Trong hoàng cung lúc này, tại một cung điện vắng vẻ đơn sơ, Tần Lam nhìn người trước mắt đang nở nụ cười xun xoe, lạnh lùng nói:
“Ta không phải đã nói không nhận rồi sao.” Bưng chén trà trên bàn lên, “Tâm ý của Thừa tướng, không dám nhận.”
Quản gia lần này đích thân xuất chinh, cười lấy lòng nói: “Thất hoàng tử chớ vội, mời ngài xem xong bức thư Thừa tướng nhà ta đích thân viết rồi hẵn quyết định.”
Tần Lam nhìn lão, trầm mặc nhận lấy tờ giấy chỉ gấp hai cái có lệ.
Mở ra nhìn thoáng qua, nét bút mạnh mẽ hữu lực, ẩn ẩn chứa nét bá đạo tiêu sái, Tần Lam hừ lạnh một tiếng, nhưng vậy thì đã sao, nhân phẩm nát bét.
Nhìn xuống, đến thủ bút cũng không có, nếu không phải tổng quản kia nói thì ai biết được là tên dâm tặc đó tự tay viết, lại hừ lạnh thêm tiếng nữa, hành sự tùy tiện, thật không ra gì.
Tần Lam cầm lá thư, càng đọc càng cau mày, càng đọc càng ghét bỏ. Quản gia đang đứng ngóng trông phản ứng của Thất hoàng tử, quái quái, đây là nét mặt nên có khi đọc thư tình sao?
Tần Lam hiện tại đã tức đến điên người, y nhìn chằm chằm lá thư, trong thư tên dâm tặc kia ngông nghênh nói y không cần thấy khó chịu, đống quà này hắn tặng coi như bồi thường cho trinh tiết của y, y cứ sảng khoái mà nhận lấy, nếu thấy không đủ có thể yêu cầu thêm, nhưng hắn tuyệt đối không muốn chịu trách nhiệm, cũng sớm không còn tình cảm gì với y nữa, ngàn vạn lần không cần nghĩ nhiều.
Tần Lam nắm chặt lá thư trong tay, ánh mắt sắc lẹm như muốn chọc thủng tờ giấy.
“Tên chết tiệt, khốn nạn, vô sỉ, không biết xấu hổ…”
Tần Lam liên tục lẩm bẩm, rốt cuộc không thể chịu nổi mà nhìn chén trà trong tay, quăng vèo một cái.
“Toang---“
Tiếng đổ vỡ vang lên làm tất cả đều giật nảy mình, quản gia cẩn thận nhìn vị đại gia trước mặt, điên cuồng suy đoán trong lòng Thừa tướng đại nhân ngài rốt cuộc đã con mẹ nó viết cái gì vậy!
Tần Lam hạ lá thư xuống, đột nhiên mỉm cười nhìn tổng quản nói: “Những món đồ này ta nhận, ngươi có thể trở về.”
Bầu không khí trong phòng đông cứng, quản gia chỉ hận không thể nhảy một cái bay thẳng về phủ Thừa tướng, vội cười vâng dạ cáo lui.
Chờ đến khi tất cả giải tán, tỳ nữ thu dọn chén trà rơi vỡ trên mặt đất xong liền đến bên cạnh Tần Lam, đưa mắt nhìn về đống đồ quý giá xếp chồng thành một ngọn núi nhỏ dò hỏi:
“Điện hạ, đống đồ này nên xử lý thế nào?”
Nàng biết với tính cách của Điện hạ nhà mình, chắc chắn sẽ không sử dụng đồ người khác đưa, đặc biệt là Thừa tướng.
Tần Lam xé tờ giấy trong tay làm hai, lại chồng lên xé tiếp làm bốn, dường như càng xé càng thích thú. Cuối cùng tờ giấy nguyên bản đã nát đến không thể xé được nữa, y trở tay từ từ thả vào ngọn đèn trên bàn.
Nhìn ánh lửa bập bùng thiêu rụi toàn bộ vết tích của lá thư, Tần Lam lạnh lùng nói: “Đập.”
Diệp Diên Niên ngạc nhiên, hỏi lại: “Điện hạ, thật sự đập sao?”
Tần Lam gật đầu, híp mắt cười lạnh: “Phải, không chỉ đập hết đống này. Tên khốn kia không phải nói ta muốn đòi thêm bao nhiêu cũng được sao? Hắn đưa một đống ta liền đập một đống, đến khi hắn không đưa nổi nữa thì thôi.”
Diệp Diên Niên không nhịn được lau mồ hôi lạnh, nguy rồi nguy rồi, Điện hạ nhà nàng một khi đã ghi thù, phen này chỉ sợ Thừa tướng đại nhân táng gia bại sản.
Anh hùng nan quá mỹ nhân quan. (Anh hùng khó qua ải mĩ nhân)
Quả thật không sai!
***
Ngày hôm sau, trên dưới phủ Thừa tướng đều trải qua một phe kinh thiên động địa, toát mồ hôi lạnh.
Cố Quân Cơ vốn đang tiêu sái ung dung nằm trên giường dưỡng bệnh bị gọi dậy, lại là một chuyện. Hắn lần nữa nhìn đống đồ trước mặt, vẫn là một đống đồ đem trả lại như cũ, chỉ là đều đã thành một đống rác nát bét. Toàn bộ đống đồ này từng cái từng cái đều như vả vào mặt Cố Quân Cơ hắn.
Bạn thân hắn là một tay văn nghệ thích ra vẻ, trước đây vì tai nạn mà bị liệt. Khi ngồi trên xe lăn, gã ta đột nhiên bật cười haha, làm hắn phải hỏi một câu mày điên à. Nhớ khi đó, bạn hắn đã ý vị sâu xa mà nói: “Con người, khi đạt đến đỉnh điểm tức giận chính là mỉm cười, thằng ngu mày nhân sinh đắc ý, sẽ không hiểu được.”
Nhưng bây giờ, Cố Quân Cơ hiểu rồi.
Hắn mỉm cười nhìn đống rác trước mặt, phá lệ ôn hòa hướng quản gia nói:
“Còn chờ gì nữa mà không giải thích?”
Quản gia thầm than trong lòng, máy móc thưa: “Đại nhân chớ vội, mời ngài xem xong bức thư Thất hoàng tử đích thân viết rồi hẵn quyết định xem có nên tức giận hay không.”
Lão nghĩ, lần trước Thừa tướng viết thư, qua hôm sau Thất hoàng tử đã viết thư hồi âm, mặc kệ đống đồ nát trước mắt thì đây có thể hiểu là lưỡng tình tương duyệt đó! Thư tình trao đi trao lại, lạc quan lên chút, mấy chuyện khác có thể nhắm mắt coi như không có, ha hả.
Cố Quân Cơ soát soát mở lá thư được đặt quy củ trong phong bao ra, đối lập hoàn toàn với lối viết tiêu sái phóng túng của hắn, chữ trên thư như dùng máy in ra, nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh, quân tử như lan.
Cố Quân Cơ cười một cái, oắt con cứng nhắc.
“Thừa tướng, quà ngươi đưa ta đều đã nhận, đáng tiếc ngọc tốt dễ vỡ, đồ tốt dễ hỏng, thật sự chỉ chơi qua vài cái đã vỡ nát cả. Ta vô cùng tiếc hận, không biết ngươi có thể tặng ta vài món đồ bền hơn chút không?”
Thủ bút cuối thư cũng không xưng thân phận, chỉ đơn giản đề hai chữ, Tần Lam.
Cố Quân Cơ: “Lão Vương.” Vương chính là họ của quản gia.
Quản gia vội thưa: “Vâng?”
Cố Quân Cơ bật cười: “Bổn tướng quyết định tức giận.”
Vương quản gia ngớ người.
Mới ngày hôm qua, Cố Quân Cơ còn tiêu tiêu sái sái tuyên bố, hắn không muốn chú ý, nhưng quả nhiên kịch bản tổng tài luôn có thể áp dụng vào cuộc đời hắn.
Nghĩ đến tấm lưng còn hơi ê ẩm đau, Cố Quân Cơ thật sự muốn đối Tần Lam mỉm cười tà mị nói: “Nam nhân, ngươi thành công hấp dẫn sự chú ý của ta rồi đấy.”
Hiện tại, Cố Quân Cơ quả thật muốn biết, vị Thất hoàng tử này, đến tột cùng là người như thế nào.
Cố Quân Cơ nằm lì trong phủ Thừa tướng vài ngày, chờ cho thương thế hồi phục, thuận tiện quen mặt hạ nhân trong phủ, tìm hiểu một chút thế cuộc hiện thời phòng trừ trường hợp lúng túng. Rốt cuộc, đến ngày thứ tư sau khi xuyên qua, Cố Quân Cơ khoác lên mình cổ phục đơn giản, mang theo hàng hạ nhân bưng bê đủ thứ đồ lỉnh kỉnh ngồi kiệu nghênh ngang vào cung.
Đừng hỏi vì sao hắn có thể không coi ai ra gì mà vào cung khi không có cho phép của hoàng đế, càng đừng hỏi vì sao hắn có thể ngạo nghễ ngồi kiệu vào cung mang theo một đống người, hắn chính là Thừa tướng đương triều, bị thương ngoài da đến hoàng đế còn phải phái Thái y đến hỏi han, chính là có thể ngông cuồng sảng khoái không để ai vào mắt như thế.
Ngồi trong kiệu, Cố Quân Cơ cũng không hiếu kì thò đầu nhìn ngang dọc khắp nơi, dù sao hắn cũng đã xuyên qua, nếu muốn nhìn thì sau này có muôn vàn cơ hội nhìn đến chán, huống hồ hắn đã từng đứng trên đỉnh cao nhân sinh, cảnh tượng hoàng cung xa hoa hắn cũng không có hứng thú.
Không biết đã ngồi trong kiệu bao lâu, nguyên chủ thật rất biết cách hưởng lạc, điểm này đặc biệt giống hắn, cho dù là ngồi kiệu một chút cũng không để bản thân chịu thiệt, đem cỗ kiệu bình thường xóc nảy biến thành một ngôi nhà nhỏ cần đến tám người khiêng, bên trong trải đệm lông cừu trắng mềm như tuyết, cỗ kiệu tỏa ra mùi hương thoang thoảng thanh mát của trầm hương, một bàn cờ vây dùng để làm màu, một bộ trà cụ khắc ra từ ngọc, chính là một chiếc congtainer phiên bản cổ đại sặc mùi phung phí.
Đến khi cỗ kiệu hạ xuống, rèm kiệu được vén lên, Cố Quân Cơ đặt xuống quân cờ trắng ngọc hắn bị hắn vân vê tới lui, bước ra khỏi kiệu. Khi vừa xuyên qua Cố Quân Cơ chỉ nhớ đó là một căn phòng gỗ có chút tiêu điều, khi bị Tần Lam đè xuống cũng không có sự mềm mại của đệm chăn, so với phủ Thừa tướng xa hoa lộng lẫy quả là một trời một vực. Bây giờ nhìn lại, cổng cung treo một bức hoành phi cũ kĩ, nét bút quy củ cẩn tắc, cùng nét chữ trên phong thư kia chính là một người, đề ba chữ Vô Ưu cung.
Vô ưu?
Cố Quân Cơ nhìn thoáng qua dòng chữ, liền hạ mắt nhìn cánh cổng đóng chặt, Vương quản gia bên người lập tức bước tới thay hắn gõ cửa.
Đứng một lúc, tiết trời đầu xuân có chút lạnh, Cố Quân Cơ giơ tay ngăn lại tấm áo choàng hạ nhân muốn phủ lên người mình, tỉ mỉ tính toán nếu bây giờ hắn cho người phá cái cổng gỗ nát này, có thể mất bao lâu.
Đang lúc hắn thật sự muốn cho người đạp cửa, cổng cung rốt cuộc mở ra, Diệp Diên Niên mở cổng khi nhìn thấy hắn thì có chút kinh ngạc, nhưng cuối cùng vẫn nói:
“Điện hạ đang bệnh, thứ lỗi không thể đón tiếp.”
Cố Quân Cơ cười nói:
“Vậy thì ta chính là đến thăm bệnh y.”
Nói xong liền nhấc chân tiến vào, dù có chút bất mãn Diệp Diên Niên vẫn là không thể ngăn cản Thừa tướng đại nhân, liền cau mày vội vàng chạy theo.
Cố Quân Cơ đảo mắt nhìn quanh, vẫn chỉ là một vẻ tiêu điều, cũng không hoang tàn, chẳng qua có chút đơn sơ mộc mạc, giống như một giọt nước riêng biệt giữa Hoàng cung hoa lệ mênh mông. Chọn một gian phòng lớn nhất tiến vào, quả nhiên liền nhìn thấy bóng lưng thẳng như tùng bách.
Nghe tiếng mở cửa, Tần Lam cau mày: “Diên Niên, sao không gõ…”
Giọng nói thanh lãnh bỗng im bặt, Tần Lam nghiêng người nhìn, trước mắt không phải tỳ nữ thân cận Diệp Diên Niên, mà chính là tên dâm tặc y ghét cay ghét đắng mấy ngày nay.
Có điều người trước mắt đặc biệt khác với thường ngày, rõ ràng dung mạo vẫn thế, chỉ là trước kia hắn luôn bận cổn phục hoa lệ, rõ ràng ở trong địa vị cao cao tại thượng nhưng khí chất hạ lưu, mặt đầy ý dâm, lúc nào nhìn thấy y cũng không giấu nổi thèm muốn. Hiện tại, đương triều Thừa tướng chỉ đơn giản mặc thường bào tử y, một khuôn mặt không có biểu cảm, nhưng khí chất bên người lại mang một cỗ phong lưu tùy ý, đôi mắt phượng nhìn thấy y liền khẽ nhướn lên, thoáng qua một đạo hào hoa mà bạc bẽo.
Thế nhưng Tần Lam cũng không vì thế mà để tâm, hắn thay đổi giọng điệu, vẫn là nội dung cũ: “Thừa tướng đại giá quang lâm, lại không biết gõ cửa sao?”
Cố Quân Cơ nhướn mày: “Đã là đại giá quang lâm, sao phải gõ cửa?”
Tần Lam không muốn cùng hắn nói nhảm, quay sang nhìn Diệp Diên Niên, ngụ ý: Sao ngươi lại để tên khốn này vào được đây?
Diệp Diên Niên lúng túng, trước ánh mắt như oán như than (?) của Tần Lam, ngập ngừng đáp: “Thừa tướng đại nhân… quả thực là đại giá quang lâm, nô tỳ không thể ngăn cản.”
Tần Lam: "....." Chết tiệt.
Cố Quân Cơ cong mắt cười, nhìn Tần Lam lạnh lùng ghét bỏ trừng lại hắn.
Hắn phất phất tay, lại một hàng hạ nhân bưng đồ vào, món sau trân quý hơn món trước, mỗi cái đều là ngàn vàng khó cầu, lập tức xếp chồng thành một ngọn núi nhỏ.
Cố Quân Cơ xoa cằm, trân bảo nhiều như vậy, cũng không biết nguyên chủ đã ăn bao nhiêu hối lộ.
Đối với Tần Lam, ngọn núi trân bảo này giống như Cố Quân Cơ đang trực tiếp thách thức y, y thậm chí còn có thể tưởng tượng tiếng cười vô sỉ của hắn vang lên bên tai: “Bổn tướng chính là không có điểm tốt nào khác ngoài giàu, đập đi, ta cho ngươi đập thỏa thích, hahahahahahahahahahahaha…”
Quả nhiên, chờ đám hạ nhân xếp đồ xong lui về một bên, Cố Quân Cơ cười nhìn y: “Điện hạ, ta đã nói qua, bổn tướng đối với ngươi chính là hữu cầu tất ứng. Ngươi muốn cái gì liền nói với ta một tiếng, bổn tướng tuyệt đối tìm về cho ngươi chơi hỏng thì thôi.”
Tần Lam lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, trong lòng thầm nói, ngông cuồng.
Thế nhưng trong mắt Cố Quân Cơ, Tần Lam giống như một tiểu miêu xù lông, ý cười cợt nhả trên môi lại phá lệ có chút ôn hòa.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy, Thất hoàng tử này, có chút thú vị.
***
Tiểu kịch trường:
Luân đại (mỉm cười tà mị): Nam nhân, em thật thú vị. Đồ của tôi, đều cho em đập.
Lam Lam (thẹn quá hóa giận): ... Câm miệng!
...----------------...
Vạn Lí (tác giả) có lời muốn nói:
- Công thụ đều chưa có tình cảm với nhau.
- Dĩ vãng công ngoài ghét bỏ không có tình cảm với Thừa tướng.
- Luân đại là thụ, là thụ, là thụ.
Điều quan trọng nhắc ba lần.
Updated 71 Episodes
Comments
Táo Nhỏ_Nguyệt Tâm 🍎
nhưng hành động lại rất công!
2024-04-11
3
🥀🐾
giãy đành đạch aaaaa
2023-07-15
4
Mèo Ú
Tui thấy anh nào kiếp trước hay hái hoa ngắt bướm hoặc kiểu trai thẳng thì sau khi xuyên qua thường sẽ thành thụ thôi.
2023-05-01
4