Chương 11: Bồi người một đời.

Sáng hôm sau, Cố Quân Cơ thức dậy từ sớm.

Nhìn Hàm Hương dẫn theo hàng tỳ nữ đẩy cửa bước vào, Cố Quân Cơ lâm vào suy tư.

Hàm Hương là nam sủng duy nhất của nguyên chủ. Lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, trong đầu Cố Quân Cơ đã cảm thấy quái dị. Nếu như thế giới Cố Quân Cơ xuyên đến là một cuốn tiểu thuyết, hắn đã thật sự nghi ngờ có phải tác giả con mẹ nó quá lười động não, tùy tiện lấy tên của Hương phi danh tiếng lẫy lừng thời Càn Long đế vào làm tên của vị nam sủng này hay không.

Hóa ra cái tên Hàm Hương này, vốn dĩ không phải tên nguyên bản của Hàm Hương.

Hàm Hương nói khi cậu vào phủ, chính nguyên chủ đã nói trên người cậu có mùi thơm thoang thoảng, liền chiếu theo cổ nhân mà lấy cho cậu cái tên mới, gọi là Hàm Hương.

Hàm Hương tiến vào, hô nhẹ một tiếng “Đại nhân” liền bắt đầu thay y phục cho hắn.

Dĩ vãng dù Cố Quân Cơ có là đại công tử ngậm thìa vàng mà lớn lên cũng không đến nỗi không thể tự mặc y phục, vậy nên đối với việc hằng ngày được một tốp người dẫn đầu là một thiếu niên chỉnh trang săn sóc khiến hắn cảm thấy rất không khỏe.

Cố Quân Cơ không phải không muốn tự túc, kì thực thường phục cổ đại hắn đều tự mình mặc. Bất quá quan bào nhất phẩm trên người hắn quả thực là bố của rườm rà, hết lớp này đến lớp khác, thắt bên này cột bên kia, chỗ này treo ngọc như ý chỗ nọ đeo đai lưng vàng. Khi mặc xong cả người như muốn to thêm một vòng, khiến Cố Quân Cơ cảm thấy mỗi lần thượng triều hắn giống như đi biểu diễn thời trang. Mặc dù trông rất đẹp, nhưng vào mắt Cố Quân Cơ lại y như thằng nhà giàu mới nổi.

Hàm Hương còn đang độ tuổi thiếu niên phát triển, cố rướn chân lên đầu cũng chỉ cao ngang vai hắn. Hai tay thiếu niên mảnh khảnh chỉnh lại cổ áo cho hắn, dù đã tận lực giãn cách nhưng nhìn từ bên ngoài cũng giống như hắn đang ôm trọn lấy Hàm Hương.

Dù bề ngoài luôn chạm cái là đỏ lên, hai mắt nhìn hắn lúc nào cũng luôn đong đầy tình ý nhưng Hàm Hương lại chưa từng làm ra hành động đụng chạm quá khích. Cố Quân Cơ rũ mắt chỉ thấy một đầu tóc đen như mực. Hương thơm thoang thoảng cái rắm gì, không phải là mùi dầu gội đầu à.

Hắn bỗng nhiên gọi:

“Hàm Hương.”

Cái đầu đang xoay tới xoay lui kia chỉ khựng lại một khắc, lập tức đáp: “Vâng?”

“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? Vào phủ được bao lâu rồi?”

Hàm Hương hai tay thoăn thoắt vẫn không ngừng lại, Cố Quân Cơ nghe cậu nhẹ nhàng đáp:

“Đại nhân, ngài quên rồi sao? Hàm Hương đã vào phủ được hai năm, đến năm nay là vừa tròn mười bốn tuổi rồi.”

Mười bốn tuổi? Vậy là khi bị nguyên chủ đưa vào phủ chỉ mới mười hai, ở hiện tại tương đương với một nhóc mới lên cấp hai, Cố Quân Cơ lại lần nữa cảm thán về trình độ cầm thú siêu cấp của nguyên chủ.

Hắn đột nhiên hỏi chuyện không phải nhất thời cao hứng. Ngày hôm qua rảnh rỗi hắn đã xem qua lí lịch toàn diện của Hàm Hương, bất quá nguyên chủ thật sự tùy hứng, lí lịch chỉ đơn giản ghi vài chữ.

Cố Quân Cơ chỉ biết nguyên chủ du ngoạn ngoại thành trên đường tình cờ gặp được Hàm Hương. Hàm Hương khi đó đã là một đứa trẻ mồ côi, sống qua ngày bằng công việc khất cái, cầu xin sự thương hại của người khác. Vừa hay thấy dung mạo Hàm Hương xinh đẹp, nguyên chủ liền không chút do dự đón vào phủ, chờ ngày nuôi xong rồi thịt.

Rất may nguyên chủ còn chưa thịt được đã bị Cố Quân Cơ xuyên qua. Cố Quân Cơ hiểu rõ, hắn là thẳng nam, giữ lại Hàm Hương trong phủ như một quả bom nổ chậm, không có ý nghĩa gì.

Vậy nên hắn từ từ nói: “Ngươi có dự định gì không?”

Hàm Hương đã chỉnh xong cổ áo, lùi lại một bước, ngửa đầu ngốc ngốc nhìn hắn.

Cố Quân Cơ kiên nhẫn nói: “Ngươi có chí hướng nào muốn thực hiện, hay… ước muốn nào không?”

Hàm Hương cuối cùng cũng hiểu, chăm chú nhìn hắn, đỏ mặt nói: "Đại nhân, Hàm Hương muốn cả đời ở lại phủ Thừa tướng bồi ngài.”

Cả đời bồi ta.

Nghe qua thực sự cảm động, chỉ là tình cảm thiếu niên như gió thoảng mây bay, dù Hàm Hương có thật sự đối nguyên chủ có tình, thì Cố Quân Cơ cũng không phải nguyên chủ. Hắn cảm thấy giữ Hàm Hương ở lại bất kể là đối với hắn hay với cậu đều là lợi bất cập hại, có khi còn vì thế mà hủy hoại cả một đời.

Cố Quân Cơ hắn tự nhận bản thân hô phong hoán vũ, cũng không gánh nổi cả đời của một người.

Cố Quân Cơ nghiêm túc nhìn Hàm Hương: “Nam tử hán đại trượng phu, đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông*. Hàm Hương, ngươi cam tâm cả đời ở lại phủ Thừa tướng này sao?”

(Trích "Đi thi tự vịnh" - Nguyễn Công Trứ:

Đi không, há lẽ trở về không?

Cái nợ cầm thư phải trả xong!

Rắp mượn điền viên vui tuế nguyệt

Trót đem thân thế hẹn tang bồng

Đã mang tiếng ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông

Trong cuộc trần ai, ai dễ biết?

Rồi ra mới rõ mặt anh hùng.)

Hàm Hương nghe hắn nói, thân hình nhỏ nhắn lại khẽ run lên.

Nhất thời, cậu rũ mắt, không muốn nhìn thẳng vào ánh mắt phân minh kia. Nhưng Cố Quân Cơ lại không cho cậu đường lui.

“Nhìn ta.” Cố Quân Cơ nói: “Thành thật trả lời.”

Hàm Hương nhìn sàn nhà trải đệm tằm ti, hướng mắt nhìn đến đôi giày gấm lạm ngọc, lại đến quan bào nhất phẩm, cuối cùng dừng lại ở gương mặt phong lưu bạc tình của Cố Quân Cơ.

Cậu rũ ống tay áo dài, che đi bàn tay đang nắm chặt.

Hàm Hương đáp: “Vâng.”

Cậu chăm chú nhìn Cố Quân Cơ, rành rọt nói: “Đại nhân, chỉ cần ngày nào ngài còn là đương triều Thừa tướng, còn ở trong phủ Thừa tướng này, Hàm Hương đều mãi mãi ở đây bồi ngài.”

Cố Quân Cơ cũng nhìn lại thiếu niên.

Khuôn mặt xinh đẹp non nớt lúc này lại mang theo vẻ kiên định khác xa thường ngày, dù bả vai vẫn khẽ run nhưng ánh mắt trong suốt chưa từng do dự. Cố Quân Cơ không cảm thấy Hàm Hương nói dối.

Hắn vốn muốn xử lí ổn thỏa, bù đắp lợi hại cho Hàm Hương. Cố Quân Cơ nghĩ nếu cậu muốn cầu học vào triều làm quan, hay chỉ đơn giản muốn làm một công tử tiêu dao nhàn tản, hắn đều sẽ không keo kiệt thỏa mãn. Cũng như bây giờ, nếu Hàm Hương cố chấp muốn ở lại, hắn đều thuận theo cậu.

Dù sao, Cố Quân Cơ trước nay chưa từng tin vào ái tình. Thiếu niên mơ hồ, chân tình như mộng, khi tỉnh mộng cái gì cũng đều quên sạch sẽ mà thôi.

“Được.” Cố Quân Cơ nói: “Nhưng ngươi cũng không thể một chữ bẻ đôi cũng không biết. Bắt đầu từ hôm nay, bổn tướng sắp xếp sư phó dạy ngươi học chữ. Đến khi trưởng thành, hiểu được nhiều điều, khi đó muốn đi hay ở đều tùy ý ngươi.”

Dứt lời, hắn cũng không nghe Hàm Hương đáp lại, sải bước dài ngồi lên liễn kiệu, lần nữa lặp lại vòng tuần hoàn thượng triều không chút cao điệu.

Hàm Hương ngẩn người nhìn theo cỗ kiệu dần đi xa khỏi phủ Thừa tướng.

Một hạ nhân đến nói với cậu: “Hương công tử, sư phó Thừa tướng mời cho ngươi đã đến rồi.”

Hàm Hương vẫn không đáp, hạ nhân gọi cậu vài lần, cậu mới bừng tỉnh. Xoa xoa đôi mắt hạnh đỏ hoe, Hàm Hương cười một tiếng:

“Được, dẫn ta đi gặp hắn.”

***

Thái Hòa điện vẫn như thường ngày.

Vừa hôm qua dọa chém hai triều thần quả nhiên đã có tác dụng, Tần Du ngồi trên đế tọa đắc ý nghịch ấn tỷ, triều thần bên dưới vẫn mặt không đổi sắc lần lượt tâu thưa.

Cố Quân Cơ cũng không buồn nghe, cái quỷ gì mà Lại bộ thượng thư vừa có cháu chít trai, Tống nhị công tử mới thành thân, đến khi bẩm tới phía Nam Hoàng thành cung điện mới đã xây xong, Tần Du mới nhấc mắt nhìn một cái.

Toàn chuyện vớ vẩn không đâu. Cố Quân Cơ ngồi chán đến buồn ngủ, đây mà là thượng triều nghị sự á, hắn còn tưởng là họp chợ tám chuyện cơ đấy.

Cố Quân Cơ ngóng mắt nhìn tờ giấy Tuyên Thành đang dần kín ấn tỷ, tâm tình của hắn bây giờ giống như học sinh nhìn đồng hồ chỉ chờ hết giờ tan học để chạy về nhà đi ngủ. Mắt thấy dấu ấn cuối cùng đang được ấn xuống, Cố Quân Cơ bỗng nhìn thấy một triều thần đứng ra.

Tuổi tác trung niên, Lễ bộ* thị lang không lớn không nhỏ, điểm duy nhất khiến Cố Quân Cơ chú ý đến người này chính là một trong những triều thần hắn lôi kéo kết bè phái, hơn nữa còn nằm trong số ít người lưỡng lự chưa chấp thuận liên minh với hắn.

( *Lễ bộ: lo việc tổ chức yến tiệc, thi cử, lễ nghi trong triều đình, chuẩn bị áo mũ, ấn tín, tấu chương v.v... Quản lý các lễ cống nạp của chư hầu, cũng như lo việc bói toán, đồng văn nhã nhạc.)

Lễ bộ thị lang nói: “Bệ hạ, một tháng sau là sinh thần của người, không biết Bệ hạ…”

Nhắc đến hai chữ “sinh thần”, bầu không khí trong điện Thái Hòa chuyển lạnh. Lễ bộ thị lang còn chưa nói đến câu, Tần Du vốn đang thong thả nghịch ấn tỷ chợt dừng lại.

Hắn ngẩng đầu lên, không chút nghĩ ngợi ném ấn tỷ làm bằng ngọc nguyên khối thẳng xuống người Lễ bộ thị lang!

Cộp một tiếng, Lễ bộ thị lang kêu to, ngã vật xuống nền điện Thái Hòa.

Thái giám bên người Tần Du kinh hô một tiếng, run lẩy bẩy muốn chạy tới nhặt ấn tỷ nắm quyền thiên hạ lên, lại sợ chọc đến bạo quân, chỉ đành ôm phất trần quẫn bách đứng im một chỗ, gấp muốn dậm chân.

Cả người Lễ bộ thị lang nằm vật xuống đất không nhúc nhích, máu bắt đầu chảy ra, thấm vào nền thảm trên điện Thái Hòa vẫn không ngừng lan rộng. Mắt thấy máu đã dần lan đến ấn tỷ khắc hình kì lân rơi cách đó không xa, cả điện Thái Hòa vẫn không một ai dám nhúc nhích.

Cố Quân Cơ nhìn ấn tỷ, màn vừa nãy cũng khiến hắn hơi sững người. Đang lúc điện Thái Hòa lâm vào trầm mặc, bỗng một tiếng cười chợt bật lên.

***

# Tiểu kịch trường 1:

Tiểu Hương: Ta nguyện cả đời bồi ngài.

Lam Lam: Không cần.

Tiểu Hương: Ta là đang nói với Thừa tướng đại nhân.

Lam Lam: Còn ta là đang thay hắn trả lời.

Vạn Lí: Chính cung lên tiếng, tất cả lui ra! ༼⌐■ل͜■༽

# Tiểu kịch trường 2:

Du muội: Ta ghét sinh thần.

Luân đại: Vì sao vậy?

Du muội: Đừng hỏi, trẫm không muốn tức giận với ngươi.

Luân đại: Ngươi có thể thôi kiểu nói như vậy không? Nghe giống như là ta với ngươi có gì đó.

# Phúc lợi tặng kèm: Khi có người nói muốn cả đời bồi ngươi.

Luân đại: Ta là thẳng nam. Tình cảm mơ hồ, ta không tin cái thứ gọi là chân tình.

Lam Lam: Phiền phức.

A Ly: Ha ha ha ha ha ha ha! Tiểu muội, xếp hàng đi.

A Lan: Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Ta không cần, cũng không tin ngươi.

Du muội: Ai cho ngươi lá gan đó? Ngươi xứng sao? Chướng mắt, lôi tiện nhân này ra ngoài chém đi.

...----------------...

Hot

Comments

đâylànhâncáchthứhaicủatoi😏😏

đâylànhâncáchthứhaicủatoi😏😏

ông vua này ổng bị tăng động hả Au ơi?😅😅

2022-05-31

5

Toàn bộ
Chapter
1 Tiết tử
2 Chương 1: Thừa tướng.
3 Chương 2: Tần Lam.
4 Chương 3: Thanh lâu.
5 Chương 4: Gặp biến.
6 Chương 5: Thượng triều.
7 Chương 6: Bạo quân.
8 Chương 7: Vô Ưu.
9 Chương 8: Vô Ưu (2).
10 Chương 9: Thiên nhai hà xử*.
11 Chương 10: Tri kỉ thì khó tìm.
12 Chương 11: Bồi người một đời.
13 Chương 12: Hoàng quyền ai có muốn.
14 Chương 13: Giả ý hỏi chân tình.
15 Chương 14: Lệ chí báo tai ương.
16 Chương 15: Lam Lam là để yêu thương.
17 Chương 16: Vô Ưu cung, bỗng nhiên rung động*.
18 Chương 17: Vô Ưu cung, giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.
19 Chương 18: Hoàng thành, luận về đôi bên tình nguyện.
20 Chương 19: Tống viện, ai tính kế ai.
21 Chương 20: Tống viện, Quân Vô Y.
22 Chương 21: Phủ Thừa tướng, Triệu gia án tử.
23 Chương 22: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi.
24 Chương 23: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi. (2)
25 Chương 24: Hoàng cung, Tần Nhược Vũ.
26 Chương 25: Dưỡng Tâm điện, trong lòng vướng mắc.
27 Chương 26: Hoàng cung, không ai sánh cùng.
28 Chương 27: Hoàng cung, không thể chịu nổi.
29 Chương 28: Vô Ưu cung, vốn có ba chuyện.
30 Chương 29: Thừa tướng phủ, một lời đã định.
31 Chương 30: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (1)
32 Chương 31: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (2)
33 Chương 32: Thừa tướng phủ, ai mới là phế vật?
34 Chương 33: Thừa tướng phủ, Trang Chu mộng điệp*.
35 Chương 34: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (1)
36 Chương 35: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (2)
37 Chương 36: Vô Ưu cung, Cố tướng vốn là người phong hoa.
38 Chương 37: Vô Ưu cung, vì ngươi trải đệm gấp chăn.
39 Chương 38: Vô Ưu cung, một bát mì nóng, một ngụm rượu ấm.
40 Chương 39: Thừa tướng phủ, trên đời có thiên tử.
41 Chương 40: Lạc Nhạn, mũi tên xé gió.
42 Chương 41: Lạc Nhạn, giang hồ rảnh đến thế.
43 Chương 42: Hoàng Hạc lâu, một chén rượu nhạt, tri kỉ bầu bạn.
44 Chương 43: Hoàng thành, bọc trong nhung lụa.
45 Chương 44: Vô Ưu cung, cảm ơn và xin lỗi.
46 Chương 45: Vô Ưu cung, thân mang vết thương.
47 Chương 46: Hoàng thành, tam kế chọn một.
48 Chương 47: Hoàng Hạc lâu, vạch trần thân phận.
49 Chương 48: Thừa tướng phủ, nhân tâm là thứ khó nói nhất.
50 Chương 49: Dưỡng Tâm điện, cái gọi là hỉ nộ vô thường.
51 Chương 50: Trúc lâm, thiên sơn tuyết liên.
52 Chương 51: Trúc lâm, cố nhân ở nơi nơi.
53 Chương 52: Khách điếm, năm ấy ở Thiên sơn.
54 Chương 53: Khách điếm, vẫn luôn là hắn.
55 Chương 54: Khách điếm, động lòng tự thuở nào.
56 Chương 55: Hàng Châu, y gọi Bạch công tử.
57 Chương 56: Vương phủ, người sau rèm.
58 Chương 57: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau.
59 Chương 58: Vô Ưu cung, tính kế lẫn nhau. (2)
60 Chương 59: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau. (3)
61 Chương 60: Ly vương phủ, lại là Bạch công tử.
62 Chướng 61: Hàng Châu, mặt nạ bạc.
63 Chương 62: Khách điếm, tiếng gọi người xưa.
64 Chương 63: Khách điếm, nắm lấy tay người.
65 Chương 64: Khách điếm, vô thanh.
66 Chương 65: Trúc lâm, thiên y vô phùng.
67 Chương 66: Đồi Liên, một hồi cố sự.
68 Chương 67: Đồi Liên, một hồi cố sự. (2)
69 Chương 68: Đồi Liên, lòng như tơ vò.
70 Chương 69: Đồi Liên, trác ngọc.
71 Chương 70: Đồi Liên, trùng phùng.
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Tiết tử
2
Chương 1: Thừa tướng.
3
Chương 2: Tần Lam.
4
Chương 3: Thanh lâu.
5
Chương 4: Gặp biến.
6
Chương 5: Thượng triều.
7
Chương 6: Bạo quân.
8
Chương 7: Vô Ưu.
9
Chương 8: Vô Ưu (2).
10
Chương 9: Thiên nhai hà xử*.
11
Chương 10: Tri kỉ thì khó tìm.
12
Chương 11: Bồi người một đời.
13
Chương 12: Hoàng quyền ai có muốn.
14
Chương 13: Giả ý hỏi chân tình.
15
Chương 14: Lệ chí báo tai ương.
16
Chương 15: Lam Lam là để yêu thương.
17
Chương 16: Vô Ưu cung, bỗng nhiên rung động*.
18
Chương 17: Vô Ưu cung, giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.
19
Chương 18: Hoàng thành, luận về đôi bên tình nguyện.
20
Chương 19: Tống viện, ai tính kế ai.
21
Chương 20: Tống viện, Quân Vô Y.
22
Chương 21: Phủ Thừa tướng, Triệu gia án tử.
23
Chương 22: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi.
24
Chương 23: Vô Ưu cung, mèo chê mèo dài đuôi. (2)
25
Chương 24: Hoàng cung, Tần Nhược Vũ.
26
Chương 25: Dưỡng Tâm điện, trong lòng vướng mắc.
27
Chương 26: Hoàng cung, không ai sánh cùng.
28
Chương 27: Hoàng cung, không thể chịu nổi.
29
Chương 28: Vô Ưu cung, vốn có ba chuyện.
30
Chương 29: Thừa tướng phủ, một lời đã định.
31
Chương 30: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (1)
32
Chương 31: Hoàng thành, tiền mất tật mang. (2)
33
Chương 32: Thừa tướng phủ, ai mới là phế vật?
34
Chương 33: Thừa tướng phủ, Trang Chu mộng điệp*.
35
Chương 34: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (1)
36
Chương 35: Hoàng thành, ai mới là kẻ đang diễn. (2)
37
Chương 36: Vô Ưu cung, Cố tướng vốn là người phong hoa.
38
Chương 37: Vô Ưu cung, vì ngươi trải đệm gấp chăn.
39
Chương 38: Vô Ưu cung, một bát mì nóng, một ngụm rượu ấm.
40
Chương 39: Thừa tướng phủ, trên đời có thiên tử.
41
Chương 40: Lạc Nhạn, mũi tên xé gió.
42
Chương 41: Lạc Nhạn, giang hồ rảnh đến thế.
43
Chương 42: Hoàng Hạc lâu, một chén rượu nhạt, tri kỉ bầu bạn.
44
Chương 43: Hoàng thành, bọc trong nhung lụa.
45
Chương 44: Vô Ưu cung, cảm ơn và xin lỗi.
46
Chương 45: Vô Ưu cung, thân mang vết thương.
47
Chương 46: Hoàng thành, tam kế chọn một.
48
Chương 47: Hoàng Hạc lâu, vạch trần thân phận.
49
Chương 48: Thừa tướng phủ, nhân tâm là thứ khó nói nhất.
50
Chương 49: Dưỡng Tâm điện, cái gọi là hỉ nộ vô thường.
51
Chương 50: Trúc lâm, thiên sơn tuyết liên.
52
Chương 51: Trúc lâm, cố nhân ở nơi nơi.
53
Chương 52: Khách điếm, năm ấy ở Thiên sơn.
54
Chương 53: Khách điếm, vẫn luôn là hắn.
55
Chương 54: Khách điếm, động lòng tự thuở nào.
56
Chương 55: Hàng Châu, y gọi Bạch công tử.
57
Chương 56: Vương phủ, người sau rèm.
58
Chương 57: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau.
59
Chương 58: Vô Ưu cung, tính kế lẫn nhau. (2)
60
Chương 59: Hàng Châu, tính kế lẫn nhau. (3)
61
Chương 60: Ly vương phủ, lại là Bạch công tử.
62
Chướng 61: Hàng Châu, mặt nạ bạc.
63
Chương 62: Khách điếm, tiếng gọi người xưa.
64
Chương 63: Khách điếm, nắm lấy tay người.
65
Chương 64: Khách điếm, vô thanh.
66
Chương 65: Trúc lâm, thiên y vô phùng.
67
Chương 66: Đồi Liên, một hồi cố sự.
68
Chương 67: Đồi Liên, một hồi cố sự. (2)
69
Chương 68: Đồi Liên, lòng như tơ vò.
70
Chương 69: Đồi Liên, trác ngọc.
71
Chương 70: Đồi Liên, trùng phùng.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play