh vừa quen nhau được một tháng, cũng là thời điểm cả hai vừa tốt nghiệp.
Thoáng cái đã sáu năm, và giờ tấm ảnh này lại là một vật chỉ mang lại những cảm xúc tiêu cực mà thôi.
Nhìn gương mặt của anh trong ảnh cô lại nhớ đến những lời hứa viễn vong mà bản thân từng nghe.
"Anh hứa sẽ không bao giờ rời xa em, dù em có ở đâu đi nữa, anh vẫn sẽ đến tìm em và cướp em khỏi tay ba má."
"Anh hứa sẽ là một chỗ để em có thể tin tưởng, hãy dựa dẫm vào anh."
"Bé có tin là chỉ cần có bé là anh làm được tất cả không? Anh chỉ cần mỗi mình bé thôi, nên bé hứa đi, đừng bỏ anh nhá."
Tâm Hạ mím chặt môi, những lời ngọt ngào đó cô từng nghe là gì đây? Là thoáng qua thôi sao?
Updated 20 Episodes
Comments
Trang Dạ Huyền
Chúc mừng tp mới của e nha/Rose//Rose//Rose/
2025-03-15
2
♪LONG
🥺🥺🥺 ngược tiếp
2025-03-15
0