Chương 2

Có lẽ là vì được ngủ trên giường ấm đệm êm nên Cố Trạch ngủ một mạch liền tới tận trưa hôm sau mới tỉnh lại. Hi Văn vốn đang đọc sách, sau khi nghe thấy động tĩnh từ trên giường liền đứng dậy. Cố Trạch vừa tỉnh ngủ, vẫn còn đang mơ màng thấy Hi Văn đi liền lập tức tỉnh táo, chạy xuống giường bám vạt áo y, gương mặt hơi hơi tủi thân :" Hi Văn ca, huynh định rời đi bỏ lại ta sao?"

" Không phải, ta đang định gọi người mang đồ ăn lên. Ngươi ngủ lâu vậy khẳng định sẽ đói."

Cố Trạch nghe thấy thế liền ngượng ngùng buông tay, Hi Văn từ trên nhìn xuống không thấy được biểu cảm của hắn, chỉ thấy hai lỗ tai nhỏ dần dần đỏ lên, vô cùng đáng yêu. Y đưa tay xoa xoa đầu Cố Trạch :" Ta đã nói sẽ nhận nuôi ngươi thì nhất định sẽ không bỏ ngươi lại, không cần lo lắng." Cố Trạch vẫn cúi đầu, khe khẽ ừ một tiếng.

Sau khi gọi người dọn đồ ăn, Hi Văn đến chỗ bàn kê sát cửa sổ ngồi xuống pha trà. Y đưa mắt nhìn xuống bên dưới, có chút cảm khái, không hổ là Lan Kính thành, một trong những nơi phồn hoa bậc nhất.

Tuy thành này không quá lớn nhưng lại giàu tài nguyên, có sông lại có núi, đồng thời đây cũng là nơi cư ngụ của một số thế gia tu tiên có danh vọng cao. Lan Kính thành tồn tại dưới sự bảo hộ của các thế gia vọng tộc, cho dù không thuộc địa phận của bất kì quốc gia nào nhưng lại là nơi phát triển nhất.

Trên đường, một đoàn người gồm kiệu và xe nghênh ngang đi trên đường. Đoán chừng là con cháu đại gia tộc đi phô trương thanh thế. Xe ngựa dừng lại trước tiểu lâu đối diện khách điếm mà Hi Văn đang ở. Một bàn tay mảnh mai tinh tế thò ra ngoài. Xem ra chủ nhân cỗ xe là một mỹ nữ dáng người yểu điệu. Hi Văn nhàm chán quan sát cỗ xe ngựa. Thông thường, nếu là các đại gia tộc, trên xe sẽ luôn khắc biểu tượng gia tộc. Thế nhưng cỗ xe ngựa này tuy xa hoa lộng lẫy nhưng lại chẳng hề có bất kì kí hiệu của gia tộc nào. Điều này khiến Hi Văn nảy sinh chút hứng thú.

Từ trên xe, mỹ nữ yểu điệu, trên mặt còn đeo miếng lụa mỏng, được một đại thúc thân mình cường tráng đỡ xuống. Xung quanh nhất thời vang lên nhiều tiếng rầm rộ. Từ khi mỹ nữ kia bước xuống, Hi Văn vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của nàng ta.

" Tỷ tỷ đó thật xinh đẹp."

Tiếng nói bất ngờ vang lên bên tai. Cố Trạch không biết từ bao giờ đã đứng bên cạnh y. Hi Văn hứng thú hỏi :" Ngươi thích nàng ta sao."

Cố Trạch nhìn thẳng vào mắt y, lắc lắc đầu :" Không thích, ta thích huynh nhất, huynh so với nàng còn đẹp hơn vài phần."

Hi Văn đưa tay cốc đầu Cố Trạch :" Nhóc con, ngươi sao lại đem một nam nhân như ta đi so với nàng chứ." Cố Trạch ôm đầu, ánh mắt oan ức nhìn Hi Văn, hắn rõ ràng khen ngợi y, vậy mà lại bị đánh. Hi Văn đưa tầm mắt nhìn xuống cỗ xe ngựa bên dưới, lại bất chợt bắt gặp ánh mắt của mỹ nữ kia đang nhìn về phía y. Hi Văn nhướn mày. Góc ngồi của y vốn là góc khuất kín đáo, theo lẽ thường sẽ chẳng ai chú ý đến chỗ này. Thế nhưng ánh mắt vừa rồi của nàng ta có thể khẳng định là nhìn y. Y hạ tách trà trên tay xuống, đứng dậy rời đi. Cố Trạch từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn y, thấy y đứng dậy hắn cũng liền theo sau.

Hi Văn rời khỏi khách điếm rẽ vào một lối nhỏ ít người qua lại. Đi không được bao lâu y liền bị chặn lại. Là vị mỹ nữ vừa nãy. Cố Trạch đứng sao lưng Hi Văn, hai mắt u ám nhìn người trước mặt. Hi Văn nhíu mày :" Các hạ là ai, vì cớ gì lại chặn đường của ta?" Đáy mắt mỹ nữ xẹt qua tia kinh ngạc nhưng rất nhanh liền khôi phục lại. Nàng ta khom người làm động tác chào rất đúng chuẩn mực của một tiểu thư khuê các :" Tại hạ Vãn Mộ Thanh, vừa nãy cảm thấy các hạ rất giống một vị cố nhân đã thất lạc nhiều năm của ta cho nên mới đuổi theo, xem ra là ta nhận lầm người rồi, hay là thế này. Ta mời ngài một bữa coi như xin lỗi, không biết các hạ có thời gian hay không?"

" Xin lỗi, hiện tại ta đang có việc bận, đành thất lễ với cô nương rồi, thật xin lỗi."

Vãn Mộ Thanh vẫn luôn duy trì nụ cười từ đầu đến cuối nhẹ giọng đáp :" Không sao, vốn là do ta làm phiền các hạ, nên xin lỗi là ta mới phải, ta xin phép cáo lui trước. Các hạ, hẹn ngày tái ngộ." Nói xong nàng lập tức rời đi, thế nhưng trước khi đi, nàng ta còn nhìn Cố Trạch, mấp máy môi nói gì đó. Khi ấy Hi Văn không chú ý cho nên không thấy được.

Sau khi Vãn Mộ Thanh rời đi, Hi Văn lại tiếp tục lên đường. Y đưa Cố Trạch rời khỏi Lan Kính thành. Lúc đến cổng thành, y nhìn Cố Trạch hỏi :" Có cảm thấy luyến tiếc điều gì không?" Cố Trạch không mím môi không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Hi Văn cũng không nói gì nữa, cả đoạn đường dài cả hai đều duy trì im lặng. Hi Văn trầm tư suy nghĩ. Y không biết trẻ con thì phải nuôi thế nào.

Hi Văn dắt Cố Trạch đến một căn nhà trong rừng trúc. Nhà này là nhiều năm về trước y làm ra, khi đó chỉ là do nhàm chán, không nghĩ tới sau này lại dùng tới. Về cơ bản đồ đạc trong nhà vẫn còn dùng được, chỉ có điều cả căn nhà đều phủ lên một lớp bụi trắng dày đặc.

Ngoài trời đã sớm tắt nắng, xung quanh tối đen như mực. Hi Văn thắp một ngọn nến nhỏ trong phòng, dọn dẹp qua loa bàn ghế sau đó ngồi xuống đọc sách. Ánh sáng của nến mờ mờ ảo ảo chiếu lên gương mặt của Hi Văn. Cố Trạch nhìn y đến ngây người. Hi Văn dùng quyển sách đập nhẹ vào đầu Cố Trạch nói :" Ngươi còn nhìn ta làm gì, mau đi thu dọn giường chiếu đi. Bằng không đêm nay ngươi chỉ có thể nằm dưới đất mà ngủ đấy."

Cố Trạch nghe thế liền lật đật chạy đi dọn dẹp giường, sau đó nhìn về phía Hi Văn nói :" Hi Văn, huynh mau lên giường nằm nghỉ đi, ta xuống đất nằm là được."

" Ngươi cứ lên giường nằm ngủ đi, trẻ con không nên nằm trên đất, không tốt cho cơ thể, mau ngủ đi, sáng mai còn phải dọn dẹp cả căn nhà nữa đấy."

Cố Trạch ngoan ngoãn vâng một tiếng sau đó trèo lên giường, khi ngủ còn cố ý chừa lại một khoảng cho Hi Văn. Đợi đến khi Cố Trạch ngủ say, Hi Văn rời khỏi nhà trúc đi đến một hang động sâu trong rừng. Y vừa rời đi người trên giường liền mở mắt, nhìn về phía cửa một lúc rồi mới chậm rãi nằm xuống tiếp tục ngủ.

Sáng hôm sau khi Cố Trạch tỉnh dậy Hi Văn vẫn chưa quay lại.Hắn một mình xắn tay áo lên dọn dẹp nhà trúc. Cũng may ngay cạnh có một con suối nhỏ nên việc dọn dẹp đỡ vất vả đi phần nào.

Tới trưa Hi Văn quay về đã thấy nhà trúc sạch sẽ, so với dáng vẻ bám đầy bụi hôm qua đúng là khác một trời một vực. Cố Trạch đi nhặt củi về, vừa thấy y liền lao đến. Hi Văn nhẹ nhàng tránh ra, Cố Trạch liền theo quán tính ôm mặt đất. Hắn rưng rưng nhìn Hi Văn, trên mặt tràn đầy vẻ ấm ức, đã là lần thứ 3 rồi. Hi Văn ném cho hắn một bọc đồ :" Ta vừa mua cho ngươi đấy, mau đi tắm rửa rồi quay lại đây, cả người đầy bụi, bẩn muốn chết."

Cố Trạch nghe thấy Hi Văn đi mua đồ cho mình liền cười tít mắt, chút ấm ức vừa rồi tan biến sạch sẽ không còn dấu vết. Hắn nhanh chóng chạy đi tắm rửa. Hi Văn nhìn tên ngốc vừa chạy đi có chút không hiểu. Y chỉ là mua cho hắn vài bộ đồ, tại sao hắn lại vui vẻ thế chứ.

Khi Cố Trạch quay lại, Hi Văn đang đọc sách liền ngẩng đầu lên nhìn hắn :" Không tệ, màu tím rất hợp với ngươi, mau lại đây ăn cơm." Cố Trạch vui vẻ ngồi xuống nhanh chóng xử lý sạch sẽ con gà nướng.

Hi Văn sau khi suy nghĩ chu toàn liền gọi Cố Trạch tới nói chuyện :" Cố Trạch, hiện tại ngươi có hai lựa chọn, hoặc là ta sẽ đem ngươi đến một đại môn phái, có được sự bảo hộ an toàn hoặc là ngươi đi theo ta tu luyện, làm một tán tu. Tuy nhiên làm một tán tu sẽ vất vả hơn nhiều so với gia nhập đại môn phái, ý ngươi thế nào?" Cố Trạch nhìn Hi Văn giọng nói non nớt nhưng tràn ngập kiên định :" Mặc dù ta không hiểu lắm nhưng mà ta muốn ở cùng Hi Văn."

" Quyết định ngày hôm nay sẽ quyết định tương lai của ngươi, sau này không thể hối hận, ngươi đã chắc chắn chưa?"

" Ta chắc chắn." Cố Trạch ánh mắt kiên định nói.

" Vậy được, Cố Trạch, từ nay ngươi chính thức trở thành đệ tử duy nhất của Hi Văn ta."

Cố Trạch quỳ xuống, hướng về phía Hi Văn, giọng điệu cung kính trịnh trọng dập đầu với y :" Sư phụ."

Hot

Comments

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

chúc mừng sp chính thức gia nhập nghề nghiệp nguy hiểm nhất tu chân giới (¬‿¬ )(人 •͈ᴗ•͈)

2022-08-19

0

Vi Bảo

Vi Bảo

Thật tình thì mình thấy quá nhiều chữ khiến mình hơi rối một tí
Nhưng mình vẫn hóng chap tiếp theo nha

2021-09-10

2

tiểu lam

tiểu lam

Hóng hóng


2021-09-09

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play