Chương 10: Tri kỉ thì khó tìm.

“Là thật.”

Nạn đói ở Hàng Châu, là thật.

Cố Quân Cơ nhìn Lý Lan, thấy hắn từ đầu chí cuối vẫn một dáng vẻ trầm lặng như nước, không chút gợn sóng. Lại hỏi:

“Theo lời ngươi nói bách tính Hàng Châu đã chịu đói suốt ba tháng, vì cái gì Hoàng thành một chút tin tức cũng không có?”

Lý Lan nhấc mắt nhìn hắn: “Ngươi nói xem vì sao?”

Cố Quân Cơ trong lòng đã có đáp án, nhưng vẫn cười khẩy nói: “Bổn tướng đã nói qua, ta hỏi chuyện gì ngươi đều phải thành thật trả lời. Không đến lượt ngươi hỏi lại ta.”

Lý Lan nói: “Tri phủ Hàng Châu đã viết sớ xin viện trợ ngàn dặm gửi đến Hoàng thành, qua tay một loạt quan lại kinh thành liền bị giữ lại, vĩnh viễn không thể tới tay hoàng đế.”

Quả nhiên, Cố Quân Cơ thầm nói trong lòng một tiếng.

Hàng Châu gặp nạn đói, nếu muốn dẹp yên thì việc mở ra quốc khố là điều không thể tránh khỏi. Nhưng vận chuyển lương thực cứu dân đâu thể cứ lấy hết toàn bộ quốc khố ra được? Vậy nên chắc chắn những đại thần quan lại đều phải dấy lên phong trào quyên góp chút tài sản cá nhân, mà chỉ là chút ít tài sản của mỗi người đó, nhưng ai cũng đều không tình nguyện bỏ ra một cắc. Vì vậy, Hàng Châu cách xa Hoàng thành xảy ra nạn đói, toàn bộ Hoàng thành đều một tiếng gió cũng không lọt, Cố Quân Cơ lại không có mạng lưới quan hệ trong triều, đương nhiên càng không biết được mảy may.

Chính vì thế, Cố Quân Cơ hỏi: “Vậy làm sao ngươi biết được?”

Lý Lan bấy giờ đều mặt không biểu tình, trong đáy mắt sâu hun hút chợt hiện lên một gợn sóng, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại.

Hắn đáp: “Ta có thân hữu ở Hàng Châu, hắn viết thư nói cho ta biết.”

Cố Quân Cơ đem biến động nhỏ trên mặt Lý Lan thu vào tầm mắt. Hắn âm thầm ghi nhớ, sau này sẽ kêu Vương quản gia đi tra xem Lý Lan có thật là có thân hữu Hàng Châu hay không, ngoài mặt lại nói:

"Vậy phong thư đó đâu?”

“Đốt rồi.”

"A?" Cố Quân Cơ cong mắt cười: “Thư của thân hữu ngươi, sao lại nỡ lòng đốt chứ?”

“Trong thư hắn rất oán hận người ở Hoàng thành, nói nhiều lời không suy nghĩ, ta đốt đi đề phòng hậu họa.”

“Ngươi thật cẩn thận.”

Lý Lan một lời khiêm tốn “quá khen” cũng không nói. Nhưng Cố Quân Cơ lại thích người rành mạch rõ ràng như vậy. Hắn trước giờ đều không phải người kiên nhẫn, càng không muốn tốn thời gian nói nhảm, nhiều lời vô nghĩa.

Trong lòng Cố Quân Cơ có tính toán, hắn kêu Lý Lan kể tỉ mỉ tình hình ở Hàng Châu lại một lần, âm thầm ghi nhớ.

“Chuyện thứ hai.” Hắn cười nhìn Lý Lan: “Là ai nói cho ngươi biết, bổn tướng ở thanh lâu?”

Cố Quân Cơ là một người cẩn thận, dù vui chơi hắn cũng không quên đề phòng. Một tiểu quan thất phẩm không có gia thế, tuyệt đối không có khả năng tự mình biết được chuyện hắn chơi bời ở thanh lâu.

Lý Lan nói: “Là một bằng hữu của ta đi thanh lâu, tình cờ trông thấy ngươi.”

Cố Quân Cơ nhướn mày: “Ngươi thật lắm bằng hữu đấy.”

Hắn lại hỏi: “Thế vị bằng hữu kia của ngươi đâu?”

“Ta không biết.”

“Hửm?” Cố Quân Cơ khẽ nheo mắt.

Lý Lan dửng dưng nói: “Hắn hành tung bất định. Ta quả thật không biết hiện tại hắn ở đâu.”

Nhìn Cố Quân Cơ, lại bổ sung thêm một câu: “Cũng vô pháp liên lạc với hắn.”

Cố Quân Cơ cười: “Vậy danh tính hắn là gì, cái này hẳn ngươi phải biết đi?”

Ngoài dự đoán của hắn, Lý Lan đáp: “Không biết.”

Ánh mắt Cố Quân Cơ chuyển lạnh, từ đầu đến giờ hắn luôn cảm thấy Lý Lan có điều giấu hắn, nhưng kì quái lại không thể nói rõ giấu ở đâu. Lời nói dối đáng tin nhất chính là nửa thật nửa giả, mà người này thật biết cách dùng miệng lưỡi.

Lý Lan bình tĩnh nói: “Từng câu từng chữ ta nói với ngươi đều là thật. Từ khi quen biết đến nay hắn không nói cho ta biết tên thật, chỉ nói trong nhà hắn đứng hàng thứ năm, kêu ta gọi hắn là Ngũ gia.”

Ngũ gia? Đồng tử Cố Quân Cơ chợt co lại, trên đời này có rất nhiều Ngũ gia, nhưng kẻ gọi là Ngũ gia còn ra vào thanh lâu cùng thời điểm với hắn chỉ có một.

Là Ly công tử.

Cố Quân Cơ ánh mắt chuyển động. Mặc dù hiện tại hắn thật muốn truy hỏi rõ ràng người bằng hữu Ngũ gia của Lý Lan cùng với Ly công tử hắn quen ở thanh lâu có phải là một người hay không, nhưng hiện tại Cố Quân Cơ không muốn để lộ bản thân có quen biết Ngũ gia. Hơn nữa, xem ngữ điệu của Lý Lan, có vẻ Ly công tử cũng không muốn để lộ chuyện cùng hắn có giao tình.

Nếu lúc nãy hắn chỉ tin lời của Lý Lan nói ba phần, thì bây giờ đã tin năm phần.

Vậy nên, Cố Quân Cơ đứng dậy rời khỏi giường. Hắn bước tới bàn cầm con dao gọt hoa quả lên, quay lại hướng dây thừng trên người Lý Lan cắt xoẹt một cái. Tầng tầng lớp lớp dây thừng đứt tung, Lý Lan vẫn không nhúc nhích, chỉ ngước mắt nhìn hắn:

“Ngươi không sợ ta bỏ trốn sao?”

Cố Quân Cơ nhướn mày nói: “Ngươi đâu có ngốc.”

Dứt lời, hắn quay lưng rời đi. Ra đến cửa, Lý Lan bất chợt hỏi hắn:

“Ngươi nói muốn hỏi ta ba chuyện. Còn chuyện thứ ba đâu?”

Nhưng Cố Quân Cơ cũng không dừng bước, hắn cười ha ha nói:

“Chuyện thứ ba sao? Ta quên rồi.”

Cánh cửa gỗ đóng sập lại, che khuất bóng lưng Cố Quân Cơ.

Chuyện hôm nay hắn muốn hỏi, xác thực chỉ có hai chuyện mà thôi.

Lý Lan từ đầu chí cuối đều một gương mặt không chút cảm xúc. Dây thừng trói buộc hắn một ngày đã được cởi bỏ, Lý Lan cũng không buồn nhúc nhích.

Hắn lẳng lặng dựa lưng vào thành giường, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Không phải hắn vô ưu, chỉ là qua một màn này, hắn không muốn nghĩ nhiều thêm nữa.

***

Cố Quân Cơ trở về từ tiểu viện của Lý Lan. Lúc này, trăng đã treo cao.

Cố Quân Cơ cũng không ngủ, lần nữa chong đèn suy tư. Hắn vừa trở về liền phân phó Vương quản gia điều tra Lý Lan cùng thực hư chuyện ở Hàng Châu, cùng lúc đó cũng biết được Ly công tử mà hắn cho người điều tra bảy ngày trước đều không rõ tung tích.

Thân thế tên hoa hoa công tử kia như bị ẩn sau một lớp sương mù, không thể thấy rõ ràng, chỉ biết rằng Ly công tử này chắc chắn không phải người tầm thường. Mọi thứ còn lại đều như đi vào ngõ cụt. Lý lịch như vậy, thật khiến người khác không nghĩ nhiều cũng không được.

Cố Quân Cơ theo cơn gió lạnh về đêm nhìn ra cửa sổ chưa đóng chặt. Bên ngoài đình viện có một gốc đào, tiết thanh minh đầu xuân, gốc đào cổ thụ ra hoa hồng rực cả một góc trời, dưới ánh trăng lãnh lệ mang theo một vẻ đẹp riêng.

Cố Quân Cơ nhớ tới vò rượu Nữ Nhi Hồng mà Ly công tử tặng cho hắn. Cố Quân Cơ còn chưa nỡ uống, liền chôn dưới gốc đào này, muốn ủ thêm chút nữa. Hắn nghĩ, Cố Luân hắn một đời trước nay đều chưa từng nhìn lầm người. Hắn biết rõ Ly công tử không có địch ý với hắn, nên mới cùng gã kết giao tình.

Mặc dù Ly công tử cùng với hắn rất tri kỉ, thế nhưng giao tình quân tử như nước lã, Cố Quân Cơ cũng chỉ cảm thấy đáng tiếc, không thể cùng một nhân vật phong lưu như vậy trở thành tri giao.

Cố Quân Cơ không kêu người, tự mình đứng dậy khép lại cửa sổ. Hắn lấy lại tâm tình, lần nữa lật giở báo cáo.

Trái với việc tư, chuyện công hiện tại lại rất thuận lợi. Những triều thần hắn cho người liên hệ phần lớn đều tỏ ý chấp thuận, muốn thiết lập quan hệ đồng minh với hắn. Dù trong lòng có thật sự phục hay không thì Cố Quân Cơ vẫn là người duy nhất Hoàng đế cho sắc mặt tốt, các triều thần ai nấy đều có tính toán riêng, nhưng người nào cũng đều không muốn mất mạng vì một câu hỉ nộ vô thường của Hoàng đế.

Tâm tư của đám hồ ly đó, Cố Quân Cơ sao lại không biết?

Triều đình này cũng giống như thương trường mà thôi. Không có thân hữu vĩnh viễn, càng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là mãi mãi trường tồn. Huống hồ kiếp trước Cố Quân Cơ bày mưu tính kế, còn phải nghĩ cách kiếm tiền, vận hành công ty, một mớ vấn đề rắc rối. Kiếp này, nếu hắn thành công thâu tóm hoàng quyền, một tay che triều chính, những vấn đề tài chính chính trị đều dễ giải quyết.

Cố Quân Cơ có tự tin tuyệt đối, dù bây giờ còn nhiều kẻ không phục, thời gian như tên đã rời cung, không một ai không thể không tin rằng Cố Quân Cơ hắn chính là có năng lực một tay thao túng Hoàng thành.

Hiện tại, tạm thời quăng Ly công tử kia sang một bên, chỉ cần chờ tin tức xác thực từ Hàng Châu, Cố Quân Cơ liền có biện pháp giải quyết.

***

Tiểu kịch trường:

A Ly (rep Lý Lan): Mọt sách, sao ngươi lại khai ta ra chứ? Đáng tiếc ta coi ngươi là bằng hữu.

A Lan (rep Ly): Ai bảo ngươi đi thanh lâu.

Luân đại (rep Ly): Còn ngươi, ai bảo ngươi khai ra ta? Đáng tiếc ta coi ngươi là tri kỉ.

Lam Lam (rep Cố Quân Cơ): Hắn không nói ta cũng biết.

Du muội (rep Cố Quân Cơ): Quân Cơ đừng lo, dù thế nào trẫm cũng không trách ngươi.

Lam Lam (rep Tần Du): Hắn không lo, cút.

Vạn Lí: Đây là một mớ hỗn độn. (\=.\=)

...----------------...

Chapter
1 Tiết tử
2 Chương 1: Thừa tướng.
3 Chương 2: Tần Lam.
4 Chương 3: Thanh lâu.
5 Chương 4: Gặp biến.
6 Chương 5: Thượng triều.
7 Chương 6: Bạo quân.
8 Chương 7: Vô Ưu.
9 Chương 8: Vô Ưu (2).
10 Chương 9: Thiên nhai hà xử*.
11 Chương 10: Tri kỉ thì khó tìm.
12 Chương 11: Bồi người một đời.
13 Chương 12: Hoàng quyền ai có muốn.
14 Chương 13: Giả ý hỏi chân tình.
15 Chương 14: Lệ chí báo tai ương.
16 Chương 15: Lam Lam là để yêu thương.
17 Chương 16: Vô Ưu cung, bỗng nhiên rung động*.
18 Chương 17: Vô Ưu cung, giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.
19 Chương 18: Hoàng thành, luận về đôi bên tình nguyện.
20 Chương 19: Tống viện, ai tính kế ai.
21 Chương 20: Tống viện, Quân Vô Y.
22 Chương 21: Phủ Thừa tướng, Triệu gia án tử.
23 Chương 22: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi.
24 Chương 23: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi. (2)
25 Chương 24: Hoàng cung, Tần Nhược Vũ.
26 Chương 25: Dưỡng Tâm điện, trong lòng vướng mắc.
27 Chương 26: Hoàng cung, không ai sánh cùng.
28 Chương 27: Hoàng cung, không thể chịu nổi.
29 Chương 28: Vô Ưu cung, vốn có ba chuyện.
30 Chương 29: Thừa tướng phủ, một lời đã định.
31 Chương 30: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (1)
32 Chương 31: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (2)
33 Chương 32: Thừa tướng phủ, ai mới là phế vật?
34 Chương 33: Thừa tướng phủ, Trang Chu mộng điệp*.
35 Chương 34: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (1)
36 Chương 35: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (2)
37 Chương 36: Vô Ưu cung, Cố tướng vốn là người phong hoa.
38 Chương 37: Vô Ưu cung, vì ngươi trải đệm gấp chăn.
39 Chương 38: Vô Ưu cung, một bát mì nóng, một ngụm rượu ấm.
40 Chương 39: Thừa tướng phủ, trên đời có thiên tử.
41 Chương 40: Lạc Nhạn, mũi tên xé gió.
42 Chương 41: Lạc Nhạn, giang hồ rảnh đến thế.
43 Chương 42: Hoàng Hạc lâu, một chén rượu nhạt, tri kỉ bầu bạn.
44 Chương 43: Hoàng thành, bọc trong nhung lụa.
45 Chương 44: Vô Ưu cung, cảm ơn và xin lỗi.
46 Chương 45: Vô Ưu cung, thân mang vết thương.
47 Chương 46: Hoàng thành, tam kế chọn một.
48 Chương 47: Hoàng Hạc lâu, vạch trần thân phận.
49 Chương 48: Thừa tướng phủ, nhân tâm là thứ khó nói nhất.
50 Chương 49: Dưỡng Tâm điện, cái gọi là hỉ nộ vô thường.
51 Chương 50: Trúc lâm, thiên sơn tuyết liên.
52 Chương 51: Trúc lâm, cố nhân ở nơi nơi.
53 Chương 52: Khách điếm, năm ấy ở Thiên sơn.
54 Chương 53: Khách điếm, vẫn luôn là hắn.
55 Chương 54: Khách điếm, động lòng tự thuở nào.
56 Chương 55: Hàng Châu, y gọi Bạch công tử.
57 Chương 56: Vương phủ, người sau rèm.
58 Chương 57: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau.
59 Chương 58: Vô Ưu cung, tính kế lẫn nhau. (2)
60 Chương 59: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau. (3)
61 Chương 60: Ly vương phủ, lại là Bạch công tử.
62 Chướng 61: Hàng Châu, mặt nạ bạc.
63 Chương 62: Khách điếm, tiếng gọi người xưa.
64 Chương 63: Khách điếm, nắm lấy tay người.
65 Chương 64: Khách điếm, vô thanh.
66 Chương 65: Trúc lâm, thiên y vô phùng.
67 Chương 66: Đồi Liên, một hồi cố sự.
68 Chương 67: Đồi Liên, một hồi cố sự. (2)
69 Chương 68: Đồi Liên, lòng như tơ vò.
70 Chương 69: Đồi Liên, trác ngọc.
71 Chương 70: Đồi Liên, trùng phùng.
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Tiết tử
2
Chương 1: Thừa tướng.
3
Chương 2: Tần Lam.
4
Chương 3: Thanh lâu.
5
Chương 4: Gặp biến.
6
Chương 5: Thượng triều.
7
Chương 6: Bạo quân.
8
Chương 7: Vô Ưu.
9
Chương 8: Vô Ưu (2).
10
Chương 9: Thiên nhai hà xử*.
11
Chương 10: Tri kỉ thì khó tìm.
12
Chương 11: Bồi người một đời.
13
Chương 12: Hoàng quyền ai có muốn.
14
Chương 13: Giả ý hỏi chân tình.
15
Chương 14: Lệ chí báo tai ương.
16
Chương 15: Lam Lam là để yêu thương.
17
Chương 16: Vô Ưu cung, bỗng nhiên rung động*.
18
Chương 17: Vô Ưu cung, giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.
19
Chương 18: Hoàng thành, luận về đôi bên tình nguyện.
20
Chương 19: Tống viện, ai tính kế ai.
21
Chương 20: Tống viện, Quân Vô Y.
22
Chương 21: Phủ Thừa tướng, Triệu gia án tử.
23
Chương 22: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi.
24
Chương 23: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi. (2)
25
Chương 24: Hoàng cung, Tần Nhược Vũ.
26
Chương 25: Dưỡng Tâm điện, trong lòng vướng mắc.
27
Chương 26: Hoàng cung, không ai sánh cùng.
28
Chương 27: Hoàng cung, không thể chịu nổi.
29
Chương 28: Vô Ưu cung, vốn có ba chuyện.
30
Chương 29: Thừa tướng phủ, một lời đã định.
31
Chương 30: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (1)
32
Chương 31: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (2)
33
Chương 32: Thừa tướng phủ, ai mới là phế vật?
34
Chương 33: Thừa tướng phủ, Trang Chu mộng điệp*.
35
Chương 34: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (1)
36
Chương 35: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (2)
37
Chương 36: Vô Ưu cung, Cố tướng vốn là người phong hoa.
38
Chương 37: Vô Ưu cung, vì ngươi trải đệm gấp chăn.
39
Chương 38: Vô Ưu cung, một bát mì nóng, một ngụm rượu ấm.
40
Chương 39: Thừa tướng phủ, trên đời có thiên tử.
41
Chương 40: Lạc Nhạn, mũi tên xé gió.
42
Chương 41: Lạc Nhạn, giang hồ rảnh đến thế.
43
Chương 42: Hoàng Hạc lâu, một chén rượu nhạt, tri kỉ bầu bạn.
44
Chương 43: Hoàng thành, bọc trong nhung lụa.
45
Chương 44: Vô Ưu cung, cảm ơn và xin lỗi.
46
Chương 45: Vô Ưu cung, thân mang vết thương.
47
Chương 46: Hoàng thành, tam kế chọn một.
48
Chương 47: Hoàng Hạc lâu, vạch trần thân phận.
49
Chương 48: Thừa tướng phủ, nhân tâm là thứ khó nói nhất.
50
Chương 49: Dưỡng Tâm điện, cái gọi là hỉ nộ vô thường.
51
Chương 50: Trúc lâm, thiên sơn tuyết liên.
52
Chương 51: Trúc lâm, cố nhân ở nơi nơi.
53
Chương 52: Khách điếm, năm ấy ở Thiên sơn.
54
Chương 53: Khách điếm, vẫn luôn là hắn.
55
Chương 54: Khách điếm, động lòng tự thuở nào.
56
Chương 55: Hàng Châu, y gọi Bạch công tử.
57
Chương 56: Vương phủ, người sau rèm.
58
Chương 57: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau.
59
Chương 58: Vô Ưu cung, tính kế lẫn nhau. (2)
60
Chương 59: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau. (3)
61
Chương 60: Ly vương phủ, lại là Bạch công tử.
62
Chướng 61: Hàng Châu, mặt nạ bạc.
63
Chương 62: Khách điếm, tiếng gọi người xưa.
64
Chương 63: Khách điếm, nắm lấy tay người.
65
Chương 64: Khách điếm, vô thanh.
66
Chương 65: Trúc lâm, thiên y vô phùng.
67
Chương 66: Đồi Liên, một hồi cố sự.
68
Chương 67: Đồi Liên, một hồi cố sự. (2)
69
Chương 68: Đồi Liên, lòng như tơ vò.
70
Chương 69: Đồi Liên, trác ngọc.
71
Chương 70: Đồi Liên, trùng phùng.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play